|

Chương 583: Cò kè mặc cả



"Hắc hắc, không sao, Hổ Vương chính là Hổ Vương, vô luận đi đến chỗ nào cũng đều sáng chói như nhau cả, nhìn thấy phong thái thúc thúc vẫn như xưa, làm tiểu chất rất là vui mừng nhiều lắm" Bần đạo xấu hổ nói: "Thúc thúc gần đây luôn luôn khỏe chứ?"

"Hừ!" Tây Tư Nhĩ thân vương cười yêu mị hừ một tiếng, sau đó nói: "Bộ dáng này đều là do ngươi thành toàn đó, ngươi nói ta có thể tốt lắm hay sao? Ngươi có khi nào nhìn thấy qua khô lâu sáng chói bao giờ chưa?"

"Hắc hắc! Cái này …" Bần đạo xấu hổ không biết nói cái gì cho phải. Lời nói của Tây Tư Nhĩ thân vương làm cho sắc mặt ta đỏ lên, ra vẻ phía sau lời nói của bộ dáng khô lâu chói sáng kia thật sự là mang theo hàm xúc châm chọc đây mà.

"Cái tên tiểu tử kia, Thân vương điện hạ, chúng ta hãy làm thịt tên tiểu tử này đi, cấp cho huynh đệ giải thoát một chút ác khí đi?" Một vị tướng lãnh ở phía sau Tây Tư Nhĩ thân vương vừa nói xong, một bên xuất ra vũ khí, mà đồng nghiệp của hắn ở chung quanh cũng bước lên chuẩn bị chiến đấu, chỉ chờ Tây Tư Nhĩ thân vương ra lệnh một tiếng, tiến lên đem đầu người kia chém nát.

Bất Lại Khắc vội vàng xuất ra Luân Hồi, sau đó truyền âm cho ta, nói: "Ta cần ba mươi giây thời gian chuẩn bị mới khai mở Không gian môn để trở về, đại nhân có thể chống đỡ một hồi được không?"

"Không cần, đánh không nổi đâu" Bần đạo mỉm cười khoát tay nói.

"Ân?" Bất Lại Khắc đầu tiên là ngẩn người, bất quá cuối cùng vẫn thu hồi Luân Hồi. Mà bên kia Tây Tư Nhĩ thân vương lại cúi đầu trầm tư một lát, quả nhiên phất phất tay ngăn cản thuộc hạ, hơi bất đắc dĩ nói: "Chúng ta đã là người chết rồi, loại chiến tranh trước đây cũng đã chấm dứt. Chúng ta đối vinh dự cùng trách nhiệm cũng đã sớm theo thi thể chúng ta mà để lại trên một phiến đại lục kia rồi"

"Nhưng…, Tướng quân, chúng ta … !" Vị Tướng lãnh kia còn muốn biện giải gì đó nữa, lại bị Tây Tư Nhĩ thân vương lớn tiếng cắt ngang.

"Không có nhưng nhị gì cả, chúng ta đã không phải là Hổ Hoàng quân đoàn Tạp Đặc nữa rồi, hiện tại chúng ta là thuộc hạ của Đại Tôn Vu Yêu, trách nhiệm của chúng ta là bảo vệ an bình cùng trật tự ở trong nội thành này, mà không phải để phá hủy, hiểu chưa?" Tây Tư Nhĩ thân vương khiển trách.

"Vâng!" Cứ việc không cam lòng, nhưng Tướng lãnh này vẫn đáp một tiếng, thật không hỗ là chiến sĩ tinh nhuệ trải qua trăm trận, bần đạo nhìn nhìn cũng đỏ mắt. Tây Tư Nhĩ thân vương có thể đem tướng lãnh vô lễ kiêu ngạo như thế thu phục, càng là người phi thường hơn!

