|

Chương 426: Gặp lại cố nhân



Về phần Công Thành tiễn kia thật sự rất khủng bố, một tiễn có thể oanh tạc sụp tường thành, muốn tân tân khổ khổ tu sửa lại tường thành, lại phí rất nhiều tài lực vật lực, ngay cả pháp thuật thập cấp cũng phải bắn vài phát. Bất quá, lý thuyết trên quyển trục này là, tường thành dày mười thước cũng có thể bị một kích của tiễn Công Thành này có thể đổ sụp xuống, quả thật là rất không có thiên lý mà? Một vật như vậy, đương nhiên bần đạo ta rất muốn nghiên cứu, phát hiện kinh ngạc cuối cùng là, nguyên lai để có được một mũi tên Công Thành tiễn này thì phải dùng đến Thủy tinh bạo tạc mới chế tạo thành.

Bần đạo nghĩ thấy cái tên này có vẻ quen quen a? Ta liền cẩn thận suy nghĩ, choáng, ta nhớ rất rõ là sau khi ta từ nơi Tinh Linh Nữ hoàng tìm được một chút nguyên tố chi thủy, thì Khắc Lý có nói, hắn muốn chế tạo Thủy Tinh bạo tạc, và ta cũng nhớ rõ lúc đó, khi hắn nói ra công dụng làm hấp dẫn ta, còn bảo hắn chuyên tâm làm ra cho ta một ít, là cục cưng của ta đây, chẳng lẻ nói đây là thiên ý sao?

Ngay lập tức ta gọi Khắc Lý tới cùng nhau nghiên cứu, hắn vốn đối với chiến hạm chẳng có hứng thú gì, nhưng mà khi nghe ta nói có được bí phương luyện kim Thủy Tinh bạo tạc, lúc này mới có hứng thú chạy đến đây, sau khi hắn trải qua nghiên cứu và cẩn thận so sánh, hắn mới nhìn ta hổ thẹn nói: "Đại nhân, hiện tại xem ra bí phương Thủy Tinh bạc tạc chính là xuất phát từ Địa Tinh a, ta đã có bản không đầy đủ, uy lực của nó so với bí phương này còn kém hơn một chút"

"A, vậy những vật liệu trước đây điều là lãng phí cả sao?" Bần đạo cười khổ nói. Ta nói rồi, hắn làm Thủy tinh bạc tạc giống như hạt nhân vậy, trò chơi này rất nguy hiểm, hắn cũng không nghe theo, như thế nào chuyển hóa hắn được đây? Mà trên quyển trục cũng có nói, làm ra được thành phẩm bất quá chỉ như đậu tương lớn nhỏ, như vậy mới đủ tư cách.

"Hắc hắc, đại nhân, ta có thể luyện một lần nữa, sẽ không lãng phí đâu" Khắc Lý ngượng ngùng nói.

"Vậy cũng được, thật ra Nguyên tố chi thủy trên tay ngươi rất trân quý đó, lãng phí là xấu hổ lắm" Bần đạo trêu chọc nói: "Một khi đã muốn luyện chế đều trọng yếu, vậy thuận tay giúp ta luyện chế một ít Công Thành tiễn đi. Trò này vui đây, một tiễn có đánh đổ sụp tường thành, nếu bắn tới trên thân thể con người, hắc hắc, ngươi nói xem có bao nhiêu lợi hại nhỉ?"

"Không biết được, bất quá, theo ta nghĩ khi thử lên trên người Kiếm Thánh, không chết cũng bị lột da?" Khắc Lý cười khổ nói, "Nhưng vấn đề là uy lực Nộ Long Chi Bào Hao của ngài đã mạnh mẽ rồi, ngài nghĩ đến cung tiễn bình thường có thể bắn được Kiếm Thánh sao?"

"Ha ha" Bần đạo vui vẻ cười to hai tiếng, xoay người đi, Khắc Lý bị ta làm cho mông muội, ngây ngốc sửng sốt một hồi, lắc lắc đầu khó hiểu, cũng xoay người bước đi lo chuyện của chính mình.

Ngày hôm sau, một đống lớn chuyện hướng đầu ta đổ ập xuống, này … thì là lên lớp giảng bài nói muốn chém đầu Tạp Đặc quốc vương, người kia lên lớp giảng bài nên đối xử tử tế với thành viên vương thất, có người hướng ta mật báo rằng, có số người nào đó lúc Liên quân vừa mới tới đã có nói bậy nói bạ gì đó, có người hỏi ta làm sao để an bài cho bọn quan viên đầu hàng. Cứ như thế, một đống chuyện rách nát đã ập tới.

