|

Chương 454: Phát tài thật rồi



"Nhân loại, ngươi đang chơi với lửa đấy!" Đại hải quái Mạt Mạt Ni Áo La Đế Tạp La Tư phẫn nộ nói : "Bảo tàng của ta đều ở sâu dưới đáy biển, coi như ngươi biết vị trí thì sao? Không có ta tự mình đi lấy, các ngươi tuyệt đối không có khả năng đi xuống lấy được! "

" Ha ha! "Bần đạo khinh thường nói : " Giới thiệu cho một lần nữa, vị này là Thương Long Giác các hạ, là vị đại đức lỗ y trưởng lão, bọn hắn am hiểu nhất pháp thuật biến thân, chỉ cần ăn ma hạch của ngươi, ha ha, là hắn có thể biến thành bộ dáng của ngươi! "

" Hắc hắc! Đại nhân, ta kỳ thật đã sớm muốn tìm ma hạch của hải quái để ăn, ta có thể bay ở không trung, cũng có thể chạy nhanh trên lục địa, nhưng vẫn chưa thể xuống biển chơi, thật sự là một chuyện đáng tiếc. Vô tận biển khơi a, cảnh sắc bên trong nhất định không tệ." Thương Long Giác cười nói. Nói xong hắn biến thân thành bộ dáng nhân, tiếp tục kích thích đại hải quái nói : "Ta hướng đại nhân ngài bảo đảm, bảo tàng của hắn vô luận ở đâu, chỉ cần có vị trí cụ thể, ta đều có thể giúp ngài tìm ra."

"Các ngươi không thấy mình rất hèn hạ sao?" Mạt Mạt Ni Áo La Đế Tạp La Tư tuyệt vọng nói, "Trên thế giới sao có thể có tổ hợp như các ngươi vậy a? Đây quả thực không có thiên lý rồi!"

"Thiên lý? Dừng!" Bần đạo khinh thường nói :" Khi ngươi muốn ăn chúng ta, chỉ sợ cũng không quan tâm đến quan lý a? Hiện tại mới biết đến thiên lý, muộn rồi! Ngươi nói đi, là biến thành vong linh, hay đổi thành sủng vật, ta nhân từ mà vĩ đại cho ngươi một cái cơ hội lựa chọn."

"Ta, ta nguyện ý làm sủng vật." Mạt Mạt Ni Áo La Đế Tạp La Tư thống khổ nói :" Nhưng mà, các ngươi dường như đều không có thực lực thu ta a?" Hắn hiện tại trái lại bắt đầu lo lắng làm sủng vật không được lại bi giết.

" Ân, điều này ta đã có biện pháp, ngươi cũng đừng quản." Bần đạo cười nói. Tiếp đó tính toán chọn chủ nhân cho nó. Thật đúng là khó nghĩ, thật sự là quá khó khăn, khế ước bình thường, sủng vật có thể so với chủ nhân mạnh mẽ hơn một chút, nhưng mà nếu cách quá xa, sủng vật rất dễ dàng tự mình phá vỡ trói buộc của khế ước làm phản. Trừ phi là vong linh pháp sư giống như Khắc Lý, có thể mượn lực lượng của minh thần mới có thể kí kết sủng vật so với mình mạnh mẽ hơn nhiều lần.

Nhưng mà Khắc Lý đã có đại văn tử, hắn cũng không còn bổn sự kí kết thêm sủng vật là con hải quái mạnh như vậy. Ải nhân tộc trưởng tuy rằng nóng lòng muốn thử, nhưng là chính bản thân hắn cũng biết không có khả năng, địa vị cấp bậc kiếm thần, cùng so với đại hải quái này, kém hơn rất nhiều, Cho dù là Cái Thứ hắn cũng không thể ước thúc, càng khỏi nói đến đại hải quái so với Cái Thứ mạnh hơn vài lần.

"Ai!" Bần đạo bất đắc dĩ thở dài, nói : "Xem ra chỉ có thể tiện nghi cho ngươi rồi, để cho ngươi đi theo ta vậy!"

Bần đạo vừa thốt lên xong, tất cả mọi người mắt trợn trắng. Ái Liên Na càng là nói thẳng :"Trời a, ca ca, thu hắn mà giống như ngươi còn rất ủy khuất a?"