"Ngươi theo ta đến đây, ta có lời muốn hỏi ngươi" Tây Tư Nhĩ thân vương nói xong xoay người đi lên lầu bốn, bần đạo một mình đi theo sau đó. Rất nhanh, chúng ta đi vào một gian phòng nhỏ yên lặng, Tây Tư Nhĩ thân vương cũng không khách khí, tự mình ngồi xuống trên ghế bạch cốt, nói: "Không thích thì cứ đứng đi, trong này cũng không có ghế gỗ đâu"

"Ha hả, ta đứng là được rồi" Bần đạo thuận miệng đáp ứng.

Nhưng Tây Tư Nhĩ thân vương lại không nói gì, đưa tay gõ gõ nhẹ cái bàn một cái, phảng phất như lâm vào trầm tư. Chúng ta cũng là sau một trận trầm mặc một lúc, hắn mới mở miệng khó khăn nói: "Tạp Đặc thế nào?"

"Cái này … đã trở thành lịch sử a!" Bần đạo rất bất đắc dĩ ăn ngày nói thẳng.

Tây Tư Nhĩ thân vương lại lâm vào trầm mặc, hơn nữa toàn thân hắn thoạt nhìn cũng nháy mắt biến thành chán nản cùng già nua, tựa như một người mất đi mục tiêu nhân sinh, một lữ hành tuyệt vọng, cổ thê lương kia, cái loại bất đắc dĩ này hiện rất rõ trên người của hắn. Ta rất hiểu rõ khổ sở ở trong lòng hắn. Dù sao hắn cả cuộc đời này đều bảo vệ tổ quốc, là vinh quang suốt cả cuộc đời của hắn, đáng tiếc hiện tại đã hoàn toàn tan biến thành mây khói.

Tây Tư Nhĩ thân vương qua một trận hảo hảo mới bình phục lại tâm tình. Sau đó hỏi, "Là ngươi tự mình đi làm sao? Sợ là phụ thân ngươi cũng không quyết đoán như vậy. Chẳng qua ta rất kỳ quái, chẳng lẻ Tam đại đế quốc chấp nhận để cho Đại Hán kiêu ngạo các ngươi trở thành Tứ đế quốc sao chứ?"

"Ha hả!" Bần đạo mỉm cười, nói: "Ngài lưu lại cái kế hoạch kia có hay không phát động?"

"Hắc hắc, ngay cả cái này ngươi cũng biết sao?" Tây Tư Nhĩ thân vương cười khổ nói: "Xem ra ta lại bại ở tay ngươi lần nữa!"

"Ha hả, kế hoạch của ngươi tại người có ý chí tiến hành thuận lợi thần kỳ, thiếu chút nữa đem ta biến thành người thiên cổ" Bần đạo cười nói: "Thúc thúc không hổ là nhân vật quyết thắng trong ngàn dặm a!"

"Úc? Vậy ngươi như thế nào mà thắng vậy?" Tây Tư Nhĩ thân vương vội vàng truy vấn nói.

"Một lời nói không hết, ta chỉ nói ngắn gọn thôi, Tam đại đế quốc liên hợp với Tạp Đặc xuất động tổng cộng 200 vạn bộ đội tinh nhuệ. Dưới sự chỉ huy của Âu Dương Nhược Lan cùng quyết chiến với ta trên Tiên Hoa Thảo Nguyên" Bần đạo cười nói: "Ta trước hết rải chất độc trên thảo nguyên, cơ hồ độc chết tất cả chiến mã của Liên quân, hắc hắc, Âu Dương Nhược Lan vì thế định nhận quân tiếp viện từ trên sông Lưu Hoa, nhưng mà hạm đội của nàng lại bị Cuồng Long quân đoàn của ta ngăn chặn, không có thể đạt được mục đích"

"Sau đó, quân chủ lực Tam đại đế quốc cơ hồ toàn bộ đều trở thành con ba ba nằm vào trong vòng vây của ta, Tam đại đế quốc đem Tạp Đặc ngươi bán cho ta, đổi lấy an toàn quân đội của chính quốc gia mình" Bần đạo mỉm cười nói: "Lập tức, ta cơ hồ không đánh mà thắng, một đường đánh tới Vương đô Tạp Đặc, bắt tất cả thành viên vương thất làm tù binh"

"Đáng chết!" Tây Tư Nhĩ thân vương nghe xong lập tức mắng một câu, sau đó vội vàng nói: "Tây Á thế nào rồi? Hắn cũng đã bị ngươi bắt làm tu binh sao?"

