|
|

Chương 420: Chặn đánh tiếp tục



Chuyện kế tiếp là rất dễ xử lý, sĩ khí liên quân đã trực tiếp rơi xuống mức thấp nhất. Mân nhi lúc này mới đi ra, thi triển khủng cụ thuật đem một tia dũng cảm và vinh dự cuối cùng trong lòng binh lính còn lại của liên quân hoàn toàn tiêu trừ, tiếp theo sau nhẹ nhàng nói một câu đầu hàng không giết. Toàn bộ binh lính liên quân trên chiến trường sớm đã mất đi ý chí chiến đấu trước lời yêu cầu như vậy, đều chỉnh tề quỳ xuống đất xin hàng. Chuyện tiếp theo chính là cứu chữa thương binh, quét dọn chiến trường, an bài tù binh vân vân, cũng không cần phải nói tỉ mỉ ở đây.

Sau khi thống kê, năm vạn binh lính liên quan trở thành tù binh, người còn lại của đệ nhất đệ nhị thê đội đều chết trận, đệ tứ thê đội tan tác thương vong ước chừng hai vạn người, còn lại đều là ở bên kia tuyến phong tỏa tu chỉnh. Cuồng long quân đoàn bị thương mấy trăm người, phần lớn là vết thương nhẹ, tử vong thì một người cũng không có.

Tỉ lệ thương vong khác xa nhau như thế thật sự làm cho người ta có chút không dám tin. Nhưng mà Mân nhi lại thật sự lợi dụng các loại tình huống có lợi, đem cái kỳ tích này hoàn thành được. Bất quá ngẫm lại, cũng thật sự là theo tình lý, quân lính liên quân từ đầu đến cuối chính là liều mạng với độc nhãn Cự Nhân và Cuồng Chiến Sĩ, bọn hắn cả một bên thì cả người là ma pháp thuẫn, bên kia thì cả người là thiết bì, dưới tình huống không có hoàn thành vây quanh, muốn thương tổn một người cũng thật sự quá khó khăn.

Về phần bán nhân mã cùng đội quân pháp sư yếu ớt luôn luôn ở ngoài phạm vi công kích của liên quân, kỳ thật, rất nhiều khinh kỵ binh của liên quân đều trang bị có đoản cung, đáng tiếc chính là, dưới sự tàn phá của bạo phong tuyết, phần cánh cung phi thường giòn, kéo ra một chút là gãy, khiến cho liên quân căn bản không thể hoàn thành sát thương hữu hiệu. Cho dù ngẫu nhiên có thể bắn tên ra thì uy lực cũng giảm đi, căn bản giết không được ai, cho nên bọn hắn chỉ có thể làm cho mấy trăm bán nhân mã bị thương mà thôi.

Quan chỉ huy liên quân Tháp Ba Tư đáng thương ngày hôm sau tỉnh lại biết được tình cảnh hiện nay, chuyện thứ nhất chính là cầm lấy bảo kiếm tính cắt cổ tự sát, may mắn được phó quan của hắn ôm chặt lấy.

" Đại nhân, không được a! Ngài đây là muốn làm gì?" Sĩ quan phụ tá sốt ruột nói.

" Buông ra, ta không thể vũ nhục quy củ của huyết sắc song, ta nhất định phải chết a!" Quan chỉ huy liên quân Tháp Ba Tư đau xót nói.

" Đại nhân, ngài mới thất bại một trận, còn chưa tới thời điểm a!" Sĩ quan phụ tá nhanh chóng nói :" Trong lịch sử công thành chiến có treo huyết sắc song kỳ, có đánh tới nửa năm, ngài mới đánh một trận, không cần hiện tại phải chết đi!"

"Không giống được! Trong lịch sử người ta đều chiếm ưu thế tuyệt đối, còn có hy vọng thắng lợi, nhưng mà ta thì tuyệt đối không có khả năng đột phá cửa ải này." Quan chỉ huy liên quân Tháp Ba Tư đau khổ nói :" Lấy đội quân của bọn hắn mà xem, vẻn vẹn dựa vào đội quân bình thường, trong tình trạng địa hình nhỏ hẹp, ta cho dù là liều mạng hết số quân lính còn lại, cũng là không có hy vọng thắng."

