|

Chương 455: Đến ám dạ!



Mấy lời vỗ về tràn đầy sự quan tâm của ta khiến tiểu đệ đại hải quái mới thu nhận liền lập tức lệ nóng đầy mặt, càng thêm sẵn lòng dâng lên toàn bộ bảo tàng của hắn cho ta. Ha ha, đã trở thành sủng vật của ta, còn có thể nói không sao? Bần đạo cũng không phải người keo kiệt, phái ra hơn một ngàn nhân mã, đặc biệt tìm tới cho tiểu đệ mới thu nhận của ta, mấy chục tấn thịt cóc, tỏ ý cảm ơn của ta với hắn.

Về phần thu hoạch lần này, tổng cộng có mười mấy tấn hoàng kim, những vũ khí phế bỏ khác trên trăm bộ, đương nhiên không có một vật nào có thể sử dụng, bất quá sửa lại hoặc trực tiếp đem đi nấu chảy cũng là rất không tồi, dù sao cũng là kim chúc cao cấp có thể chống cự a-xit mạnh, còn có khung xương của các loại ma thú cấp cao, đều có thể là tài liệu tốt cho chế tạo vũ khí ma pháp.

Mặt khác còn có mấy khối ma hạch cao cấp, thấp nhất cũng là ma thú cấp tám, đa số đều là cấp chín, đáng tiếc năng lượng bên trong hao hụt nghiêm trọng, chắc hẳn không lâu nữa cũng sẽ bị tiêu hóa hoàn toàn thành ma lực của đại hải quái. Bởi vậy có thể thấy được, năng lực tiêu hoá của nó thật sự là đáng sợ.

Thu hoạch cuối cùng chính là ba cái xúc tu bị đứt của đại hải quái, mỗi cái đều dài mấy chục mét, dày vài thước, màu trắng trong suốt, hết sực dai bền, là tài liệu dây cung cao cấp nhất cho xe bắn đá cùng trọng nỏ. Các Tinh Linh pháp sư sau khi nhìn thấy, đều là mắt không thể dời đi được. Tinh Linh tộc ngoài trừ các pháp sư, đội quân cực mạnh chính là cung thủ, bọn hắn đương nhiên biết hàng.

Cũng may bà nội cho ta một đống không gian giới chỉ, ta đều mang theo hết, xem như giải quyết được vấn đề vận chuyển. Về phần đại hải quái, nhân lúc mọi người không chú ý, bần đạo tìm một chỗ vắng vẻ từ trong phật tổ kim liên, tim ngọc inh bình lấy ra. Sau đó vài hôm đại quân đều lên đường, bần đạo lại trộm trở về đem hắn thu vào trong bình.

Hắc hắc, đại hải quái tuy rằng ở trên đất bằng thực lực giảm xuống, nhưng mà chỉ dựa vào khổ người khủng bố cùng tám cái xúc tu cứng cỏi, như thế nào cũng có thể tính là cửu cấp trung vị ma thú. Nhất là sử dụng trong chiến đấu đại quân đoàn uy lực càng mạnh. Đại hải quái trong ngọc tình bình chui ra, bằng vào sự rung động với khổ người khổng lồ kia, cũng có thể dọa không ít người, đây cũng là một lá bài tẩy của ta.

Mấy ngày sau, trải qua thiên tân vạn khổ đại quân cuối cùng đã đi tới biên giới lãnh địa của ám dạ Tinh Linh. Đây là một chốn thế ngoại đào viên, đồng ruộng được xếp đặt rất có quy luật, liếc mắt một cài nhìn không thấy đích. Giữa ruộng trồng xem một đại thụ kỳ dị phát ra ánh sáng nhạt. Thực vật sinh trưởng trong ruộng là loài nấm, thỉnh thoảng có một số nông dân ở trong đó đi qua đi lại.

Trong bọn họ có nô lệ huyệt cư nhân, có nô lệ hôi Ải Nhân, có các loại ngoại tộc kỳ quái, còn có ám dạ Tinh Linh già nua, tàn phế cũng đang làm việc. Một vài ám dạ Tinh linh cường tráng thỉnh thoảng dùng roi quật lên người bọn họ, hiên nhiên những người này là đốc công. Chúng ta đột nhiên xuất hiện, làm cho bọn họ sợ hãi.