"Hắn không có, hắn sau khi trở về liền tuyên bố buông tha thân phận vương thất Tạp Đặc, sau đó đến Thánh Đô sinh sống" Bần đạo hồi đáp.

"Cái này cũng tốt, cuối cùng hắn vẫn còn nghe lời của ta, không có làm ta thất vọng" Tây Tư Nhĩ thân vương vui mừng nói: "Vậy, ngươi đã xử lý như thế nào đối với vị ca ca của ta vậy?"

"Hắn tốt lắm, hiện tại ở trong một trang viên non xanh nước biếc, làm bạn với hắn chính là mấy vị vương phi của hắn, còn có rất nhiều người hầu, ngoại trừ không có tự do ra, hắn cái gì cũng không thiếu. Tên gia hỏa kia tựa hồi béo lên không ít a, ta thật sự do bội phục mà chết a" Bần đạo trêu chọc nói. Tại trong hoàn cảnh tùy thời rụng đầu bất cứ lúc nào còn có thể ăn no ngủ kỷ như vậy, nghĩ muốn không phục cũng không được.

"Ta cũng vì bội phục mà chết đây, thật sự không hổ là đầu óc heo, ngươi nghĩ muốn dưỡng cho béo rồi giết sao? Hiện tại hắn chưa đủ béo sao?" Tây Tư Nhĩ thân vương chán ghét hỏi.

"Tử La Lan Tam tỷ muội là hầu gái của ta, ân, cũng vì nhìn mặt mũi của các nàng, ta cho hắn hảo hảo sống tốt. Ai, dù sao ta cũng không cần, mà hắn thật sự không có uy hiếp nào" Bần đạo cười khổ nói.

"Ngốc nhân có ngốc phúc. Con mẹ nó, thật là không công bình. Ta một đời thông minh, vì nước vì nhà mà liều chết chinh phạt, lại mang buồn bực mà thất bại, hiện tại bị bức thành cái bộ dáng thế này. Nhưng tên kia cả đời đều chỉ biết sống phóng túng, khiến cho nhà tan quốc vong, ngược lại có thể an hưởng tuổi già! Ta kháo, cái này*** cũng có thể được sao?" Tây Tư Nhĩ thân vương oán khí tích tụ cả đời rốt cục cũng bạo phát ra, bất chấp phong độ quý tộc, chửi ầm lên.

"Ha hả, hiện tại ngài là một đại nhân vật mà, chỉ cần ngài cố gắng, về sau sẽ được truyền lưu vĩnh viễn a, còn tên gia hỏa kia chỉ vài năm nữa sẽ trở về với cát bụi thôi. Có thể thấy được ngài so với hắn cường đại hơn nhiều, cần gì phải để ý đến chứ" Bần đạo khuyên giải an ủi nói: "Hãy đem mọi chuyện trên cái vị diện kia quên hết đi. Tạp Đặc cùng với ngài đã không còn quan hệ gì nữa rồi. Hảo hảo đối mặt với hoàn cảnh mới hiện tại của mình là lựa chọn tốt nhất"

"Tạp Đặc ta có thể buông thả, nhưng Tây Á là huyết mạch truyền đời của ta, là sự kiêu ngạo cả đời ta, ta vô luận như thế nào cũng không buông bỏ được, không thể quên được. Ta muốn biết, tình hình của hắn bây giờ được không?" Tây Tư Nhĩ thân vương ngẩng đầu hỏi ta.