Quan chỉ huy liên quân Tháp Ba Tư cơ hồ là khóc nức nở nói :" Bọn hắn mở đầu sở dĩ chỉ bày ra một chút quân lính như thế chính là muốn để ta có tin tưởng chiến thắng, chủ động chui đầu vào trong bẫy rập của bọn hắn a. Ta là cái tên ngu ngốc, thật sự liền mắc mưu của bọn chúng. Tên Long Thanh Thiên đáng hận a. Hắn làm sao lại âm hiểm như vậy cơ chứ! Ta còn ngu ngốc treo lên huyết sắc song kỳ, ta làm sao lại đần như vậy chứ? Ta thẹn với tín nhiệm của tiểu thư, vẫn là để ta chết đi, ta thật sự không còn mặt mũi sống nữa."

" Đại nhân, đừng a, chúng ta không được, còn có thể thỉnh cầu viện quân a?" Sĩ quan phụ tá nói :" Chỉ cần chúng ta xin được viện quân đến, ta cũng không tin, bọn hắn bất quá chỉ là vạn người mà thật có thể đem chúng ta vĩnh viện chặn ở nơi này?"

"Không kịp nữa rồi!" Quan chỉ huy liên quân Tháp Ba Tư thống khổ nói : "Viện quân cho dù là lập tức xuất phát, cũng phải mất hai ba tháng mới có thể đến được đây, coi như có thể đột phá, còn phải mất hơn một tháng mới có thể đến chỗ của tiểu thư, thời gian dài như vậy, tiểu thư khẳng định chống đỡ không nổi a!"

(đoạn này hình như thiếu một khúc, nhưng có sao mình dịch vậy)

"Hừ!" Quan chỉ huy liên quân Tháp Ba Tư khinh thường nói :" Ngươi cũng có thể nghĩ ra được, Long Thanh Thiên có thể không nghĩ đến được sao? Lại có vài ngày, đội quân thuần kỵ binh của đại hoàng tử liền biến thành đội quân thuần bộ binh, hắn có thể ở trong tay Ni Cổ Lạp Tư lưu lại mạng nhỏ đã là không tệ rồi. Còn tới cứu ta? Ai, hơn nữa, ta có thể khẳng định, tối đa cũng ngay tại nơi cách chúng ta hai trăm dặm, cuồng long quân đoàn chắc chắn sẽ làm cho đội quân của đại hoàng tử vĩnh viễn không đến được nơi chúng ta."

" Ngài làm sao mà biết được?" Sĩ quan phụ tá hỏi.

"Ai, ngươi đó, ở bên cạnh ta lâu như vậy làm sao lại không có chút tiến bộ nào thế!" Quan chỉ huy liên quân Tháp Ba Tư cười khổ nói :" Cuồng long quân đoàn chỉ là danh hiệu trên đại lục cấp cho bọn hắn, theo tin tức tin cậy biết được thì bọn hắn thật ra là biên chế sư đoàn, cũng chính là mười vạn người, tuy rằng hỗn tạp không rõ nhân số cụ thể nhưng mà đã nói là một cái sư đoàn bất kể thế nào cũng không thể chỉ có một vạn người chứ? Như vậy, những người còn lại đi đâu đây?"

" Đúng vậy, không nói đâu xa, trong cuồng long quân đoàn chính là có đội quân dực nhân, toàn bộ đại lục cũng biết, những người này chạy đi đâu đây? Có thể hay không còn ẩn núp trong rừng rậm, chờ đâm sau lưng chúng ta một đao a?" Sĩ quan phụ tá hỏi.

" Sẽ không, ngày hôm qua, ta xem ra, bọn hắn cũng là nỏ mạnh hết đà, dù sao người của chúng ta gấp mấy lần bọn hắn, không có đạo lý gì sẽ sử dụng đội quân dực nhân vào lúc này, nói vậy xem ra đội quân dực nhân căn bản là không ở trong này." Quan chỉ huy liên quân Tháp Ba Tư nói :" Đúng rồi, ta hôn mê từ qua tới giờ, sự tình phát triển như thế nào rồi?"

" Bọn hắn bên kia xuất hiện một nữ nân ra chiêu hàng, tất cả đều đã đầu hàng rồi." Sĩ quan phụ tá phẫn nộ nói :"Tóm lại là có đến năm sáu vạn người, đáng giận, sao lại không có dũng khí tử chiến chứ? Nếu mà bị bắt trở về được, tất cả đều sẽ bị chém đầu thị chúng."