Binh đoàn chiến sĩ nộ diễm Ải Nhân khôi giáp sáng loáng, bước đi chỉnh tề lên phía trước, trong chốc lát xếp thành một đội hình tiến công tiêu chuẩn xuất hiện trước mặt bọn hắn, tất cả mọi người ngây ngốc trong khoảnh khắc, tiếp theo, chính là tiếng hét chói tai và tiếng la khóc kinh thiên động địa, nô lệ hay đốc công đều như nhau, tất cả đều chạy về phía sau.

Ha ha, nhìn thấy bộ dáng chật vật của bọn hắn, bần đạo ngồi ở trên lưng Cái Thứ nở nụ cười vui vẻ, các bộ hạ vô lương của ta cũng đều ôm bụng cười to.. Lần này là đến thị uy, tự nhiên muốn hù dọa bọn họ, bất quá, vì để không để kích thích thêm bọn hắn ta vẫn là kêu đội quân dừng ở bên cạnh đồng ruộng, sau đó dựng lên trại đóng quân.

Đương nhiên, có một đội ám dạ Tinh Linh, đã sớm thoát ly đội quân của chúng ta, lén đi vào trong lãnh địa của ám dạ Tinh Linh. Mục đích của bọn họ là xuyên qua lãnh địa ám dạ, cùng Thú Nhân bắt liên lạc, tốt nhất có thể hẹn một cái địa phương gặp mặt là tốt nhất.

Đối diện chúng ta là một thị trấn nhỏ của ám dạ Tinh Linh, dân cư vài trăm người, lệ thuộc vào thành Mạc Tạp La trong thấy đại chủ thành, đây cũng là thành thị của gia tộc Phác Lý Tạp Thập, bằng không, hắn tựu cũng không chạy bạ đến trong lãnh địa của ta. Thành Mạc Tạp La cách chúng ta mấy trăm dặm, trên một đường này còn có rất nhiều thì trấn cùng thành thị nhỏ do ám dạ Tinh Linh khống chế, đội quân của ta muốn là đi đến thành Mạc Tạp La, chỉ có thể là một đường đánh qua tới, mà như vậy có lẽ rất không lễ phép.

Qua nửa ngày sau, người trong trấn thấy chúng ta tựa hồ chỉ hạ trại mà thôi, không có ý tứ tấn công bọn họ, thậm chí cả đất ruộng cũng không có phá hư, hiểu được là chúng ta tựa hồ không có ác ý. Vì thế liền phái một người đi ra thương lượng với chúng ta. Người này là ám dạ Tinh Linh nô lệ tàn phế, vừa già lại yếu, yếu, cơ hồ một cơn gió là có thể đem hắn đẩy ngã xuống đất, hiển nhiên, người ở bên trong là đưa hắn ra đến dò xét, có chết cũng không ảnh hưởng gì đến lực lượng phòng ngự trong trấn, bọn hắn một chút cũng không đau lòng.Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

" Lão gia tôn kính, ta là sứ giả do trấn trưởng đại nhấn phái tới, chúng ta muốn biết đại quân của ngài tới nơi này có mục đích gì?" Lão nhân run rẩy hỏi.

"Bì Tạp thúc thúc!" Phác Lý Tạp Thập đột nhiên hô :"Trời, quả là thúc." Nói xong hắn bước một bước dài chạy tới bên người lão nhân, sau khi ôm lấy lão nhân liền lên tiếng khóc lớn. Sau một hồi hai người nhận nhau, nói với nhau mấy câu, Phác Lý Tạp Thập liền mang theo hắn đi tới trước mặt của ta.

" Có lỗi với đại nhân, ta đã thất lễ." Phác Lý Tạp Thập đối với ta thi lễ nói.

"Không sao, chuyện thường tình của con người, bây giờ có thể nói cho ta nghe một chút đi là chuyện gì xảy ra?" Bần đạo cười hỏi.

"Đa tạ đại nhân không trách, là như vậy." Phác Lý Tạp Thập sau khi lau đi nước mắt trên mặt, đau đớn nói :" Vị này chính là Bì Tạp, thúc thúc ruột của ta, từ nhỏ nhìn ta lớn lên, sau khi đấu tranh giữa gia tộc bọn ta thất bại, thúc cùng chúng ta thất lại, không nghĩ tới là bị phế võ nghệ, trở thành nô lệ. Thật sự là quá ghê tởm." Tâm tình phẫn nộ của Phác Lý Tạp Thập có thể từ bàn tay nắm chặt của hắn mà có thể thấy được.

