|
|

Chương 164: Ban đêm? An bài một chút


Tiêu Dư An nhịn không được hét lên một tiếng: “… … Sư phụ, người đùa con đó à?!”

Trương Trường Tùng chậm rãi nói: “Này, người trẻ tuổi tinh lực dồi dào, có thể không cần lo lắng nhiều.”

Tiêu Dư An: “… … Sư phụ người có phải là đang trả mối thù trước đó con ăn mứt hoa quả của người không.”

Trương Trường Tùng: “Hứ! Ta mới không có nhỏ mọn như vậy! Ngươi vẫn còn muốn ta giúp ngươi bắt mạch không đây? Ngươi còn muốn khỏe lại hay không?”

Trong lúc nói chuyện, Án Hà Thanh đã đứng dậy chỉnh xong y phục lên trước đi mở cửa, Tiêu Dư An vốn muốn tự mình đi, bị Án Hà Thanh ấn về trên giường, đắp kỹ chăn đệm.

Trương Trường Tùng vuốt bộ râu trắng xóa cõng theo rương thuốc đi vào, ngồi đến giường bên, lấy ta cái gối nhỏ kê dưới cổ tay của Tiêu Dư An, giúp hắn bắt mạch, Trương Trường Tùng trầm mặc rất lâu không có lên tiếng, hơi hơi cau mày lại.

Tiêu Dư An cười nói: “Sư phụ, người đừng có làm cái biểu tình như vậy, giống như ta sắp không được rồi vậy.”

Trương Trường Tùng giận trừng lấy Tiêu Dư An, tức giận đem cái tay hắn đẩy lên phía trước, thu lại cái gối nhỏ, giận ào ào mà nói: “Cái gì mà không được rồi! Nếu như ngươi là không được rồi, chẳng khác nào là làm nhục danh tiếng của ta?”

Tiêu Dư An nói: “Vậy con phải nhanh chóng khỏe lại, không thể bại hoại danh tiếng của sư phụ.”

Trương Trường Tùng liếc hắn một cái, hỏi: “Gần đây đầu gối còn có cảm thấy nhói đau không?”

Tiêu Dư An lén lút nhìn một cái Án Hà Thanh đứng ở bên cạnh, nói: “Không đau nữa.”

Trương Trường Tùng cuốn lên y thư quật lên cổ tay của Tiêu Dư An: “Nói liều! Ngươi không nói thật, bảo ta làm sao trị?”

Tiêu Dư An nói: “Thật đó thì chỉ có một chút chút đau, không có đau nhiều.”

Trương Trường Tùng quá lười nói nhảm với hắn, ở vùng xung quanh đầu gối của hắn nhẹ nhàng ấn áp, Tiêu Dư An lập tức thu liễm ý cười, âm thầm nắm chặt lấy tay.

Trương Trường Tùng trong lòng hiểu rõ rồi, thu tay về hỏi: “Thuốc uống có theo lượng mà uống không? Thuốc đắp ngoài có cách ngày thay một lần không?”

Tiêu Dư An gật đầu: “Có có có, đều có.”

Trương Trường Tùng vừa thu thập đồ đạc vừa nói: “Ừm, khôi phục đến cũng được rồi, chỉ là những ngày này nghỉ ngơi cho tốt, duỗi duỗi cánh tay, động động eo có thể, đừng đi lại liên tục.”

Tiêu Dư An nói: “Được, sư phụ con nhớ rồi.”

Trương Trường Tùng cõng lên rương thuốc đứng dậy, đối với Án Hà Thanh nói: “Án công tử, có thể qua bên này một chút để nói chuyện.”

Tiêu Dư An vô cùng kinh ngạc: “Sư phụ người vậy mà có việc tìm hắn? Sẽ không phải là muốn bảo Án ca đề nghị kết thông gia chứ, sư phụ con hiểu, con cũng gấp, nhưng người nghĩ đi Án ca đường xá xa xôi chạy qua đây, cái gì cũng không mang, người đừng làm khó người ta.”

Trương Trường Tùng hiếm khi không có bởi vì sự lắm lời của Tiêu Dư An giả vờ nổi giận, liếc hắn một cái nói: “Muốn đề nghị kết thông gia cũng không phải kiếm ta đề, được rồi, ta là có việc đứng đắn tìm Án công tử.”

