|

Chương 286: Quần hạ chi thần (8)

Editor: Ấu. - duahauahihi

Beta: A - Shadowysady

=====================

Ngân tuyến hiện lên trong không khí, bốn người bỗng dưng phát hiện, không biết từ khi nào xung quanh đã bị những sợi tơ nhỏ màu bạc vây kín, có ánh sáng lướt qua trên từng sợi dây, lãnh ý lan tràn.

Mà nữ tử kia cũng không phải đang đứng trong không trung, cô là đang đứng trên những đường ngân tuyến đan xen vào nhau tạo thành hình ngôi sao năm cánh.

Đây là Huyền khí sao?

Không đúng!

Nếu là Huyền khí thì tại sao bọn họ lại không cảm giác đượckhí tức của Huyền khí chứ?

Đáy lòng bốn người cảm thấy sợ hãi, mắt thấy Thiên Cẩm Thử đã sắp bị hẫng tay trên nhưng bọn họ lại vẫn không muốn từ bỏ.

Không phải chỉ là một tiểu nha đầu thôi sao, bốn người họ mà lại đi sợ một nữ tử chắc.

Nghĩ như vậy, bốn người lại tự tin lên hẳn.

"Chít chít——"

Thiên Cẩm Thử bị vứt qua một xó  nãy giờ đột nhiên ngửa mặt lên trời thét dài, âm thanh kia rạch phá thiên không, toàn bộ đất trời cũng vì tiếng kêu này của nó mà long chuyển.

Khí lực màu bạc phát ra từ tên người Thiên Cẩm Thử, trên người nó lộ ra một tầng ánh sáng trắng, lông mao nhìn qua lại càng thêm mềm mại.

"Nó....... Nó thăng cấp xong rồi!"

"Sao lại nhanh như vậy!!"

Đôi mắt đỏ như lửa của Thiên Cẩm Thử nhìn chằm chằm vào bốn người phía dưới, nó nâng móng vuốt lên, đột nhiên vồ lấy.

"Chạy!"

Thiên Cẩm Thử xoay người xông lên, tơ hồng bốn phía lập tức rút lui, nhường lại sân khấu cho nó.

Mấy nam nhân bị Thiên Cẩm Thử đuổi chạy tán loạn trên đất, lúc trước bọn hắn còn có thể hợp lực đối phó với nó, nhưng bây giờ dù chỉ là đánh trả bọn họ cũng không làm được.

Thiên Cẩm Thử sau khi thăng cấp.... Có thể coi như là Thần thú!

Thiên Cẩm Thử tất nhiên muốn chơi chết mấy tên tiểu nhân ghê tởm này, lại còn muốn moi trái tim nó ra, ghê tởm đến cực điểm!

Móng vuốt Thiên Cẩm Thử cào một cái, rất nhanh liền ấn chết mấy người này.

Cơ thể của nó bỗng nhiên thu nhỏ lại, Sơ Tranh chỉ vừa chớp mắt một cái đã không thấy bóng dáng Thiên Cẩm Thử đâu nữa.

Sơ Tranh: "......"

Ta còn chưa sờ được cái nào đâu!

Sơ Tranh hạ xuống mặt đất, đi đến nơi Thiên Cẩm Thử vừa biến mất, dưới đất là mấy cái hố to bị Thiên Cẩm Thử giẫm ra, bên trong còn có mấy người xẹp lép như tờ giấy.........

Quá đáng thương.

Những người này không biết lai lịch gì mà có thể giấu giếm trộm đi vào bí cảnh được.

"Chít chít chít...."

Âm thanh rất nhỏ vang lên từ dưới chân cô.

Sơ Tranh cúi đầu nhìn xuống, một đám lông xù như con mèo con đang ngồi ở đó, toàn thân màu vàng, đôi mắt đỏ như lửa dõi theo cô, mang thêm vẻ dò xét và tìm tòi nghiên cứu.

Thiên Cẩm Thử có hình dáng không hề giống họ nhà chuột thông thường mà giống hamster hơn, tròn vo, đặc biệt đáng yêu.

Sơ Tranh: "....."

Tốt lắm, nhìn thật mềm!

Muốn sờ.......