"Ân, thật sự là rất ủy khuất đó!" Bần đạo buồn bực nói. Trên thực tế, ta cũng không khoác lác, thực lực của đại hải quái này bây giờ thật sự không có tư cách làm sủng vật vào thời kỳ ta toàn thịnh, hắn ngay cả tiên thú cũng không tính, tiên thú bình thường cũng so với thiên sứ sáu cánh mạnh hơn một chút, so với thiên sứ tám cánh lợi hại cũng không kém. Mà tiên thú ta khi đó đều không để vào mắt, ta chính là muốn thần thú, chỉ tiếc là mãi chưa bắt được thần thú.

"Nhưng mà, ngài đã có một con Đại Địa Chi Hùng, ngài còn có thể cùng ta kí kết khế ước sao?" Đại hải quái khiếp sợ hỏi.

Kí kết khế ước bình thường có quan hệ đến cường độ linh hồn hai bên. Nếu linh hồn của sủng vật mạnh hơn nhiều lần so với chủ nhân, thì chủ nhân sẽ áp chế không nổi sủng vật. Bất quá, đối với người bình thường mà nói, linh hồn hư vô mờ mịt không thể đo lường, vì thế bình thường mọi người đều cân nhắc đến thực lực mạnh yếu hai bên để phán định sủng vạt có thể kí kết thành công hay không, dù sao thực lực cao thì linh hồn cũng chính là mạnh mẽ, cho nên như vậy cũng coi như hợp lý.

Thế nhưng lý luận đặt ở trên người bần đạo thì không đúng. Thực lực của ta yếu, nhưng mà là linh hồn mạnh đến thái quá, đã ngưng kết thành nguyên thần. Như tên gia hỏa đại hải quái này, ta cho dù là có một đống sủng vật trước đó cũng chắc chắn áp chế được nó, căn bản không lo lắng nó có thể phá vỡ trói buộc của ta.

Ta sở dĩ mãi chỉ có một Cái Thứ tại bên người, kỳ thật là những con vật gặp trước đó đều là đồ bỏ đi, thật sự không vừa mắt a. Nếu không phải thực lực bây giờ không cho phép, cần phải tự bảo vệ mình, ta ngay cả Cái Thứ cũng không thèm. Hắc hắc, kỳ thật nghiêm túc mà nói, ngay cả Khắc Lý cũng là sủng vật của ta, bởi vì thân phận thật sự của hắn là vu yêu, coi như là một loại yêu thú. Bởi vậy có thể thấy được, ta kỳ thật là vị chủ nhân đối với thủ hạ tốt nhất.

" Ít nói nhảm!" Bần đạo không kiên nhẫn nói. Ta lười giải thích cho hắn, cúi đầu rơi vào trầm tư. Ta là đang lo lắng, sau khi thu hắn vào thi sắp xếp thế nào cho ổn, gia hỏa lớn như vậy, đi theo ta chạy khắp nơi, có vẻ như rất không có tiện a! Phiền toái nhất chính là, hắn phải không ngừng tiếp xúc với nước, nếu ba ngày không có nước thì sức chiến đấu liền giảm đi, thật đúng là phiền toái a. Nếu không phải thấy hắn hải chiến lợi hại, lục chiến cũng không tôi, quả thật muốn đem hắn nấu hải sản ăn.

Đột nhiên, bần đạo nhớ tới một kiện đồ vật, theo ta nhớ được dường như trong số đồ ta cất giữ, có một bảo bối kêu là ngọc tinh bình, là một loại pháp bảo chuyên chở nước, phẩm chất cũng thấp, cơ hồ không có sức chiến đấu gì, nhưng mà nó có thể chứa đầy nước Tây Hồ. Thứ này vốn là đạo thuật chuyên tu thủy hệ đạo thuật dùng, tại địa phương không có nước thì dùng nó đổ nước ra để công kích. Hiện tại không phải vừa vặn hợp với đại hải quái sao?

Nghĩ vậy, bần đạo lập tức có chủ ý, trước cùng đại hải quái Mạt Mạt Ni Áo La Đế Tạp La Tư kí kết khế ước, chính thức đem hắn thu nạp thành tiểu đệ, đối với hắn cười nói :" Ngươi cảm thấy có thể đột phá trói buộc của ta không?"

" Không thể!" Đại hải quái ủ rũ nói :" Ta sau này sẽ nghe theo chủ nhân ngài."