"Hắn?" Bần đạo hắc hắc cười xấu xa nói: "Hiện tại Tây Á đại nhân rất là khó lường a, thân là tổng chỉ huy hạm đội của Giáo đình, chưởng quản thủ hạ dưới tay gần bốn ngàn chiến thuyền chiếc hạm lớn nhỏ, mặc khác còn có năm mươi sáu mươi vạn hải quân chính quy. Tuổi còn nhỏ mà đã có thành tích như vậy, thật sự không hổ là hổ phụ không sinh khuyển tử a"

"Thật vậy chăng?" Tây Tư Nhĩ thân vương chấn động nói: "Giáo đình từ khi nào có hải quân cường đại như vậy a?"

"Hiện tại trên đại lục lấy Địa Trung Hải làm ranh giới, hai phía tàn nhẫn chiến đấu lẫn nhau. Ở bên này ta bồi dưỡng Tự Nhiên Thần Giáo, còn bên kia là Giáo đình cùng với Tam đại đế quốc, Tây Á dẫn dắt bộ đội là tất cả tổng số hải quân của bọn họ" Bần đạo cười giải thích.

"Ngươi bồi dưỡng Tự Nhiên Thần Giáo và cùng đối kháng với Giáo đình?" Tây Tư Nhĩ thân vương khó hiểu nói: "Ngươi điên rồi sao? Trong Giáo đình nhưng thật ra còn có tổ mẫu ngươi mà? Tự Nhiên Thần Giáo cũng còn người sao?"

"Tổ mẫu đã rời khỏi Giáo đình rồi. Bởi vì Giáo hoàng năm lần bảy lượt muốn đưa ta vào chỗ chết, ta cũng chỉ muốn phản kháng lại thôi. Cho nên Tự Nhiên Thần Giáo cùng ta cũng có quan hệ, hắc hắc, người nhớ rõ Hương Hương công chúa không?" Bần đạo cười hỏi.

"Đương nhiên nhớ rõ, nàng là nữ nhi của ta mà" Tây Tư Nhĩ thân vương nói xong đột nhiên nhìn thấy ánh mắt khinh bỉ của ta, lập tức uể oải nói: "A, được rồi, ta thừa nhận là không xứng làm cha nuôi của nàng. Ai kêu ta là tên ngu ngốc bao che Nhị vương tử giết anh trai và chị dâu của nàng chi? Nếu không phải có cái sai lầm kia, ta vị tất thất bại bởi ngươi, ai, thật sự là báo ứng đây mà"

"Hương Hương hiện tại là thê tử của ta, đồng thời cũng là Thần Ngữ giả Tự Nhiên Thần Giáo, địa vị của nàng tương đương với Giáo hoàng" Bần đạo hồi đáp.

"Ai! Nhân sinh thật sự là quá kỳ diệu a" Tây Tư Nhĩ thân vương cảm khán nói, đột nhiên hắn biến sắc, như nhớ tới một việc, vội vàng truy hỏi: "Nói vậy, cái gọi là hạm đội Giáo đình kia phải là khai chiến với các ngươi sao? Tây Á tuổi còn nhỏ dựa vào cái gì mà nhận được địa vị trọng yếu như vậy?"

"Một, biểu hiện của hắn rất khá, thành công phá hủy một cái kế hoạch của ta, lập công lớn. Hai, hắn đích xác có tài cán, nên Giáo hoàng rất coi trọng hắn. Ba, Giáo đình hạm đội liên tiếp chiến bại, đã không có người thích hợp có gan đi tiếp nhận cái cục diện rối rắm đó, kia Giáo hoàng cũng là bất đắc dĩ thôi" Bần đạo cười nói.

"Từ từ… ngươi nói là hạm đội cường hãn Giáo đình liên tiếp chiến bại sao? Hơn bốn ngàn chiến thuyền chiến hạm mà còn liên tiếp bị bại bởi các ngươi?" Tây Tư Nhĩ thân vương vội vàng hỏi: "Là ai chỉ huy hạm đội của ngươi vậy?"