"Vậy đem hắn lưu lại, giao cho ngươi chiếu cố đi!" Bần đạo cười nói.

"Cảm tạ đại nhân, ta muốn tự minh đi thương lượng với trấn trưởng, thỉnh đại nhân phê chuẩn." Phác Lý Tạp Thập quả quyết nói :"Xin đại nhân yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không vì tư thù mà phá hủy đại sự của ngài."

" Ha ha, được rồi, Phác Lý Tạp Thập ta tín nhiệm ngươi, hy vọng ngươi không phụ sự tín nhiệm của ta, ngươi đi đi, nói cho những tên ngu ngốc đó, ta hy vọng có thể hòa bình đi qua nơi này, bảo bọn họ phái ra người có phân lượng đến thương lượng cùng ta." Bần đạo cười, "Nếu không cho ta qua, ta không ngại tốn nhiều sức lực tay chân một chút."

"Vâng, đại nhân, ta nhất định sẽ đem lời của ngài chuyển đến bọn họ." Phác Lý Tạp Thập ứng tiếng một cái, đem thúc thúc đưa cho bọ hạ chiếu cố, sau đó dẫn vài người tiến vào trong trấn thương lượng.

Bởi vì thế giới dưới lòng đất nguy hiểm khắp nơi, cho nên vì an toàn bản thân, bên ngoài trấn nhỏ này được xây dựng một thành nhỏ thập phần kiên cố, thôn trấn nho nhỏ lại có thể thi công lên một tường thành cao bảy tám thước, thật sự là không ngờ. Bất quá, ta vừa cẩn thận nghĩ một chút thì kỳ thật đây cũng không phải là quá khó.

Dù sao nơi này nơi nơi đều là đá, tự nhiên không lo lắng thiếu tài liệu xây dựng, về phần nhân công, nô lệ nhiều như vậy, đi làm ruộng khẳng định dùng không hết, nô lệ dư thừa không bằng phái đi xây thành hơn nuôi không, dần dà dựng lên được tường thành cao như vậy cũng là rất tự nhiên.

Phác Lý Tạp Thập ước chừng một giờ sau liền trở lại, hơn nữa còn dẫn theo trấn trưởng, theo lời của Phác Lý Tạp Thập, trấn trưởng muốn đến nơi này của ta nhìn xem tình hình thế nào, hơn nữa thăm dò một chút tin tức cụ thể, sau đó mới báo cáo lên trên.

"Lãnh chủ đại nhân tôn kính, chào ngài. Ta là trấn trưởng Lý Dạ, nguyện ý vì ngài cống hiến sức lực." Trấn trưởng rất khiêm cung hướng ta thi lễ nó. Hắn là một trung niên nhân gầy nhỏ, thực lực cũng coi như không tệ, đương nhiên so với Phác Lý Tạp Thập kém. Trong ánh mắt tất cả đều là gian trá cùng giảo hoạt, ta nhìn thấy mà ghê tởm.

" Ngươi vốn không có tư cách cùng ta nói chuyện, bất quá, nể mặt Phác Lý Tạp Thập, có vấn đề gì thì nói nhanh lên một chút." Bần đạo khinh thường nói. Phác Lý Tạp Thập nói cho ta biết, cùng bọn họ giao tiếp nhất định phải ngạo mạn, mới có thể khiến cho bọn hắn sợ hãi, nếu quá khách khí, bọn hắn sẽ cho rằng ngươi rất yếu kém, ngược lại sẽ khiến cho bọn hắn khinh thường. Đây là truyền thống của ám dạ Tinh Linh, thật đúng là lạ đời.

"Dạ vâng!" Trấn trưởng Lý Dạ quả nhiên càng thêm khiêm tốn nói :" Ta muốn biết, ngài dẫn theo nhiều chiến sĩ cường đại như vậy, muốn tới nơi này của chúng ta làm gì?"

"Đi qua, ta cùng một số bằng hữu Thú Nhân ước hẹn ở trong này tiến hành một số giao dịch." Bần đạo rất thẳng thắn nói :"Cho nên ta muốn các ngươi mở ra một con đường cho ta."