" Đừng gọi ta chủ nhân, nghe khó chịu, ngươi sau này cũng không tính là nô lệ của ta, coi như là bộ hạ của ta đi, ngươi có thể gọi ta là đại nhân." Bần đạo cười nói.

"Vâng đại nhân!: Đại hải quái hưng phấn nói :" Ta nhất định sẽ đem hết toàn lực phục vụ đại nhân." Lập tức thoát khỏi địa vị nô lệ, hắn đương nhiên cao hứng, bần đạo cũng cao hứng, ha ha. Đánh hắn một cái tát nặng như vậy, mới cho hắn một điểm quả táo nhỏ là có thể lừa hắn thành như vậy, hắc hắc, ta có thể mất hứng sao?

" Vậy ngươi còn không nộp lên tiền bạc châu báu của ngươi?" Bần đạo đột nhiên điều chỉnh sắc mặt, cả giận nói, "Chẳng lẽ phải chờ ta tìm dùm ngươi sao?"

" Ta làm ngay!" Đại hải quái thấy ta trở mặt, bị dọa cho vội vàng nói, : Kỳ thật tiền bạc châu báu đều ở trong bụng ta, ta đây liền nhổ ra cho ngài." Kháo, cái tên gia hỏa này. Lại đem đồ cất trong bụng, biện pháp phòng trộm cũng thật là tiên tiến.

"Đợi một chút!" Bần đạo vội vàng chặn lại nói :"Ta ra xa một chút rồi ngươi hẵng phun!" Nói xong, ta mang theo Cái Thứ quay đầu bỏ chạy. Đại hải quái hiển nhiên không phải là người biết cái gì gọi là vệ sinh, đồ vật từ trong bụng hắn đi ra, hương vị tuyệt đối rất là đặc biệt, ta mới vừa ăn cơm no, cũng không muốn lại nôn ra.

Thấy ta chạy, Khắc Lý bọn hắn cũng đều lập tức minh bạch vì sao lại như thế. Lúc này đồng loạt tán ra xa, chờ khi chúng ta chạy ra ngoài ngàn thước, ta mới hạ lệnh hắn phun ra. Đại hải quái trong lòng lúc này có chút ý vị khó nói, sớm biết nước miếng của mình có lực uy hiếp lớn như vậy, hắn đã sớm ói ra, làm sao còn chờ đến hiện tại a? Đáng tiếc nói gì cũng đã muộn, rơi vào đường cùng, hắn chỉ đành đem những gì tích tụ trong bụng phun ra ngoài từ miệng rộng.

Chỉ nghe 'hoa' một tiếng, từ trong cái mồm đường kính hơn mười thước kia của đại hải quái, phun ra vô số đồ vật, đinh đinh đang đang rơi trên mặt đất, rất nhanh xếp thành một tòa núi nhỏ. Cùng lúc đó, một cỗ hắc vụ nhàn nhạt mang theo nồng đậm tanh tưởi thổi tới. Uy lực kia thật sự quá bá đạo, người đứng mũi chịu sào, chỉ cần ngửi một chút liền lập tức nôn mửa như điên, nôn được hai lần liền hôn mê.

Vừa nhìn tình hình này, đó rõ ràng chính là kịch độc a, bần đạo nhanh chóng hạ lệnh đội quân rút lui. Đồng thời Thương Long Giác lại biến thân ngọc bích long, bắt đầu công tác giải độc vất vả, hắn trước tiên dựng lên một mảnh rừng cây, che ở trước mặt chúng ta, cây cối bên trong lớn lên rất kỳ quái, ta cho tới bây giờ chưa từng gặp qua trên đại lục. Bất quá hiệu quả của rừng cây này thoáng chốc đã phát huy, toàn bộ hắc vụ sai khi đi vào liền lập tức bị cây cối hấp thu hết.

Sau đó hắn thi triển giải độc thuật đi cứu người, lại dùng dây leo kéo đến bên người chúng ta, sau đó nói với ta :" Độc này thật lợi hại, tốt nhất đem mấy thứ này dùng nước tẩy qua một chút, pha loãng nọc độc, rồi ta nghĩ tiếp biện pháp giải độc hoàn toàn."

"Được, pháp sư dùng nước tưới qua đống đồ kia." Bần đạo cười khổ nói :" Tuy rằng nghe thanh âm là kim chúc kim chúc nhưng các ngươi nhè nhẹ một chút, đừng làm hư hỏng đồ."