"Khiết Tây Tạp, Tạp Sâm!" Bần đạo rất vô tội nói: "Còn một tiểu cô nương hơn mười tuổi nữa mà thôi"

"Ta … ta kháo!" Tây Tư Nhĩ thân vương nhất thời từ trên ghế rớt bịch xuống đất, cả giận nói: "Thất công chúa! Ngươi có thể nào là chỉ huy của nàng? Nàng chẳng lẻ không tham dự kế hoạch của ta sao chứ?"

"Tham dự, nhưng thất bại. Việc này không có gì mà, đầu giường đánh nhau, đuôi giường cùng chịu" Bần đạo tiếp tục kích thích hắn, nói: "Úc, quên nói cho ngài biết, Thất công chúa hiện tại đã là Nữ vương Ngõa Nạp, đồng thời cũng là thê tử của ta!"

"Ặc! không… !" Tây Tư Nhĩ thân vương đặt mông ngồi bịch xuống ghế, bất lực nói: "Nói cách khác, Tây Á đáng thương của ta, nếu cùng đánh nhau với Thất công chúa, khoan… mà trên thực tế là cùng đấu trí với hai tên biến thái các ngươi, có đúng không?"

"Ha hả, thực tế đích xác là như thế" Bần đạo cười nói.

"Hiện tại tình huống của hắn như thế nào rồi? Thua vài lần rồi sao?" Tây Tư Nhĩ thân vương uể oải hỏi.

"Chưa từng khai chiến đâu mà, ta tới thời điểm hắn mới nhậm chức, hơn nữa vừa mới phát thư khiêu chiến với Thất công chúa" Bần đạo cười nói: Đừng có nản chí, nói không chừng hắn có thể tiếp tục viết nên trang sử hào hùng Hổ Vương a"

"Hừ, ngươi nếu không có điểm nắm chắc, khẳng định tại thời điểm thoát ra chạy lấy người?" Tây Tư Nhĩ thân vương buồn bực nói: "Tây Á là ta một thân dạy dỗ, ta là người hiểu rõ hắn nhất, nếu không có hai tên biến thái các ngươi. Hắn tuyệt đối có thể trở thành một viên minh châu sáng ngời, nhưng mà hắn chỉ vừa mới ra đời trăm năm mà thôi, còn các người căn bản là không tiền khoáng hậu, mấy ngàn năm cũng không có xuất hiện một nửa như các ngươi, như thế nào vừa xuất ra những hai người cơ chứ?"

"Điều đáng giận nhất chính là hai người các ngươi là một người!" Tây Tư Nhĩ thân vương cơ hồ mang theo tiếng khóc nức nở nói: "Hai tên biến thái hợp lại khi dễ nhi tử đáng thương của ta, trên đời này còn có công bình nữa không? Phải là hai người các ngươi so đấu không phải ngươi chết ta sống mới đúng chứ"

"Đây là sự lựa chọn của chính Tây Á mà, nhưng không ai buộc hắn đi làm chỉ huy hạm đội Giáo đình a" Bần đạo dở khóc dở cười nói.

"Ngươi phải nói thật cho ta biết, Tây Á có bao nhiêu phần chiến thắng?" Tây Tư Nhĩ thân vương hỏi.

"Lúc đầu có lẽ bằng vào hạm đội cường hãn mà chiếm cứ thượng phong một chút, nhưng về sau khẳng định là thất bại dưới tay Thất công chúa. Ta cho rằng, hắn cơ hội thắng giống như trứng chim vậy, dễ vỡ!" Bần đạo bất đắc dĩ nói: "Sáu tháng cho đến một năm là cực hạn của hắn. Chỉ cần hắn qua thời hạn này, hắn không chết trên chiến trường, cũng sẽ chết theo quân pháp"

"Kỳ thật điều này cũng không sai biệt lắm, phải biết rằng, nội trong một năm này Giáo đình đã thay đổi ba quan chỉ huy, Tây Á nói như thế nào cũng chỉ là người trẻ tuổi, lấy niên kỷ của hắn mà nói, có thể làm đến bước này, thật sự đã không dễ dàng đâu!" Bần đạo an ủi nói.Nguồn: http://zenwee.com

"Đi tìm chết, điều này có tác dụng cái rắm gì?" Tây Tư Nhĩ thân vương tức giận nói: "Hắn đã kết hôn sinh con chưa?"