Mặt khác, còn có các loại thiệp mời khác nhau, được đóng lại thành một vận chuyển đến chỗ ta. Ta liền kỳ quái, đám quý tộc Vương đô Tạp Đặc như thế nào lại khách khí vậy nhỉ? Bình thường mà nói, chính là ta phát thiệp tử đến bọn họ mới đúng, mà cũng là, ít nhất phải là công tước cấp bậc mới có thể mời ta được, và ít nhất cũng nên là đại công tước cấp bậc mới có thể mời ta, v.v… đến xem náo nhiệt gì a?

Sau lại nghe ngóng mới biết được, người mở tiệc chiêu đãi ta ít nhất cũng là Bá tước, Tạp Đặc lập quốc đã mấy trăm năm, quý tộc tất nhiên rất nhiều rồi? Mấy tên gia hỏa nhàm chán này khi ở trước cửa thành thấy ta ở trước mặt mọi người nhận tam tỷ muội Tử La Lan làm người hầu. Nên chắc hẳn đã biến ta thành một tên tiểu sắc quỷ, vì thế lập tức tìm mỹ nữ ở trong gia tộc thân thích của chính mình, không phải đi tới nơi khác nhận lãnh một người nào cả. Thậm chí còn có người trực tiếp mua thanh loan không tiếp khách từ kỹ viện nữa cơ.

Tóm lại, mục đích của bọn họ rất trong sáng, chính là tưởng nghĩ mang nữ nhân này đến bên người của ta, chẳng sợ biến thành hầu gái, Ai bảo ta đối xử rất tốt với người bên cạnh chi? Có lẽ Tiên Nhã là một trường hợp đặc biệt, mà tam tỷ muội Tử La Lan vừa mới qua một ngày, ta vì các nàng mà không vấn tội quốc vương bệ hạ, kể từ đó, đám quý tộc tinh mắt tự nhiên nghĩ đến ta là một người mềm lòng, choáng a, khi nào thì hầu gái của ta cũng trở thành một chức vị vậy nhỉ?

Còn có làm cho bần đạo buồn bực, chẳng lẻ nói bổn sự diễn trò của ta thật sự rác rưởi sao? Như thế nào là người chỉ biết tên ngu ngốc kia không phải giả mạo? Cái này gọi là ta đã đánh mất cảm giác thất bại, ta thấy thế nào chính mình giống như đứa ngốc lấy tay bịt chuông. Cũng may còn có tên quốc vương bị bắt cũng trở thành đứa ngốc theo, như vậy lòng ta ít nhiều có điểm cân bằng.

Kỳ thật, có một điểm mà ta hiểu được chính là, sau một cuộc đại chiến việc cần làm nhất chính là trấn an dân tâm. Cho nên ta một bên dán bản thông báo an dân, một bên gặp gỡ đại quý tộc ở nơi này, và minh xác hứa hẹn sẽ không mở sát giới đối với bọn họ, hơn nữa còn có thể trọng dụng bọn họ. Thật ra, chuyện này cũng đã không còn cách nào khác. Nói thật lòng ta cũng không để vào mắt đám quý tộc rác rưởi này, nhưng mà tình thế hôm nay không giống nhau a. Ta cần bọn họ giúp ta xuất lực.

Trước kia chiếm lĩnh khu của ta đa số quý của tộc Tạp Đặc đều có quặng mỏ ở trên tay, không có kỹ thuật khai khác gì, diệt bọn hắn chắc cũng được, mà gia tộc quý tộc nắm giữ áo giáp và trọng nỏ ta sẽ không động tới. Mà đa số trong đám quý tộc này đều nắm giữ chiến hạm v.v… đều là gia tộc trọng yếu. Ta mà diệt bọn họ, thế thì sau này ai sản xuất ra chiến hạm cho ta?

Sau khi trấn an xong bọn họ, ta tự mình đi đến phủ Công tước Quân đoàn trưởng Thiết Bích quân đoàn Tốc Đạt Lạp. Phủ đệ của hắn là một khu biệt thự xa hoa ở Vương đô Tạp Đặc, bên ngoài thành đều có hàng cây xanh tươi tốt như rừng, nhìn ra được người ở trong này rất gần với tự nhiên. Lần này ta cũng rất nhẹ nhàng đơn giản, chỉ dẫn theo mấy chục tên hộ vệ mà thôi. Ta từ sau khi ta nổi danh, thường thường cưỡi Cái Thứ mà đi, cho nên vệ binh giữ cửa lại không biết ta đến đây, hỏi ta muốn tìm ai.