Án Hà Thanh cùng Trương Trường Tùng cùng nhau đi ra khỏi gian phòng, khép của lại, Trương Trường Tùng nhỏ tiếng hỏi: “Án công tử, lão già cổ hủ này mạo phạm hỏi một câu, ngươi và Dư An có phải là… …”

Án Hà Thanh đoán được lời muốn nói của Trương Trường Tùng, gật gật đầu nói: “Vâng.”

Trương Trường Tùng tỉnh ngộ hiểu ra, nói: “Dư An hắn cứ luôn nói liều, thích nói đùa, cho nên đến nổi lão già này cũng không dám tin, nhưng mà Án công tử đã cho lời đáp, vậy đích thực là như vậy không sai rồi, nếu đã như vậy, Án công tử, đó là chuyện về thân thể của Dư An, ta cũng không nói vòng vo với ngươi nữa, Dư An chân của hắn có thể sẽ để lại bệnh căn.”

Con ngươi của Án Hà Thanh tối lại, đôi tay rủ xuống thân hai bên hơi hơi nắm thành quyền: “Bệnh căn?”

Trương Trường Tùng than một hơi nói: “Lời ta nói bây giờ cũng không dám quá tự mãn, nói chung vẫn là báo cho ngươi biết một tiếng trước, còn có một chuyện… …”

Thần sắc của Trương Trường Tùng đột nhiên trở nên có chút không tự nhiên, nắm đấm che miệng ho nhẹ vài tiếng, ánh mắt lơ lửng: “Còn nữa chính là, thân thể Dư An hiện giờ, vẫn… … ừm,vẫn không thể làm chuyện phòng the được, quá hư (nhược), huyết khí kém, nội thương dễ tái phát.”

Án Hà Thanh: “… … Hiểu rồi, làm phiền ngài rồi.”

Trương Trường Tùng nhìn ra được Án Hà Thanh là người có chừng mực, không nhiều lời thêm, cáo từ rồi sau đó khởi hành rời đi.

Án Hà Thanh thu thập tốt tâm tư, đẩy ra cửa gian phòng, Tiêu Dư An không có nằm đó, mà là ngồi ở bên giường, khoác lấy chăn ngồi chéo chân, thấy Án Hà Thanh mở miệng muốn nói chuyện, Tiêu Dư An vẫy vẫy tay: “Ta những ngày nay ngày ngày nằm đó, đây nằm đó cũng nằm mệt rồi, vẫn không bằng ngời lên hoạt động một chút, thư giãn gân cốt, trái lại càng thoải mái hơn chút.”

Án Hà Thanh không có nói gì nhiều thêm, đi đến bên cạnh giường, Tiêu Dư An cười hỏi: “Sư phụ ta cùng ngươi nói gì rồi?”

“Không có gì, chỉ bảo ta chăm sóc ngươi cho tốt… …” Âm thanh của Án Hà Thanh bỗng im bặt.

Lúc nãy trong lúc nói chuyện, Tiêu Dư An đem chân vốn ngồi chéo đặt xuống, dùng mũi chân như có như không mà câu cẳng chân của Án Hà Thanh.

Án Hà Thanh bất động thanh sắc mà lùi lại một bước, hỏi: “Ngươi muốn uống nước không?”

Tiêu Dư An ngẩn ngơ nửa ngày, đáp lại: “A… … cái gì? Uống nước? Không, không cần.”

Án Hà Thanh gật gật đầu: “Ngươi nghỉ ngơi trước, sắp dùng bữa tối rồi, ta đi xem thử dì Ba có chỗ nào cần giúp đỡ không.”

Nói rồi Án Hà Thanh quay người bước chân gấp gáp mà đi ra khỏi gian phòng.

Tiêu Dư An đột nhiên bị vứt bỏ ngồi ở trên giường, khó hiểu mà vò đầu, chéo chân lại với nhau, một tay chống lấy đầu nghĩ trong lòng: Xem ra cái kiểu của thế kỷ XXI đối với Án ca không hoạt động a!

Được rồi, cái kiểu bá đạo tổng tài không có tác dụng, kiểu tổng tài dụ thụ cũng không có tác dụng, dám hỏi môn học tự chọn nguyên lý đại cương chủ nghĩa marx có thể có chút tác dụng không?

Tiêu Dư An tự lẩm bẩm thành tiếng: “Làm sao có thể kìm được cơ chứ… … xem ra là chuẩn bị buổi tối… …” Hắn vừa nói vừa lấy chăn chùm lấy đầu, ngửa mặt nằm về trên giường, đem chính mình cuốn thành cục, nhắm mắt nghỉ ngơi đi rồi.

===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top