"Không có, căn cứ theo tin tức tình báo mà ta có được, hiện tại Tây Á ca ca tựa hồ đang điên cuồng theo đuổi Thánh Nữ Tiên Nhã, nhưng Thánh Nữ lại đối với hắn không chút cảm giác, nhưng thật ra nữ nhi của Quân đoàn trưởng quân đoàn thủ hộ Mã Kỳ Nạp kiêu ngạo kia tựa hồ đối với Tây Á rất quyến luyến, a, tình yêu tay ba vĩ đại lại rơi vào hai người đáng thương" Bần đạo cười trêu chọc.

"Đáng chết!" Tây Tư Nhĩ thân vương ôm đầu gục xuống trên bàn hoa lệ. Qua hơn nửa ngày hắn mới đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn ta nói: "Ngươi sẽ không vô duyên vô cứ nói cho biết những điều này. Khẳng định có là âm mưu?"

Bần đạo một tay chỉ trời, nghiêm nghiêm túc nói, "Ta lấy danh dự Quang Minh Thần thề rằng, tuyệt đối không có"

"Thề cái rắm, ngươi nếu đem Điểu Nhân kia để vào mắt trong lời nói, cũng sẽ không tranh sáng tranh tối đối nghịch với Giáo đình" Tây Tư Nhĩ thân vương khinh thường nói: "Ngươi lần này tới nơi này hiển nhiên là muốn mua một vài thứ phải không, có phải là nhận thấy người đã chết như ta đây còn có điểm giá trị lợi dụng, vì thế cố ý đem Tây Á ra đả kích ta phải không? Ngươi quá nham hiểm, thật không hổ là Âm hiểm quân Thần mà! Ngay cả ta là người chết cũng không buông tha. Hừ!"

"Thúc thúc ngươi đã hiểu lầm ta rồi. Ta như thế nào lại tiểu nhân như vậy được cơ chứ?" Bần đạo làm bộ dáng vô tội nói: "Một khi thúc thúc đã hiểu lầm ta như vậy, ta đây cũng chỉ hảo hảo cáo từ mà trở về thôi, chuẩn bị báo danh với Thất công chúa tham gia cuộc chiến trên biển thôi, để cho ta tại trên chiến trường hảo hảo chiến đấu một trận với Tây Á huynh trưởng trong cuộc đời nam nhân đi! Ngài yên tâm, ta nhất định để hắn sống mà giao cho ngài" Nói xong, ta xoay người bước đi.

Tây Tư Nhĩ thân vương liền nóng nảy, nhanh chóng nói: "Quay lại, ngươi điên rồi sao, ta sợ ngươi rồi. Nói đi, ta như thế nào giúp ngươi, ngươi mới có thể buông tha cho hắn?" Tây Tư Nhĩ thân vương vô cùng uể oải nhìn ta nói.

"Hắc hắc, thúc thúc hay là trước tiên nói về ngài đi, ngài rốt cuộc muốn ta đối đãi với Tây Á như thế nào mới tốt đây?" Bần đạo lộ vẻ cười gian nói. Ta cũng không tin, ngay cả cha hắn có thể không quản đến nhi tử duy nhất của chính mình? Dù sao hiện tại ta cùng Tây Á là ở trong quan hệ đối địch, vô luận ta dùng thủ đoạn đê tiện nào để đối phó với hắn, cũng không thể trách ta được. Chiến tranh chính là không có quy tắc nào cả, hết thảy đều là tàn khốc như vậy đó, ta cũng không còn cách nào khác nữa.

