|
|

Chương 129: Kết cục


“Đúng vậy, bất quá hiện tại muội muội xấu hổ, khi nào thân với hai con rồi, muội muội sẽ ra” Hàn Nguyệt Nguyệt cười nói. Lần trước Viên Viên nháo muốn nàng ôm, nàng thương con liền ôm lên, ai ngờ Mạnh Dịch Vân trở về thấy thế, đen mặt, ôm lấy nhi tử trong tay nàng, hung hăng dạy dỗ một phen.

Từ sau lần đó, hai nhóc không dám náo loạn nữa, làm gì cũng sợ phải hỏi trước, Hàn Nguyệt Nguyệt rất đau lòng, mắng Mạnh Dịch Vân một trận tơi bời.

Hàn Nguyệt Nguyệt ốm nghén, rất nhiều thứ không ăn được, thấy là muốn ói, nhưng vì con, dù khó chịu thế nào, vẫn ráng ăn một ít.

Công Tôn thái y cũng gấp xoay quanh, lão là đại phu, có phải đầu bếp đâu, mà chỉ cần vương phi vừa nôn, vương gia liền lập tức kéo lão đi bắt mạch, kê đơn, mấy ngày qua, tinh thần chịu đủ hành hạ.

Đầy 3 tháng, khẩu vị Hàn Nguyệt Nguyệt khôi phục như xưa, bụng to hơn một chút, thật ra nàng nhìn không ra, nhưng Mạnh Dịch Vân giúp nàng đo eo nói vậy, còn nói làm như nữ nhi sắp ra rồi, thần kinh cười hề hề hà hà. Hàn Nguyệt Nguyệt rất chú trọng dưỡng thai, lúc mang thai Đoàn Đoàn và Viên Viên mỗi ngày nàng đều kể chuyện xưa cho đứa bé trong bụng nghe, giờ công tác vĩ đại này giao cho Mạnh Dịch Vân.

Mạnh Dịch Vân cảm thấy rất hoang đường, nhưng không cãi được Hàn Nguyệt Nguyệt kiên trì. Bất quá ngoài chuyện đánh giặc sa trường, chuyện xưa hắn không biết gì hết. Hàn Nguyệt Nguyệt đành thừa dịp ban ngày nhàm chán, bảo Thanh Trúc và Kim Thu mang giấy bút tới, mình nói cho viết. Buổi tối trước lúc ngủ, lại đưa cho Mạnh Dịch Vân đọc.

“Sao vậy?” thấy Hàn Nguyệt Nguyệt không hài lòng, Mạnh Dịch Vân cau mày hỏi. Hàn Nguyệt Nguyệt chỉ vào một câu trên sách, nói, “Chỗ này phải dùng giọng kinh ngạc để đọc mới đúng.” người này thật cứng ngắc, chỉ biết đọc theo thôi, tuy không sót một chữ, nhưng ngữ điệu cứ đều đều.

“Được, ta đọc lại, đừng nóng” Mạnh Dịch Vân đành đọc lại. Đây quả thật còn khó hơn đánh trận, một đại nam nhân, dùng giọng như vậy đọc chuyện cổ tích, không phải muốn hành chết hắn sao?

Mạnh Dịch Vân đọc xong, ngẩng đầu lên, phát hiện Hàn Nguyệt Nguyệt đã sớm ngủ, bất đắc dĩ cười một tiếng, để người nằm xuống giường, đắp chăn kín, giờ đã là mùa thu, trời khá lạnh.

Thật ra hiện tại thai còn nhỏ, Hàn Nguyệt Nguyệt cũng không biết là nam hay nữ, nhưng nàng linh cảm là nữ nhi. Mạnh Dịch Vân thì không sao cả, chỉ cần là Hàn Nguyệt Nguyệt sinh, nam hay nữ hắn đều thích. Dưới sự cường điệu của Hàn Nguyệt Nguyệt Đoàn Đoàn và ViênViên cũng cho là trong bụng mẫu thân có muội muội, mỗi ngày đều nhìn bụng Hàn Nguyệt Nguyệt kêu nhiều lần.

Qua 5 tháng, bụng Hàn Nguyệt Nguyệt lớn hơn nhiều, Đoàn Đoàn và Viên Viên thấy muội muội lâu ra, cảm thấy phải thể hiện mình là một ca ca tốt, rất thích muội muội, nên lấy tất cả đồ chơi tới.

Hàn Nguyệt Nguyệt nhìn đống đồ chơi trước mắt, tò mò hỏi “Viên Viên không thích đồ chơi mẫu thân đưa sao?” Viên Viên lắc đầu, nghiêm túc nói, “Viên Viên rất thích muội muội, nên đưa uội muội chơi”.

Hàn Nguyệt Nguyệt buồn cười, “Đoàn Đoàn trở lại đây đi”, thấy Đoàn Đoàn còn định chạy đi, Hàn Nguyệt Nguyệt hô. Đoàn Đoàn trở về bên cạnh nàng, “Còn nữa”, bày tỏ mình còn chưa lấy hết.