"Dạ!" Các pháp sư đáp ứng một tiếng bắt đầu hành động. Phàm là thủy hệ đều là ồ ạt dùng bạo vũ thuật rửa sạch đống đồ như tòa núi nhỏ kia, mà thổ hệ pháp sư thì tại xung quanh núi nhỏ tạo ra rất nhiều cái khe, để cho nước bẩn chảy xuống ngầm, không đến mức nguy hại đến chúng ta.

Pháp sư thi pháp cả nửa ngày trời, Thương Long Giác thì càng không ngừng đem khu độc thuật rải lên núi nhỏ, mãi cho đến khí toàn bộ trên mặt đất khôi phục hình dáng cũ, hắn mới dừng lại, bất đắc dĩ nói với ta :" Không sai biệt lắm, độc tố không còn, nhưng mà mùi thối còn có chút, ta cũng không có biện pháp."

" Không có độc là được!" Bần đạo cười cùng thu nhỏ Cái Thứ lại rồi gia trì một cái đại khí hộ thuẫn, hoàn toàn ngăn cách với không khí bên ngoài, sau đó hướng chiến lợi phẩm giống như núi nhỏ đi tới, tâm tình đặc biệt vui vẻ, nín nhịn nhiều ngày như vậy, xem ra có thể vì thu hoạch lần này mà cảm giác tốt hơn.

Bần đạo đến gần núi nhỏ vừa nhìn, tâm tình nhất thời rơi xuống vực thẳm. Trên mặt đất tất cả đều là phế liệu cùng phá xương cốt, không phải là áo giáp rách nát thì cũng thủng lỗ chỗ, ngay cả gậy gộc đại kiếm, tuy rằng cũng có rất nhiều đồ hoàng kim hình thù kỳ quái, thậm chí ngẫu nhiên cũng có mấy khối ma hạch không nhỏ, nhưng mà không có thứ nào là còn hình dạng.

" Đây là bảo tàng của ngươi?" Bần đạo nổi giận mắng :" Đống rác nhà của ta so với đống này còn giá trị hơn, ngươi có phải là tàng tư hay không?"

" Oan uổng quá, đại nhân!" Đại hải quái vội vàng giải thích nói :"Đây quả thật là bảo bối của ta, chỉ cần sau khi bụ ta ăn hết, có thể không bị dịch dạ dày của ta tiêu hóa, thì tất cả đều là vật phẩm tốt nhất đó đại nhân!"

" Ân, thật không?" Bần đạo hồ nghi nói, nói, theo sau nghĩ lại, cũng không phải là không có lý, hắn trong bụng có thể có nhiều hoàng kim như vậy, lại cực ít có cương thiết hay bạch ngân xuất hiện, hiển nhiên đã bị tiêu hóa. Mấy thứ này nếu có thể chống cự sự ăn mòn của axit mạnh, hẳn không phải là đồ bình thường a!

Lúc này, Ải Nhân tộc trưởng đi đến bên cạnh ta, hắn cũng nghe được chúng ta nói chuyện, vì nghiệm chứng một chút, tiện tay từ trên mặt đất cầm lấy một đại cốt phiến hình tròn, ngoại hình của cốt phiến giống như là một mặt thuẫn, đường kính khoảng một thước rưỡi, ở giữa dày nhất đến hai thốn, mép bốn cạnh đều bị ăn mòn đến sắc bén như dao. Cả khối cốt phiến bóng loáng vô cùng, lòe lòe tỏa sáng, một chút không giống như là xương cốt bình thường.

"Trời, đây không phải là vỏ của thần bối quy sao?" Ải Nhân tộc trưởng khiếp sợ nói :" Đã vậy còn quá lớn, vậy nó ít nhất cũng phải ba ngàn năm tuổi a!"

"Thần bối quy?" Bần đạo nhãn tình sáng lên, lập tức nói : "Ngài thử xem chẳng phải sẽ biết sao?"

"Được!" Ải Nhân tộc trưởng đáp ứng, sau đó đem mặt lồi cốt phiến đặt trên mặt đất, lấy ra thần khí Lôi thần chi chùy, hưng phấn nói với ta :" Phá hủy là nói lên không phải, cũng không tiếc, nếu như không hỏng, trời ạ, ta có thể tự tay ché tạo một mặt thuẫn thần khí rồi."