Bần đạo phất tay bảo người hầu tiến lên thu xếp, tên vệ binh kia sau khi đi vào một lát, lập tức một trận âm thanh hỗn độn không lớn từ bên trong truyền ra. Rất nhanh, đại môn phủ đệ mở ra, một đám người từ bên trong đi đến, dẫn đầu chính là một vị trung niên phu nhân, phía sau nàng là hai gã nam tử trẻ tuổi.

"Chẳng biết tướng quân đến không có tiếp đón từ xa, chuộc tội … chuộc tội" Ngay lập tức vị phu nhân kia bước lên quỳ xuống thi lễ với ta.Nguồn truyện: Truyện FULL

"Không dám nhận, ta tới đột ngột mà" Ta sớm đã từ trên lưng Cái Thứ nhảy xuống, tiến lên thi lễ nói: "Không có làm phiền phu nhân chứ?" Lúc này ta mới hơi hơi chút dò xét nàng một lần, người này có khuôn mặt thiện lương, vừa nhìn thấy thì biết đó là một hiền thê gương mẫu là quản gia gia đình, chẳng qua nhìn từ bên ngoài nàng đối nhân xử thế lưu loát mà suy lên, phải là một người khôn khéo thông minh.

"Không sao mà, tướng quân đại giá quang lâm chúng ta cao hứng còn không kịp" Công tước phu nhân vội vàng cười cười, sau đó kéo hài tử ở phía sau đến nói: "Đây là nhi tử của ta Lý Tra, còn đây là bằng hữu của hắn Kiệt Sâm. Hai người các ngươi mau mau tới ra mắt Long tướng quân"

"Là các ngươi?" Bần đạo sửng sốt, cười khổ nói: "Không nghĩ tới gặp phải người quen a" Lý Tra, Kiệt Sâm này, dĩ nhiên là ta ở thời điểm ta gặp Phù Nghê Nhã lần đầu tiên, hai gã chiến sĩ ở tiểu đội to gan lớn mật, Lý Tra là người rắn chắc giống như tên vậy, thật ra hắn là con trai độc nhất của Quân đoàn trưởng Thiết Bích quân đoàn Tốc Đạt Lạp, còn Kiệt Sâm hài tử của một vị tướng quân khác của Tạp Đặc, hôm nay hai người bọn họ vừa đến vui chơi.

"Nguyên lai là ngươi?" Hai ngươi bọn họ kinh ngạc so với ta còn nhiều hơn, dù sao ta là Thống soái trong tay cầm trọng binh, mà bọn họ bất quá chỉ là mao đầu tiểu tử, chưa từng tốt nghiệp. Vốn năm nay bọn họ sẽ tốt nghiệp, nhưng sau khi Thần phạt buông xuống, trường học đã bị hư hỏng nặng, nên chậm trễ như vậy, vì thế học kỳ đành phải kéo dài thêm một năm nữa.

"Trước kia hai người các ngươi có nhận biết nhau hả?" Công tước phu nhân có điểm mù mờ nói.

"Ân, à… nhận .. nhận biết" Bần đạo có chút xấu hổ, dù sao lúc ấy cũng không có nói nhiều thật với bọn họ, bất quá là lai lịch mông muội, chỉ là ta nói với bọn họ gọi ta là Trương Tam Phong, mà lời nói này cũng tỏ vẻ thật mà?

"Tướng quân đại nhân, chào!" Vẫn là Kiệt Sâm cười khổ nói: "Kỳ thật, lúc về sau tràng phong ba cự đại ở Thánh đô đó, chúng ta cũng đoán được thân phận của ngài. Nhưng cho đến hiện tại vẫn không thể tin được, không ngờ lại đi cùng đường với một vị đại nhân vật a. Phù Nghê Nhã đã đi theo ngài rồi chứ? Nàng có khỏe không?"