Hàn Nguyệt Nguyệt kéo tay hai con, “Muội muội còn nhỏ, chưa chơi được đâu, đợi muội muội lớn, rồi đưa được không?”

Viên Viên gật đầu, Đoàn Đoàn nhìn Hàn Nguyệt Nguyệt hỏi, “Có phải muội muội không thích tụi con nên mãi vẫn không ra ạ?”. Hàn Nguyệt Nguyệt đổ mồ hôi, lắc đầu, “Không đâu, có hai ca ca tốt như vậy, muội muội mừng còn không kịp nữa là.”

“Thật ạ? Vậy sao muội muội còn chưa ra chơi với tụi con?” Vấn đề này giống như khi còn bé mẹ gạt là mua mình từ cửa hàng về vậy, quả nhiên không thể nói thật quá với trẻ con.

Hàn Nguyệt Nguyệt vuốt đầu Đoàn Đoàn, “Chưa tới lúc, đợi đến khi trời ấm rồi, muội muội sẽ ra.”

Đoàn Đoàn như bừng tỉnh, nghiêm túc nói, “Viên Viên, thì ra là do muội muội sợ lạnh”. Hàn Nguyệt Nguyệt im lặng, đứa nhỏ này trưởng thành thật sớm, mới 2 tuổi, mà hỏi nhiều như vậy.

Lại sắp hết một năm, vì hiện giờ Hàn Nguyệt Nguyệt là đối tượng quan trọng nhất cần bảo vệ của vương phủ, nên tất cả người đến chúc tết đều được quản gia tiếp đón, ngay cả Hoàng cửa mẫu dẫn con dâu đến thăm cũng bị ngăn ngoài cửa, may gặp Tiểu Tinh, cho nên mới được vào Trúc Viên.

Năm trước, Hoàng Dận thành thân, vốn Hàn Nguyệt Nguyệt muốn đi tham gia náo nhiệt, đáng tiếc Mạnh Dịch Vân không cho, nên đây là lần đầu tiên Hàn Nguyệt Nguyệt thấy mặt thê tử Hoàng Dận, rất ôn hòa, bộ dáng không tồi, Hoàng cữa mẫu nói mấy câu là lại nhắc đến con dâu, xem ra sống chung không tệ.

“Nhị biểu ca cũng sắp thành gia chứ?” Hàn Nguyệt Nguyệt hỏi. Vốn đang tươi cười, Hoàng phu nhân than thở, “Ai, cũng 20 tuổi rồi, mấy ngày trước ta chuẩn bị cho nó vài mối, cô nương kia bộ dáng được, lại hiểu chuyện, đáng tiếc nó không đồng ý, ta và cậu con cũng không có biện pháp, nhi tử lớn muốn tự quyết định, sao chịu nghe chúng ta.”

Hàn Nguyệt Nguyệt khẽ mỉm cười, “Nhị biểu ca tự có chủ ý, cữu mẫu và cữu phụ cứ hưởng phúc là được, sợ là biểu ca muốn tập trung vào sự nghiệp, khuyên nhiều một chút, đại biểu ca đã thành thân, chẳng mấy chốc sẽ có con, đến lúc đó, nhị biểu ca sẽ thấy hâm mộ, sợ gì không chịu thành thân?”

Hoàng phu nhân cười cười, “Con nói phải, Dận nhi thành thân coi như ta cũng yên lòng, nhi tử tự có phúc của nhi tử, ta cũng không muốn quản nhiều, miễn nó thích, chỉ cần xuất thân trong sạch, ta sẽ không phản đối.”

Hoàng phu nhân nghĩ thoáng như vậy, chắc là trước đây Hoàng lão phụ nhân đối với bà rất tốt, nên mới không có ý tưởng gây khó dễ cho nàng dâu.

Thê tử Hoàng Dận vẫn ai tĩnh ngồi một bên, Hàn Nguyệt Nguyệt thỉnh thoảng liếc mắt nhìn, coi như là người an phận. Tiễn hai người đi, Hàn Nguyệt Nguyệt mới có thời gian nói chuyện với Tiểu Tinh.

Tháng 3, trời dần ấm lên, cỏ cây bắt đầu nảy mầm thay lá. Đoàn Đoàn và Viên Viên lại bắt đầu hỏi Hàn Nguyệt Nguyệt: trời ấm rồi, sao muội muội còn chưa ra?

Hàn Nguyệt Nguyệt nằm trên giường êm vuốt bụng, “Trong khoảng thời gian này, nếu các con ngoan ngoãn, muội muội sẽ ra.”