" "Hắc hắc, mau đập!" Bần đạo khẩn cấp thúc giục nói. Thần bối quy sở dĩ gọi là thần bối, ý tứ là vỏ trên lưng chúng nó là thần ban cho, chưa hề bị phá vỡ. Truyền thuyết chúng nó sinh hoạt tại đáy biển sâu nhất, không ai có thể đến, chỉ có ma thú cực mạnh trong biển mới có thể ăn được bọn chúng. Rồi đến khi ma thu đó bị nhân loại bắt giết, nhân loại mới có thể có được vỏ của thần bối quy.Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://zenwee.com

Nhưng mà cơ hội nhân loại giết chết ma thú đáy biển không nhiều, cho nên cơ hội có được mai thần bối quy càng là rất hiếm, trong lịch sử đại lục cũng vẻn vẹn xuất hiện có ba vỏ của thần bối quy, chu vi lớn nhất chỉ có hai thước, so với khối này kém hơn nhiều lắm. Tuổi của thần bối quy càng lớn thì vỏ càng lớn, độ cứng cũng sẽ rất cao, vỏ của tần bối quy lớn hai thước kia sau khi chế tạo thành thuẫn bài, cũng chỉ có vài món thần khí cực mạnh mới có thể tạo thành tổn cho nó, vũ khí khác đều không thể tổn hại nó mảy may.

Đáng tiếc, mặt thuẫn bài cuối cùng làm bằng vỏ của thần bối quy tại một lần trong chiến tranh, bị cấm chú của hỏa hệ pháp thần thiêu hủy, mọi người biết được mà cảm thấy tiếc nuối. Bất quá, nếu như là vật lý công kích đơn thuần, cơ hồ là không gì có thể làm nó suy suyển. Lôi thần chi chùy của Ải Nhân tộc trưởng mặc dù là thần khí, cũng không phải là hơn về phần sắc bén, nếu chỉ dựa vào đạp là không thể nào đập phá mai của thần bối quy.

Nhưng mà, nếu nó không phải là mai của thần bối quy thì bình thường rất không có khả năng ngăn trở được, dù sao Ải Nhân tộc trưởng thực lực gần kiếm thần a, hơn nữa còn dùng thần khí. Dùng biện pháp này đi kiểm tra, một lần là có thể phân rõ thật giả. Chỉ thấy Ải Nhân tộc trưởng sau khi lấy hơi, gầm lên giận dữ, liền nhảy lên không trung, đầu của Lôi thần chi chùy hung hăng đập vào trên cốt phiến.

Chỉ nghe 'phanh' một tiếng thật lớn, nơi tiếp xúc tóe lửa một chút cũng không có đá vụ khói bụi. Còn Ải Nhân tộc trưởng thì bị lực phản chấn lớn trực tiếp bay ngược trở về sau, sau đó đặt mông ngồi xuống trên mặt đất, hai tay không ngừng run rẩy, máu tươi đầm đìa, hổ khẩu cũng bị rách.

"Thật sự! Ha ha!" Ải Nhân tộc trưởng cái đầu như muốn hôn mê, sau đó liền bật lên, hưng phấn quát to, sau đó chạy như bay trực tiếp chạy đến ôm lấy mai thần bối quy hoàn hảo không tổn hao gì mà ngồi ngây ngô cười. Nụ cười hưng phấn trên mặt quả thật giống như hài tử có được đồ chơi mình thích vậy.

Kỳ thật khi khi hắn bị bắn ngược về sau, bần đạo liền khẳng định đây là thật, giả thì sớm bị phá, làm sao còn có thể phản chấn bắn bay người a? Chỉ là ta không nghĩ tới mai thần bối quy lợi hại như vậy, kiếm thần dùng thần khí toàn lực một kích, thậm chí ngay cả cái ấn ký cũng không có, vẫn bóng loáng như thường, thật sự là nằm ngoài sự tưởng tượng của ta, bất quá, cái kinh hỉ cuối cùng là thuẫn bài đường kính một thước năm này, Ải Nhân là không dùng được, cho nên thuẫn bài do Ải Nhân tộc trưởng vì đam mê mà tạo ra, cuối cùng còn không phải của ta sao?

" Chúc mừng chúc mừng!" Bần đạo cười híp mắt nói :"Tộc trưởng đại nhân thế là đã có cơ hội hiển lộ thân thủ rồi, ngài sau, ngài có thể sẽ trở thành Ải Nhân tộc trưởng tạo ra thần khí nhiều nhất." Ải Nhân thích được nịnh hót, bần đạo cũng vui vẻ tặng không cho hắn mấy lời lấy lòng.