"Đại nhân, xin thứ lỗi cho sự vô lý của ta." Trấn trưởng Lý Dạ nhanh chóng nói :" Địa bàn của ám dạ Tinh Linh chúng ta chưa bao giờ để cho bất luận ngoại nhân đi qua, bộ hạ của ngài tuy rằng cường đại, nhưng mà chỉ là không đến hai vạn nhân mã, vẫn là không thể hình thành uy hiếp đối với chúng ta, ngài phải biết rằng, vẻn vẹn binh lực của một chủ thành cũng đã hơn của ngài vài lần."

" Hừ, nhưng mà đội quân của các ngươi, căn bản không thể so sánh với chúng ta." Bần đạo khinh thường nói :"Chiến sĩ của các ngươi có nhiều chiến giáo hoàn mỹ như vậy sao? Các ngươi có nhiều pháp sư như vậy sao? Các ngươi có Cự Nhân cường tráng như vậy sao?"

"Điều này...!" Trấn trưởng Lý Dạ cứng họng.

Ải Nhân bên ta toàn thân đều là trọng giáp chất lượng nhất phát ra ánh sáng lấp lánh, số lượng khổng lồ như vậy, ở thế giới dưới lòng đất vẫn là lần đầu tiên xuất hiện. Thế giới dưới lòng đất tuy rằng sắt không ít, nhưng mà trình độ chế tạo có hạn, hôi Ải Nhân ở nơi này đa số đều luân lạc thành nô lệ, có rất ít là đại sư chế tạo. Với lại hạn chế về thể chất của ám dạ Tinh Linh, cho dù là chiến sĩ cực mạnh trong bọn hắn cũng không thể mang nổi áo giáp nặng như vậy.

Cho nên một vạn trọng giáp chiến sĩ này có tác dụng rung động tương đối lớn đối với trấn trưởng Lý Dạ, hắn hiểu được một khi khai chiến, nhưng chiến sĩ này quả thực đủ thịt bọn hắn, về phần những pháp sư gầy yếu này, trấn trưởng Lý Dạ lại càng đau đầu, pháp sư thế giới dưới lòng đất đều là tồn tại đáng sợ gắn liền với tử thần, bọn hắn độc lai độc vãng cũng đã là rất đáng sợ, khoảnh khắc xuất hiện nhiều như vậy, ai nhìn không sợ a?

Còn có Cự Nhân, chỉ xem hình thể đã khiến trấn trưởng Lý Dạ tuyệt vọng, thân cao tương đương tường thành, vậy tường thành kia còn có tác dụng cái rắm a? Nhất là lang nha bổng trên tay các Cự Nhân này, trấn trưởng Lý Dạ sơ bộ phỏng đoán một chút, nếu thành thật mà nói, sức nặng phải là hơn một tấn, dùng để phá tường thành bọn hắn, chỉ sợ không cần phát thứ hai, đảm bảo một kích là đem tường hủy đi. Hắc hắc, các độc nhãn Cự Nhân theo mệnh lệnh của ta xuất vũ khí ra cố ý thị uy.

Trấn trưởng Lý Dạ trong lòng tính toán, đội quân như vậy, đừng nói trấn nhỏ của hắn, e rằng chủ thành cũng không ngăn được a! Cho nên trên mặt của hắn rất nhanh xuất đầy mồ hôi.

"Ta biết, chỉ dựa vào những người này, muốn diệt một tòa chủ thành của các ngươi không khó, nhưng mà muốn diệt bảy tòa, vẫn là chuyện tình rất không thực tế." Bần đạo cười nói. Ta thấy hắn sợ hãi, vì để điều chỉnh bầu không khí trước hết liền nói giảm.

"Dạ vâng, đại nhân hiểu được là tốt rồi, hiểu được là tốt rồi." Trấn trưởng Lý Dạ vừa nghe liền vui vẻ, lập tức thẳng thẳng sống lưng, dường như là minh bạch điều gì đó.

"Nhưng mà!" Bần đạo lập tức lớn tiếng quát :"Bằng hữu của ta, trăm vạn đại quân Thú Nhân, cũng lập tức sắp đến đây, ngươi cho rằng, đội quân của ta như vậy, khi lên tới một trăm vạn, có thể tiêu diệt các ngươi hay không?"