"Ân, đúng vậy. Nàng cũng rất tốt, hiện tại là chủ quản tài chính ở lãnh địa của ta, ân. Trên thực tế, mấy ngày nữa nàng sẽ tới nơi này" Bần đạo cười khổ nói. "Đánh giặc ta còn có miễn cưỡng thông qua được, nhưng mà đi xử lý chính vụ, trời ạ! Rất là đau đầu, cho nên ta đã thỉnh nàng tới nơi này giúp ta"

"Ngài cũng quá khiêm tốn?" Công tước phu nhân vội vàng nói: "Lấy danh hiệu quân thần của ngài , chỉ có thể nói thông qua được thôi sao, vậy thì trên đại lục thực không có vài người tương xứng với tướng quân. Được rồi, đứng chỗ này nói chuyện đúng là quá thất lễ, hay là thỉnh tướng quân đi vào trong nói chuyện đi. Mời … !"

Lý Tra thật sự là một gã chất phác, cho đến hiện giờ cũng không thốt ra một câu, chỉ cau mày nhìn nhìn ta, trên nét mặt lại mang theo một tia đề phòng.

"Phu nhân, mời!" Sau đó bọn người bần đạo cùng nhau đi vào trong phòng khách, lúc sau phân chủ khách và ngồi xuống, thị nữ dâng bánh trà lên, mọi người lại bắt đầu nói chuyện tiếp.

Nhưng, một cái dáng vẻ khích lệ của Công tước phu nhân làm ta dịu đi một chút, uống trà, quét sạch một chút vô dụng vô nghĩa, chỉ là không chủ động mở miệng hỏi mục đích đến đây của ta. Bần đạo nhìn thấy nữ nhân giảo hoạt này thì không có biện pháp, đành phải mở miệng trước nhất nói: "Công tước phu nhân không muốn biết mục đích ta đến quấy rầy sao?

"Đương nhiên muốn biết chứ" Công tước phu nhân thấy ta trực tiếp hỏi như vậy, nàng cũng lo lắng hỏi lại, "Không biết tướng quân bận trăm việc bề bộn, mà còn muốn quang lâm hàn xá chắc là chuyện gì rồi?"

"Là ta muốn hướng phu nhân hỏi Công tước quyết định ra sao" Bần đạo nghiêm túc nhìn nàng nói: "Ngài cũng biết đó, hiện tại đại bộ phận ở Tạp Đặc đều nằm trong tay ta, chỉ không biết Quân đoàn trưởng Thiết Bích quân đoàn có được tin tức chưa, và ta muốn hỏi ngươi một chút, rốt cuộc hắn đã quyết định như thế nào rồi?"

"Ân, hết sức có lỗi với tướng quân các hạ" Công tước phu nhân làm ra bộ dáng bất đắc dĩ cười nói: "Trượng phu của ta chưa bao giờ nói đến công việc của hắn, chỉ sợ là ta không giúp gì được ngài rồi"

"Ân, vậy hả? Bần đạo cau mày gật gật đầu, sau đó đột nhiên hỏi: "Ta đây muốn biết, ý ngài thấy thế nào khi Đại Hán thống trị ở nơi này?"

"Ta chỉ là một nữ nhân, không có lý tưởng gì, ý tưởng của trượng phu ta chính là ý tưởng của ta" Công tước phu nhân thản nhiên nói. Giảo hoạt, nữ nhân này thực sự quá giảo hoạt.

"Ha ha, ta hiểu rồi, xem ra các ngươi đối với Đại Hán tiêu diệt Tạp Đặc vẫn còn có chút bất mãn a" Ta chỉ e rằng … "Nhưng nói vậy thôi, ta rất khó xử đó?" Nguyên, ta muốn thỉnh Công tước phu nhân khuyên nhủ Quân đoàn trưởng Thiết Bích quân đoàn Tốc Đạt Lạp a. Nhưng hiện tại xem ra, dự đoán được Công tước phu phân so với phong thư chiêu hàng của Tạp Đặc quốc vương tìm đến đây, cũng còn chậm không ít đâu.

"Hừ, thật sự là buồn cười, chẳng lẻ ngươi đã diệt vong quốc gia của ta, và còn muốn chúng ta làm vừa lòng ngươi sao?" Tên lỗ mãng Lý Tra nhịn không được căm tức nhìn ta cả giận nói.