" Hắc hắc, đây còn không phải hưởng sái từ ngươi sao!" Ải Nnhân tộc trưởng hàm hậu nói :" Nhưng đầu tiên nói trước, cái thuẫn bài này nhất định phải để cho ta tạo ra, bằng không ta cũng không cho ngươi mượn Lôi thần chi chùy." Không có Lôi thần chi chùy, vật phẩm tạo ra sẽ thiếu chút uy lực, hắn đây là sợ Ải Nhân đại sư khác cướp cơ hội của hắn nên trước tiên uy hiếp ta.

"Ha ha, đương nhiên là ngài tạo ra, trở về sẽ do ngài chế tạo, hợp lý chứ?" Bần đạo cười nói :"Nhanh chóng kiểm kê xem, còn có thể tìm ra thứ tốt gì nữa."

"Đúng! Ta thật cao hứng và vinh dự!: Ải Nhân tộc trưởng hưng phấn nói :"Một trăm người biết giám định đến đây, những người khác đứng tại một bên, không được làm phiền." Trong Ải Nhân, phân công công tác rất rõ ràng, có phụ trách tìm kiếm quặng mỏ, có phụ trách chế tạo, còn có phụ trách giám định tài liệu, hiện tại muốn biết bên trong có vật gì tốt, tự nhiên cần người biết giám định đến nhìn.

Ải Nhân tộc trưởng tự mình dẫn theo một đám người đâm đầu vào trong đống tạp vật như núi nhỏ, lựa chọn kỹ càng, Khắc Lý cũng là chuyên gia phương diện này, cho nên cũng bắt đầu công tác tầm bảo. Bần đạo thì ngại hôi, cho nên chuyển dời đến một bên, chỉ huy các Tinh Linh pháp sư rã băng hồ nước, sau đó để cho đại hải quái xuống hồ, dù sao khế ước đã kí kết, cũng không sợ hắn chạy.

" Mạt Mạt Ni Áo La Đế Tạp La Tư, ngươi xem ta rất chiếu cố ngươi a!" Sau khi đại hải quái xuống nước, bần đạo cười nói với hắn.

"Đa tạ đại nhân, vẫn là trong nước thoải mái a!" Đại hải quái cảm khái nói.

" Không cần khách khí, ngươi tập kích chúng ta là vì ăn sao?" Bần đạo theo sau quan tâm hỏi.

"Vâng, đại nhân!" Đại hải quái mày ủ mặt ê nói :" Ta đã hai tháng không có ăn vào bất kỳ vật gì, ta đói quá!"

" Ha ha, chỉ cần là thi thể, là thịt là được, ngươi không kén ăn chứ?" Bần đạo cười hỏi.

"Ta không kén, là thịt là được, bị thối rữa cũng không sao!" Đại hải quái vội vàng nói.

" Người đâu, đem những thi thể cầm tới đây!" Bần đạo phân phó nói. Đại văn tử sở dĩ tới muộn, thật ra là vì thu thập một đám quái vật ghê tởm, chúng nó ngoại hình giống cóc, cả người nhớp nhúa, há miệng rộng là có thể một ngụm ăn thịt một Ải Nhân. Số lượng có hơn một trăm, mỗi tên đều nặng trên ngàn quân, vừa vặn lấy ra cho đại hải quái no bụng.

"Tạ ơn đại nhân, ngài đối với ta thật tốt." Đại hải quái a dua nói. Gia hỏa này trí lực rất cao, so với người trưởng thành không kém hơn bao nhiều, ngay cả vuốt đuôi cũng hay như vậy.

" Hắc hắc, không cần phải cảm ơn, đó là việc ta nên làm!" Bần đạo cười gian nói :" Xúc tu đứt đi của ngươi, cho ta đi, dù sao ngươi cũng không gắn lại được, ta vừa lúc muốn dùng, coi như tiền cơm của ngươi đi!" Ha ha, mục đích chân thật của bần đạo cuối cùng bại lộ, ta kỳ thật chính là muốn ba cái xúc tu bị đứt của hắn, xúc tu này ngay cả cấm chú của đại văn tử cũng chém không đứt a. Xác định là bảo bối rồi. Ta thân là tam hại, sao có thể buông tha đây?


===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top