Ha ha, bần đạo chính là đang hù dọa hắn, đội quân Thú Nhân có lẽ sẽ có trăm vạn, nhưng mà đa số là đều là huyệt cư nhân (người ăn lông ở lỗ), chiến sĩ Thú Nhân chân chính bất quá mấy chục vạn mà thôi, hơn nữa chiến sĩ Thú Nhân bình thường có thể không lợi hại băng binh đoàn nộ diễm Ải Nhân của ta. Mục đích của ta chính là để cho cao tầng của ám dạ Tinh Linh đánh giá cao ta, dễ dàng để cho ta đi qua.

"A, nhiều như vậy!" Trấn trưởng Lý Dạ cực kỳ hoảng sợ nói.

"Không sai! Chính là nhiều như vậy, hơn nữa còn là cao thủ như mây." Bần đạo nghiêm trang gật đầu, nói :" Bất quá, chúng ta ngàn dặm xa xôi đến nơi đây, mục đích không phải chiến tranh, mà là vì tiến hành giao dịch. Chúng ta sau này cũng sẽ ở chỗ này giao dịch định kỳ, các ngươi cũng có thể tham dự. Chúng ta cùng Thú Nhân kỳ thật đều không muốn cùng các ngươi khai chiến, nhưng mà các ngươi nếu muốn ngăn cản chúng ta giao dịch, vậy không có biện pháp, đành phải hoàn toàn tiêu diệt các ngươi, sau đó chiếm lấy cái chỗ này."

" Chuyện lớn như vậy, ta không làm chủ được." Trấn trưởng Lý Dạ khẩn trương nói :"Xin đại nhân thư thư cho mấy ngày, ta dùng phi điểu truyền thư hướng phía trên trình báo, nhiều nhất là hai ngày có thể nhận được chỉ thị của trên."

Cái gọi là phi cáp truyền thư, là một loại phương pháp ám dạ Tinh Linh dùng một ma thú họ chim đi truyền thư, gần giống như là bồ câu đưa thư. Loại ma thú này hình thể nhỏ, bay nhanh, hơn nữa tại trong thế giới dưới lòng đất cũng không dễ dàng lạc đường. Bần đạo khi nghe Phác Lý Tạp Thập nói với ta về loài này cũng đã nghĩ nuôi một số dùng để truyền báo quân tinh khẩn cấp.

Thế nhưng loại chim này vừa lên , bị ánh mặt trời chiếu vào đầu óc liền choáng váng, không được vài ngày liền chết, vì để có được nó mà hại ta tốn đến hơn vạn hoàng kim, tất cả đều đổ sông đổ biển, bần đạo vì thế mà buồn bực một trận.

Sau khi đuổi đi trấn trưởng Lý Dạ, chúng ta chỉ còn việc chờ đợi. Hai ngày sau, trấn trưởng Lý Dạ đem cho ta một tin tức, nói chủ thành sẽ cử một vị đại nhân vật có phân lượng đến đàm phán cùng ta, hơn nữa đã xuất phát đến nơi này, bất quá tốc độ của vị đại nhân này cũng không thể so với tốc độ chim bay, cho nên hắn phải chờ vài ngày nữa mới đến.

Tiếp theo không quá một ngày, bần đạo nhận được một tin tức mà ta chờ đợi đã lâu. Người tìm tới tận cửa chính là đại đội trưởng trinh sát ưng thân nhân thủ lĩnh Kiêu Kiêu của Thú Nhân tộc, hắn mang đến một phong thơ của đại tiên tri, trên thư ngoại trừ ân cần thăm hỏi, chính là muốn cùng ta tìm một chỗ gặp mặt nói chuyện, thương nghị cụ thể một lần sự tình giao dịch cùng cư xử như thế nào với ám dạ Tinh Linh.

Ai, bần đạo lại làm sao không muốn gặp mặt nói chuyện a, thế nhưng lãnh địa của ám dạ Tinh Linh chiếm diện tích hơn ngàn dặm, đồng thời, một bên bọn họ là nham thạch nóng chảy, một bên là thạch bích, mà ta cùng Thú Nhân vừa vặn là bị bóng tối tách rời ra, căn bản là không có cách nào qua tới, bằng không, chúng ta cũng không cần phải chạy đến chỗ bọn hắn giao dịch.

Bần đạo tiếp đó lại hỏi qua tình huống của đại quân Thú Nhân, ưng thân nhân thủ lĩnh Kiêu Kiêu toàn bộ nói ra cho ta biết. Nguyên lai, Thú Nhân lần này xuất động ba mươi vạn đại quân, đây cơ hồ là toàn bộ binh lực lưu thủ của bọn hắn. Có thể thấy được bọn họ coi trọng lần giao dịch này thế nào, thủ lĩnh đại quân lại là đại tiên tri chưa bao giờ điều động, thú hoàng thì đem người thủ ở nhà.