"Lý Tra, ngươi câm miệng cho ta" Công tước phu nhân thở hổn hển nói, "Không đến lượt ngươi nói chuyện"

Nàng bị chính nhi tử của mình dọa cho mặt mũi trắng bệch, hiện tại ta chính là nhân vật nắm quyền sinh sát, nàng sợ hãi nếu làm ta tức giận, sẽ mang đến tại họa cho gia đình nàng. Cho nên vội vàng nhìn ta giải thích: "Tướng quân các hạ, hắn không hiểu chuyện, ngài cũng đừng so đo với hắn nha"

"Ha hả, không sao, ta nghĩ lời nói của hắn cũng được đấy chứ, làm cho các ngươi vừa lòng thật sự rất khó khăn, và cũng quá miễn cưỡng" Bần đạo cười khổ nói: "Nhưng mà, thời gian của ta hữu hạn, phải sớm tìm được đáp án từ trượng phu của nàng, không quản là hàng hay chiến, nói chung cho ta một lời giải thích là được?"

"Cha ta sẽ không hàng, một ngày nào đó phụ thân sẽ mang binh giết trở về, đem đám người của người đuổi đi sạch sẽ" Lý Tra cả giận nói. Ai, tên tiểu tử này, căn bản là đầu bị ấm a.

"Ta diệt Tạp Đặc ngươi rất hận ta sao?" Bần đạo phất tay ngăn cản Công tước phu nhân răn dạy hắn, sau đó nghiêm túc hỏi.

"Đúng vậy, mối hận mất nước, ta sẽ khắc cốt nghi tâm" Lý Tra bi thống nói.

"Ặc, thực buồn cười" Ta cười lạnh một tiếng nói: "Mấy trăm năm trước, đất đai dưới chân ngươi đây không phải của Tạp Đặc, là Tạp Đặc diệt người khác mới chiếm đoạt được, những người bị diệt quốc đó có nên hay không hận ngươi? Vài chục năm trước, quốc gia Phù Nghê Nhã cũng bị Tạp Đặc diệt vong, nàng thân là công chúa bị mất nước, có nên hay không hận ngươi, ngươi nói đi"

"Ta, nàng!" Lý Tra vâng dạ không nói gì được, Phù Nghê Nhã là đối tượng mà cho đến bây giờ hắn rất ngưỡng mộ. Hiện tại vừa nghe được quốc gia của nàng bị chính quốc gia của mình tiêu diệt, trong lòng rất không là tư vị, nhất thời cũng không biết nên nói cái gì.

"Nếu ngươi thực sự nghĩ bản thân mình là một trung thần, Tạp Đặc quốc vương kia là đối tượng mà ngươi nguyện ý trung thành sao, vậy hiện tại nhanh chân tự sát đi? Quốc gia cũng đã bị diệt rồi, ngươi như thế nào còn mặt mũi đứng ở chỗ này vậy?" Ta khinh thường hỏi.

"Ta… ta không nguyện ý trung thành với quốc vương, mà ta chỉ nguyện trung thành với Tạp Đặc thôi" Lý Tra cãi chày cãi cối nói.

"Ặc, càng thêm buồn cười, ngươi không nguyện ý trung thành với quốc vương, còn thể nguyện trung thành quốc gia? Đầu óc ngươi không phải bị hư đó chứ?" Bần đạo buồn cười nói.

"Ta nguyện trung thành chính là dân chúng Tạp Đặc, còn đủ tư cách là thành viên vương thất, tỷ như Tây Á điện hạ, ta sẽ ủng hộ hắn trở thành tân quốc vương Tạp Đặc, nữa nữa là phục quốc" Lý Tra nghiêm trang nói.

"Dân chúng Tạp Đặc dưới sự quản lý của ta có cuộc sống tốt hơn nhiều so với quản lý của Tạp Đặc quốc vương. Ít nhất tình hình ở mười ba hành tỉnh chiếm lĩnh khu là như vậy đó. Cho nên, nếu ngươi đối với tốt với bọn họ, hay là ngươi chờ mong bọn họ dưới thống trị của ta được tốt hơn" Bần đạo cười ha hả nói: "Về phần Tây Á mà ngươi nói, hắn đã buông bỏ thân phận vương thất, không còn là thành viên vương thất. Mà ngoại trừ hắn ra, tất cả thành viên vương thất cũng đều ở trong lòng bàn tay ta, ngươi nói ngươi muốn nguyện ý trung thành ai? Ta lập tức gọi hắn viết cho ngươi một phong thư bảo ngươi nguyện ý trung thành mệnh lệnh của ta"

"Ngươi .. ngươi xấu lắm" Lý Tra ủy khuất nói.