Rất muốn sờ........

Đầu ngón tay Sơ Tranh ngứa ngáy ngọ nguậy, rốt cục cô cũng rồi ngồi xuống ôm lấy nó, sờ từ lưng đến tận đuôi.

Mẹ ôi!

Cái xúc cảm này!

Cái độ mềm mại này!

Sơ Tranh kéo căng khuôn mặt nhỏ ra, đem Thiên Cẩm Thử ra chà đạp một lần.

Chỉ cần cái này!

Cô có thể sờ nguyên một năm!

"Nhân loại này, ngươi làm gì vậy!" Thiên Cẩm Thử bị lăn lộn sờ soạng qua lại thì chả hiểu gì cả, tâm tình bất mãn chất vấn.

"Ngươi biết nói chuyện?"

"Nói nhảm, bây giờ ta đã là Thần thú, biết nói chuyện thì có gì là lạ." Người ta lúc trước đã biết nói chuyện rồi! Đồ loài người không có kiến thức, hừ!

Mặt Sơ Tranh nghiêm túc: "Ngươi có thể biến lớn một chút không?" Cái này có hơi nhỏ!

"....." Thiên Cẩm Thử trợn tròn mắt, lải nhải: "Dựa vào đâu! Ngươi thả ta ra!"

Sơ Tranh không chịu thả, nắm lấy nó sờ tới sờ lui.

Thiên Cẩm Thử: "......"

Nhân loại sao lại biến thái đáng sợ như vậy.

"Sao ngươi lại biến nhỏ như vậy, vừa rối khí thế hơn bao nhiêu."

"....."

Thiên Cẩm Thử tức giận phồng mang trợn má, đôi mắt đỏ như lửa trừng lớn, nhìn qua trông vừa hung dữ lại vừa đáng yêu.

Nó muốn sao?

Nó muốn sao?

"Ngươi biến lớn một chút đi." Thừa dịp bây giờ không có ai, muốn nhào lên người nó lăn một vòng!

"Không." Thiên Cẩm Thử tức giận rống.

"Vì sao."

"...." Thiên Cẩm Thử liếc mắt, một hồi lâu mới nói: "Ăn quá no, không tiêu hóa được."

Nó vốn đang sắp thăng cấp, chỉ thiếu có chút nữa là được rồi.

Hỏa tinh ẩn chứa lực lượng khổng lồ, nó ăn một hơi mười cái có thể không bị đầy bụng sao?

"Ồ." Sơ Tranh xoa xoa bụng nó.

"..... Ngươi, ngươi đang làm gì!" Móng vuốt nhỏ của Thiên Cẩm Thử che lấy bụng, một bộ dáng gái nhà lành bị trêu hoa ghẹo nguyệt.

"Giúp ngươi tiêu hóa." Sơ Tranh đàng hoàng nói.

"........" Nhân loại này bị thiểu năng trí tuệ à!

Thiên Cẩm Thử vừa rồi còn mang dáng vẻ uy phong là do cỗ lực lượng sau khi thăng cấp, nhưng bởi vì ăn quá nhiều nên gây ra tác dụng phụ, Sơ Tranh ôm nó, nó cũng không có cách nào lăn đi.

Trọng điểm là loài người này có sức lực lớn đến dị thường.

Ghê quá đi!

Vừa thoát khỏi hang sói thì lại chui vào hang hổ.

"Loài người."

Đôi mắt Thiên Cẩm Thử xoay tròn.

"Ngươi muốn vàng bạc châu báu không?"

"Không muốn." Ngươi chính là bảo bối rồi, có ngươi rồi thì cần thứ khác làm gì.

"....." Tại sao lại có loài người không thích vàng bạc châu báu chứ! "Ta có thể dẫn ngươi đi tìm được rất nhiều vàng bạc châu chấu, ngươi thật sự không muốn sao?"

"Là bông hoa dại kia?" Ta cần hoa dại làm gì, sờ lại không có dễ chịu như ngươi, không cần, không cần.

Bông hoa dại kia.... Bông hoa dại?

Thiên Cẩm Thử hồi lâu sau mới phản ứng lại được, Sơ Tranh nói hoa dại, là bông hoa Vân Diễm mà nó đã giao dịch trước đó.