"Ta muốn hắn sống, ít nhất muốn bảo tồn huyết mạch truyền thừa vương thất Tạp Đặc chúng ta" Tây Tư Nhĩ thân vương bất đắc dĩ nói.

"Vậy, ngài hãy nghĩ biện pháp mà khuyên nhủ hắn đi, hắn vĩnh viễn sẽ không theo đuổi được Tiên Nhã đâu, nếu hắn không muốn kết hôn, chẳng lẻ ta còn muốn bảo vệ suốt cả đời hắn hay sao? Như vậy cũng quá buồn cười đi?" Bần đạo cười khổ nói.

"Ân!" Tây Tư Nhĩ thân vương trầm tư một hồi, tiếp theo đó từ khải giáp trên người lôi ra một miếng, sau đó dùng ngón tay vẽ lên đó một số ký hiệu đặc thù, rồi giao cho ta, nói: "Đây là phát minh tiếng lóng quân sự của ta, chỉ có ta cùng với Tây Á biết mà thôi. Hắn vừa nhìn thấy liền biết là ta, đem cái này giao cho hắn đi"

"Được, ta trở về tự mình phái người đưa đi" Bần đạo đáp ứng một tiếng, sau đó đưa miếng giáp trụ vào trong giới chỉ.

"Hiện giờ ngươi nói đi, ngươi muốn ta làm cái gì? Chỉ cần không quá phận, ta là người mới đến, nếu làm quá mức sẽ hại người" Tây Tư Nhĩ thân vương nói.

"Ta cần đại lượng xương cốt cùng dầu đen, có bao nhiêu chuẩn bị cho ta bấy nhiêu, càng nhiều càng tốt, còn có những tài liệu cấp thấp cũng muốn một số, ta sẽ dùng thiết để đổi lấy, cái này không quá mức đó chứ?" Bần đạo cười nói.

"Ân, điều này tuyệt đối không thành vấn đề gì" Tây Tư Nhĩ thân vương đột nhiên nhìn ta cười gian nói: "Ta đảm bảo sẽ cho ngươi vừa lòng!"

"Ặc!" Bần đạo chẳng biết như thế nào, đột nhiên có một cổ dự cảm bất an.

Quả nhiên, Tây Tư Nhĩ thân vương nói tiếp: "Chẳng qua, ta cũng có một số thứ cần ngươi hỗ trợ. Ngươi, chiến giáp đặc thù và vũ khí ở trên người Cuồng Long thiết kỵ ta chỉ muốn một vạn cái, mặc khác, ta không cần thiết của ngươi, mà ta muốn vũ khí, công tượng ở trong này đều là rác rưởi, ngay cả Nhân tộc so đo cũng kém hơn nhiều, chứ đừng nói đến thủ hạ của ngươi - Ải Nhân đại sư. Hắc hắc! Ta muốn phải là tốt nhất, ngươi cũng đừng nghĩ muốn lừa gạt ta, ta nhưng thật ra là hành gia đó"

"Không phải thế chứ?" Bần đạo giật mình nói: "Chiến giáp của ta ở trên chợ trời là một vạn kim tệ một bộ, ngươi không ngờ hả miệng lại đòi đến 1 vạn? Dùng xương cốt đổi chiến giáp tốt như vậy, quản ngươi nói gì, quy củ này ta cũng biết, cái gì cấp bậc đổi lấy cấp bậc, ta dùng thiết hoán đổi xương cốt đều đã lỗ rồi, ngươi còn được một tấc tiến thêm một thước. Không có cửa đâu, cùng lắm thì tìm người khác hợp tác! Không đúng a, rốt cục hai ta ai uy hiếp ai nào?" Bần đạo lúc này rất buồn bực nhớ đến, phải ra vẻ kiêu ngạo phải là ta mới đúng chứ?




===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top