|
|

Chương 90: Dòng chữ bí ẩn trong nhà lao


Răng Rắc.

Từng mảnh vỡ trong giấc mơ bị nứt ra, khung cảnh mới đó đã tan biến hoàn toàn, kèm theo một bóng đen có dáng vẻ giống hệt Đá Quý xuất hiện, trên người hắn tỏa ra sát khí rất lớn, cậu nhìn không gian xung quanh đều trống rỗng.

Bóng đen dường như không có ác tính, hắn bước đến đưa tay kéo cậu đứng lên.

- Đã lâu không gặp người đến từ thế giới khác, chắc hẳn ngươi đang thắc mắc tại sao ta giống ngươi đúng không.

Làm sao hắn có thể biết cậu từ thế giới khác đến, nghĩ lại cậu chưa hề nói với ai ngoài tên bạn đầu tiên ra cả, tỏ vẻ đầy thắc hỏi hắn.

- Vậy ngươi là ai, giấc mơ vừa nãy có liên quan gì đến ngươi không?

Bóng đen suy nghĩ một hồi vẻ mặt buồn đi, bỗng hắn tỉnh táo lại vỗ vai cậu.

- Ta tên Thạch Quý, những gì ngươi thấy chính là kí ức của ta, chắc hẳn ngươi rất muốn xem hết đúng không.

Hiện tại Đá Quý muốn biết kết thúc câu chuyện đó ra sao, cậu rất mong chờ mảnh kí ức sau cùng.

Hoàng Thành cho dù đẹp đẽ đến đâu cũng đều ẩn chứa những nơi tăm tối, một trong số đó chính là Tử Nha Môn, nó được biết đến chỉ dành những tù nhân phản quốc và bị liệt vào danh sách tử.

Trước cổng hầm nhà giam, đám lính canh gác bỗng cuối đầu với người trước mặt, tỏ vẻ nịnh bợ ra mặt.

- Thái Tử, ngài không cần đến những nơi như thế này, có việc gì cứ sai bảo chúng tôi, thân thể ngài cao quý chúng ta sợ rằng đám người dưới đó sẽ làm bẩn mắt ngài.

Mặt kệ bọn chúng nói gì hắn vẫn cứ tiếp tục bước xuống, vừa vào hầm không khí nơi đây đều có thể ngửi thấy mùi máu tanh lan tỏa, hắn đi đến một phòng giam gần đó.

Nằm trên những mảnh cỏ khô Đá Quý chợt tỉnh dậy, như lần trước cậu không hề điều khiển được thân thể, trên tay thứ nặng nề làm cậu di chuyển khó khăn, nó được đúc từ những quặng sắt chắc chắn, xung quanh đều có tường chặn, nhìn về phía cổng sắt kẻ bắt cậu vào đây không ai khác ngoài hắn, vẻ mặt hắn tỏ vẻ khinh thường nói.

- Không phải ngươi giỏi đánh đấm lắm ư, giờ thì làm gì được ta, tốt hơn hết ngươi nằm đó chờ chết đi rồi Liêu Hương sẽ là của ta thôi. Haha!

Giọng cười hắn vang dội khắp nhà giam, làm tâm trí Đá Quý bất ổn hơn khi nghe đến nương tử mình sắp vào tay hắn, tức tối lao đến nhưng bị cánh cổng sắt ngăn cản, đành trút giận lên bức tường.

Rầm...

Nắm đấm làm chấn động cả căn phòng giam, trên tay máu từ từ chảy xuống nhưng hầu như cậu không cảm thấy chút đau nào cả.

Hắn vui vẻ quay lưng rời đi nơi đây, để lại cậu thờ ơ như người mất hồn, từng giọt máu rơi tít tắt xuống nền đất.

Chờ, hiện tại Đá Quý chỉ biết chờ thời gian trôi qua, không còn cách nào để thoát khỏi đây, nghĩ đến hai con vật lấy được từ nhiệm vụ, cậu đã bỏ quên chúng ở nhà mình, giá như nó ở đây chắc có lẽ sẽ giải thoát cho cậu.

Hết hi vọng cậu ngã lưng về vách tường thở dài, cảm giác có thứ gì đó kì lạ phía sau lưng, cậu vội vàng quay người lại kiểm tra, bức tường phẳn lì in hình những nét chữ cũ kĩ bị che lấp bởi bụi bặm bám quanh.

Thổi mạnh vào chúng Đá Quý thấy rõ từng nét chữ hiện lên.

“Chi Ngoại Giai Nhân Bất Thành Thân

Tinh Không Vĩ Ngạn Dạ Lục Phiêu

Phong Nhã Lưu Ký Họa Tâm Thư

Sinh Tử Ngàn Năm Hữu Duyên Tình”

Chưa xem được bao nhiêu cậu đã bị đám lính lao vào kéo đi, hằng ngày giờ này cậu đều bị chúng tra tấn, nhưng hôm nay khác hẳn mọi khi.

Trước cổng nhà giam những tên mặc chiến giáp sắt đứng đợi, ra khỏi căn phòng tối Đá Quý ngước nhìn lên bầu trời, cảm giác sức sống mãnh liệt trở về, chúng đưa cậu lên chiếc xe áp giải tù nhân, không cần nghỉ cũng đoán ra chúng chuẩn bị chém đầu cậu.

Dọc hai bên đường người dân tò mò thắc mắc hỏi nhau, tên này bị gì mà dẫn đến sắp phải tử hình.

Nữa giờ sau tại giữa thanh thiên, lôi đài được bố trí lính canh xung quanh, vài tên to con cầm những thanh đao trên tay vuốt ve chúng, trong đám tù nhân quỳ dưới đất cậu vẫn bình tĩnh suy nghĩ cách.

Xung quanh người dân muốn biết về người phạm tội bên trên, ẩn mình trong đám đông có vài tên Rồng Đất, họ không còn đi theo Đá Quý nữa, chúng không chỉ tình cờ ngan qua mà nhận được mệnh lệnh từ cấp trên lấy đi báu vật cất dấu ở nhà cậu.

Ngồi thư thái trên chiếc ghế tọa, hắn chỉ vào những tên phạm nhân bên dưới nói lớn.

- Tất cả người dân nghe đây, bọn chúng là sát thủ hành thích Thái Tử, nhưng may mắn người có sao hộ mệnh lớn, bất thành chúng còn cướp đi Vương Phi của chúng ta, không thể tha thứ Hoàng Thượng ra lệnh lập tức chém đầu chúng.

Thời khắc đến tấm thẻ tử hình làm bằng gỗ từ trong tay tên quan lớn vức xuống, sự yên lặng tạo ra âm thanh va chạm nó với mặt đất cũng có thể nghe thấy được.

Thanh đao lóe sáng từ từ chém xuống cổ Đá Quý, chưa kịp chạm vào toàn bộ đám lính canh hô lớn.

- Có thích khách! Bảo vệ Thanh Quang.

===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top