Đó là hoa dại?

Đó mà là hoa dại!

"Đó là hoa Vân Diễm!" Thiên Cẩm Thử chít chít thét lên: "Ngươi có biết là gì không đấy! Rất quý giá đó!"

"Ờ."

Dáng dấp bình thường chẳng có gì đặc sắc mà cũng kêu quý giá, cũng rất cố gắng rồi.

Thiên Cẩm Thử dụ dỗ không thành công, thở phì phò co lại thành một cục, để mặc cho Sơ Tranh vo tròn.

Chuột ở dưới mái hiên, cúi đầu thì cúi đầu!

Chờ nó tiêu hóa những hỏa tinh kia xong nó sẽ cho loài người ngu xuẩn này đẹp mặt, hừ!

Sơ Tranh cất Thiên Cẩm Thử đi, tâm tình vui vẻ đi nhặt đóa hoa dại kia về, dù sao cũng là đồ dùng tiền mua được chứ bộ.

-

Sơ Tranh lạc khỏi đội ngũ, cô cũng lười đi tìm.

Dù sao cô cũng không phải Đại hoàng nữ.

Cho nên không cần thiết phải chạy đi tìm phiền toái làm gì.

Bí cảnh này vô cùng lớn, Sơ Tranh không phân biệt được đông tây nam bắc trong bí cảnh nên cứ thế mà đi loạn.

Trên thực tế, cô chỉ càng muốn ngồi một chỗ, yên lặng sờ lông chuột cho đến khi nào kết thúc thì thôi.

Nhưng mà đợi ở một chỗ sẽ gặp phải đủ loại Huyền thú, những Huyền thú này chỉ cần nhìn thấy con người thì lập tức trở nên hung bạo, không chào hỏi một câu đã xông vào tung chưởng, có hơi phiền.

"Ngươi ăn không?" Sơ Tranh chồng một đống hỏa tinh ở trước mặt Thiên Cẩm Thử.

Thiên Cẩm Thử trừng mắt: "Không ăn!"

Nhưng móng vuốt lại rất thật thà lén giấu hỏa tinh đi làm của riêng.

Bây giờ nó không ăn, dự trữ để sau này ăn!

"Ngươi sao có nhiều hỏa tinh vậy?" Thiên Cẩm Thử hơi hiếu kỳ, hỏa tinh cũng không phải đá sỏi ven đường, tùy tiện cũng nhặt được đâu.

Hỏa tinh phải trải qua được dung nham trong núi lửa thiên chuy bách luyện, mất cả  ngàn năm mới có thể hình thành.

Thứ này mới thật sự là vô cùng trân quý, không thì nó đã sớm gặm hỏa tinh thăng cấp rồi, hoa Vân Diễm so với hỏa tinh...... thật đúng là một bông hoa dại.

"Nhặt."

Vương Bát Đản cho, cũng không khác gì nhặt được.

"Ý, ngươi dẫn ta đi nhặt với."

"Vận khí ngươi không tốt bằng ta."

"Ngươi xem thường người khác!"

"Ngươi không phải là người." Sơ Tranh có lòng tốt nhắc nhở.

"........"

Thiên Cẩm Thử mỗi lần đều tức đến lăn thành một cục.

Ban đêm.

Sơ Tranh mang theo Thiên Cẩm Thử leo lên một cây đại thụ, Thiên Cẩm Thử vừa mềm vừa ấm, Sơ Tranh ôm không rời tay, bốn chân Thiên Cẩm Thử dù có liều mạng đạp cũng không thể thoát khỏi ma trảo.

Tức chết chuột mất.

Rừng cây phía dưới vang lên tiếng "xào xạc xào xạc".

"Có người tới." Thiên Cẩm Thử bỗng nhiên nói.

Âm thanh từ xa đến gần, nghe tiếng động thì số lượng cũng không ít đâu.

"Ngươi muốn ăn bọn họ?"

Thiên Cẩm Thử: "......."

Nó lúc nào thì biểu hiện muốn ăn thịt người hả?

Nó mới không có sở thích này nhá!

===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.

Bình luận

Back to Top
TOP