"Vậy ngươi nói, ta nên như thế nào mới không phải là người xấu?" Bần đạo mỉm cười hỏi.

"Ngươi có bản lãnh thì hãy thả chúng ta, ta sẽ cùng với phụ thân cùng nhau gặp ngươi trên chiến trường quyết phân cao thấp, cho dù chết trận trên tay ngươi ta cũng không hề oán hận một câu" Hào khí của Lý Tra xông thẳng tận trời cao nói.

"Công tước phu nhân" Bần đạo day day cái trán nhìn nàng cười khổ nói: "Ta không thể không tiếc nuối cho ngài a, phương pháp giáo dục của ngài rất ư là thất bại ha?"

"Đúng thế, ta đã nhìn ra" Công tước phu nhân buồn bực nhìn ta nói: "Hài tử này đã hơn hai mươi tuổi, làm sao mà không có lớn như vậy nhỉ?"

"Mẫu thân" Lý Tra ủy khuất nói, "Ý tứ của ngài là sao?"

"Ý là ngươi rất ngây thơ, rất … rất ngây thơ" Công tước phu nhân chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, tức giận nói: "May mắn là hôm nay Long tướng quân đến đây, nếu người tới đây là Nhị vương tử đức hạnh kia, ngươi chẳng khác nào đem mạng của cả nhà cho đi tong. Ngươi từ hiện tại đều câm miệng lại cho ta, bằng không cút đi cho khuất mắt ta"

Lý Tra cả kinh, nhìn thấy mẫu thân tức giận, nhanh chóng câm miệng lại.

"Làm đại nhân chê cười rồi" Sau đó Công tước phu nhân khuôn mặt bất khuất cười tươi nói: "Tốt lắm, ta thừa nhận lời nói vừa rồi của ngài rất đúng, quốc gia diệt vong đều là thay đổi vận mệnh mà chi Thần đã an bài, thật sự cũng chẳng trách ai được. Tạp Đặc diệt người kia, trên cơ bản đã không thể vãn hồi được vương quốc, cũng giống như Tây Tư Nhĩ vậy, hắn không đáng cho cả nhà chúng ta toi mạng vì hắn, ta sẽ viết thư khuyên nhủ trượng phu ta sớm sớm một chút nghe lệnh Đại Hán"

"Không… mẫu thân, ngài không thể làm như vậy, ta biết, ngài lo sợ hắn giết ta, nhưng mà, cho dù chúng ta có chết cũng không thể liên lụy đến phụ thân đại nhân đầu hàng tiểu nhân này a?" Rốt cục Lý Tra nhịn không được nhảy đựng lên.

"Câm miệng" Lần này là bần đạo hét lên. Một tên ngu ngốc, ta nhìn không ra, đích xác đầu của tên tiểu tử này bị cái búa chính mình đập cho u mê, bằng không làm sao có bổn sự như vậy được? Sau đó ta nhìn Công tước phu nhân nói: "Phu nhân, ngài có thể viết thư khuyên nhủ tự mình đi đưa cho phụ thân hắn, và cũng có thể chính bản thân ngài mang theo Lý Tra, trực tiếp đi chiêu hàng trượng phu ngài, ta nghĩ, như vậy càng biểu hiện thành ý của ta"

"Ân?" Công tước phu nhân rất kinh ngạc nói: "Ngươi xác định là không nói giỡn đấy chứ?"

"Đúng, tuyệt đối không phải nói giỡn mà. Ta tha các ngươi đi, các ngươi có thể trở về bên cạnh Quân đoàn trưởng Thiết Bích quân đoàn Tốc Đạt Lạp" Bần đạo nghiêm túc nói.

"Ngài sẽ không sợ chúng ta một đi không trở về sao chứ?" Công tước phu nhân kỳ quái hỏi.

"Ta tin tưởng rằng ngài sẽ làm ra lựa chọn sáng suốt" Bần đạo tự tin nói, "Cho dù ngày sau Quân đoàn trưởng các hạ lựa chọn ta một địch nhân, ta cũng tha cho các ngươi đi, bởi vì quốc gia không có đem phụ nữ và trẻ em ra để uy hiếp đối thủ. Ta cũng không thể phá hoại thanh danh Long gia được. Cáo từ!" Bần đạo nói xong liền xoay người rời khỏi.

"A… đại nhân đi thong thả" Công tước phu nhân lúc này mới tĩnh lại, nhanh nhạy đưa tiễn ta.


===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top