Trong ba mươi vạn đại quân, bán thú nhân cùng cự ma chiếm số lượng hai mươi lăm vạn, còn lại chính là ngoại tộc tăng cường hợp thành. Thú Nhân còn xuất động mười người hoàng tộc dẫn theo Bỉ Mông cự thú tới, còn có thêm mười còn hắc long đã trưởng thành. Huyệt cư nhân cũng xuất động trăm vạn quân. Kỳ thật, công việc chủ yếu của bọn họ là chuyển lương thực cho ba mươi vạn Thú Nhân.

Cũng may bọn hắn trên một đường này đều là theo đường sông đi, công tác vận chuyển trở nên dễ dàng rất nhiều, bằng không, những huyệt cư nhân này chỉ có nước mệt chết, cũng cung ứng không nổi cho cái bụng lớn của ba mươi vạn Thú Nhân. Không có biện pháp, ai bảo Thú Nhân quả thực ăn quá khỏe làm chi.

Đại quân Thú Nhân trên một đường này, cũng cùng giống như ta, cơ hồ mỗi ngày gặp tập kích, bọn hắn nhiều người cao thủ hộ vệ không xuể, sức chiến đấu của chiến sĩ bình thường không bằng bên ta, cho nên tổn thất rất thảm trọng. Hành quân trong ba tháng này thì thương vong gồm có hai vạn huyệt cư nhan cùng mấy ngàn Thú nhân. Đại tiên tri vì thế rất căm tức, nhưng mà cũng giống như ta, đối với loại chuyện tập kích không biết từ đâu, không hiểu tại sao cũng không có biện pháp tốt, chỉ có thể cẩn thận phòng bị.

Hiện tại hắn bọn hắn đang trú đóng ở mặt khác của lãnh địa ám dạ Tinh Linh, cơ hồ cùng chúng ta song song đi đến, coi như là trùng hợp. Bần đạo cơ bản tính toán, lấy thực lực hai nhà chúng ta mà nói, tiêu diệt ám dạ thất thành quả thực dễ như ăn một bữa sáng. Không nói chiến sĩ bình thường, chỉ tiền mười con hắc long, mười con Bỉ Mông (đại tiên tri cũng có một con), cộng thêm Đại Địa Chi Hùng của ta, đại văn tử, đại hải quái, vẻn vẹn chúng nó đã thành lập nên một tập đoàn biến thái, tuyệt đối không phải là toàn thành thị này của ám dạ Tinh Linh có thể ngăn cản.

Bất quá, bần đạo không đến lúc vạn bất đắc dĩ vẫn là không muốn chiến tranh. Bởi vì mục đích của chúng ta là giao dịch, một khi đem bọn họ tiêu diệt, cũng trở thành giặc cỏ và đạo phỉ, chúng ta sau này như thế nào còn có thể bình an vận chuyển hàng hóa a? Cho nê, bần đạo lập tức chuyển lại cho đại tiên tri một phong thư hồi âm, nói cho biết không nên gấp gáp, cho ám dạ Tinh Linh chút thời gian, chúng ta tốt nhất là giải quyết vấn đề này trong hòa bình.

Ta còn sợ trong thư nói không rõ, còn đem nguyên nhân kể lại thật cẩn thận cho ưng thân nhân thủ lĩnh Kiêu Kiêu, xin hắn hướng đại tiên tri giải thích. Cuối cùng ta cùng đại tiên tri ước định, nếu ám dạ Tinh Linh thật sự không thức thời, chúng ta liền hai mặt giáp công cướp sạch bảy đại chủ thành cùng tòa thành hắc ám của bọn hắn, mạnh mẽ hoàn thành giao dịch lần này, sau đó cũng không tới nơi này nữa.

Chúng ta nếu như sau này hoàn toàn buông bỏ đường nước ngầm không an toàn thù đổi lại đi đường bộ Ngõa Nạp quốc. Đương nhiên, bần đạo là một người nhớ tình bạn cũ (ý bảo thù dai ấy), tự nhiên sẽ thường thường phái một số quân đến thăm hỏi ám dạ Tinh Linh.


===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top