Đoàn Đoàn và Viên Viên ngoan ngoãn hơn 10 ngày, vẫn không thấy muội muội ra, lại chạy đi hỏi. Đã hơn 8 tháng, chân Hàn Nguyệt Nguyệt bắt đầu sưng vù, bụng mặc dù không lớn bằng lúc sinh đôi, nhưng hành động cũng rất bất tiện, bất quá mỗi ngày cơm nước xong, nàng đều kiên trì đi lại trong sân mấy vòng.

Lần mang thai trước, mới năm sáu tháng Mạnh Dịch Vân đã hồi kinh nên không thấy bộ dáng bụng to đến mức dọa người của Hàn Nguyệt Nguyệt, hiện tại đã tám tháng, bụng căng tròn như quả bóng, làm Mạnh Dịch Vân hết hồn. Mộ ngày đều sống trong sợ hãi còn hơn người mang thai là Hàn Nguyệt Nguyệt.

“Nàng đổ mồ hôi rồi, chúng ta về thôi”. Hàn Nguyệt Nguyệt chống lưng, “Được”. Mạnh Dịch Vân đỡ nàng vào nhà. Hàn Nguyệt Nguyệt đi bộ xong, ra mồ hôi sẽ phải tắm, đây là thói quen, nên nàng vừa ra ngoài tản bộ, Trúc Thanh đã chuẩn bị nước nóng sẵn.

Kim Thu tìm y phục, hai nha hoàn đỡ Hàn Nguyệt Nguyệt vào, Mạnh Dịch Vân nhìn theo lo lắng, lòng thầm quyết định, mang thai khổ cực quá, về sau sẽ không để nàng chịu khổ như thế nữa.

“Vương gia”, Mạnh Dịch Vân vừa vào viện, Công Tôn thái y mang hòm thuốc đến hành lễ, Mạnh Dịch Vân đang gấp, còn tâm tư nào chú ý lão, trực tiếp lướt qua, vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng rên thống khổ của Hàn Nguyệt Nguyệt.

“Vương gia, xin dừng bước, nam nhân không thể vào phòng sinh” Trúc Thanh định đi bưng chậu nước nóng, thấy Mạnh Dịch Vân chuẩn bị đẩy cửa, lập tức nhắc nhở.

Mạnh Dịch Vân trầm mặc, “Vương phi thế nào?”. Trúc Thanh cúi đầu, “Bà đỡ nói cần chút thời gian”, nữ nhân sinh con sao nhanh được, vương phi vừa đau bụng đã thông báo vương gia, giờ mới hơn nữa canh giờ xong thế nào được, nhưng mặt Mạnh Dịch Vân thực sự quá lạnh, Trúc Thanh không dám nói nhiều.

“Vương gia, nữ nhân sinh con rất lâu, vương gia ra bên ngoài đợi tốt hơn”, Thôi ma ma đã già, mặc dù cũng sợ Mạnh Dịch Vân nhưng vẫn nói.

Mạnh Dịch Vân bước ra. Trúc Thanh vội vàng đến phòng bếp.

Cả người Hàn Nguyệt Nguyệt ướt đẫm mồ hôi, không phải lần đầu sinh nên nàng biết, thời gian còn sớm, không thể quá phí sức, Kim Thu bưng cháo đến, nàng ráng húp vài ngụm.

Mạnh Dịch Vân đứng bất động, nhìn chằm chằm cửa phòng. Công Tôn thái y đứng một bên, Mạnh Dịch Vân không ngồi, lão nào dám, đành cùng đứng.

Trời dần tối, đèn đã đốt lên, nhưng đứa bé vẫn chưa ra, Mạnh Dịch Vân vọt vào, làm bà đỡ và nha hoàn đều giật mình, Hàn Nguyệt Nguyệt miễn cưỡng rặn nụ cười, khuyên Mạnh Dịch Vân ra ngoài. Nhưng càng ngày càng đau bụng, thế là nàng nắm tay Mạnh Dịch Vân vừa khóc vừa mắng.

Trong phòng, nha hoàn cảm thấy tim sắp nhảy lên cổ rồi, bìn thường vương phi ôn hòa là thế, không ngờ mắng người lợi hại như vậy. Mạnh Dịch Vân lại không nói gì, để mặc nàng mắng.

Thật ra nàng vốn muốn cắn răng kiên trì, nhưng con mẹ nó thật đau quá, thấy mặt Mạnh Dịch Vân lòng lại thấy uất ức. Bà đỡ sợ nàng mắng hết hơi không còn sức rặn, bèn khuyên.

Cuối cùng sau hơn 4 canh giờ quằn quại, Hàn Nguyệt Nguyệt đã sinh ra một tiểu quận chúa xinh xắn, bà đỡ ôm đứa bé đưa qua, Mạnh Dịch Vân chỉ liếc một cái, rồi bỏ đi xem Hàn Nguyệt Nguyệt, làm bà đỡ sững người, nghe đồn vương gia rất yêu chiều vương phi, quả nhiên không sai.

HOÀN.



===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top