"Ai, cũng không trách bọn hắn được a, đều là ta chỉ huy vô năng, hại bọn hắn a! Thật đáng chết chính là ta mới đúng." Quan chỉ huy liên quân Tháp Ba Tư phẫn hận nói, tiếp theo sau lại muốn động thủ tự sát. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL -

" Đừng, đại nhân!" Sĩ quan phụ tá nhanh chóng ngăn lại hắn, nói :"Tiểu thư của ngài phải làm sao bây giờ? Chúng ta làm sao bây giờ, ngài thật sự muốn buông bỏ để mặc mấy chục vạn người sao?"

"Việc này!" Quan chỉ huy liên quân Tháp Ba Tư bắt đầu do dự, người khác không quản chưa tính đến, nhưng Âu Dương Nhược Lan thì hắn lại không nỡ, cũng không thể không quản.

Lúc trước hắn bị cừu gia hãm hại, cả nhà sắp bị chém, nhưng là Âu Dương Nhược Lan nhìn ra hắn oan uổng, chạy đô cố gắng, mới khiến cho hắn chạy đáo, rốt cục rửa sạch oan khuất cho hắn, cứu mạng cả nhà của hắn, hiện tại, lại là Âu Dương Nhược Lan vốn không có hậu đài dựa vào được làm thống soái năm mươi vạn đại quân này, ân tình này quá lớn, hắn cho dù là chết cũng phải giúp đỡ được Âu Dương Nhược Lan mới có thể an tâm.

" Được rồi!" Quan chỉ huy liên quân Tháp Ba Tư buông kiếm, suy nghĩ nói :" Ta liền vì tiểu thư mặt dày sống lâu hơn một chút, nếu tiểu thư thực có điều gì bất trắc, ta lại chết cũng không muộn."

" Đúng vậy, nguyên soái nghĩ như vậy là được rồi, lấy năng lực của ngài, ta nghĩ nhất định có thể khắc phục được khó khăn trước mắt, ngài dù sao cũng là người được tiểu thư coi trọng a?" Sĩ quan phụ tá khuyên giải nói.

"Không sai, ta không thể để cho tiểu thư thất vọng a!" Quan chỉ huy liên quân Tháp Ba Tư vì thế khởi lại tinh thần, cẩn thận suy xét cân nhắc một hồi rồi nói :" Chuẩn bị ghi lại!"

"Dạ!" Sĩ quan phụ tá nhanh chóng xuất ra một tấm da thú và bút, chuẩn bị ghi lại mệnh lệnh của Tháp Ba Tư.

" Một, phái người bẩm báo tiểu thư tình cảnh của chúng ta, xin nàng sớm có đối sách. Hai, phái người thông tri đại hoàng tử, kêu hắn nhanh chóng quay về cứu viện, thực hiện hợp lực với chúng ta, có được hay không thì thử xem một chút. Ba, thông tri trong nước, thỉnh bọn họ nhanh chóng điều động viện quân, phải là cao thủ, càng mạnh càng tốt, binh lính bình thường nhiều hơn nữa cũng vô dụng." Quan chỉ huy liên quân Tháp Ba Tư lúc này tinh thần rạng rỡ nói :" Tiểu thư rất có thể đã lâm vào trùng vây, trên thảo nguyên là đi không được nữa, phải dọc theo lưu hoa hà mà đi thôi, ở trong nước, ẩn núp vẫn là dễ dàng một chút, như vậy cũng an toàn hơn."

Chờ sĩ quan phụ tá đi rồi, quan chỉ huy liên quân Tháp Ba Tư suy tư cuộc trò chuyện vừa rồi, đột nhiên hắn nhớ tới lời nói của sĩ quan phụ tá, giật mình tự nhủ :" Là một nữ nhân đi ra chiêu hàng, chẳng lẽ đối thủ của ta là nữ nhân? Vậy khẳng định chính là cô nương Mân nhi kia cùng nữ vũ thần đấu ngang tay, trời ạ, thực không thể tưởng tượng nổi, hèn gì ta thua thảm như vậy. Nữ vũ thần thất công chúa còn không thắng được nàng, ta lại tính hàng a, lần này thua không oan a!"

Vài ngày sau, đại hoàng tử đang giằng co cùng với Ni Cổ Lạp Tư rốt cục nhận được viện quân bị ngăn đón, tin tức đường rút quân bị đoạn, người đưa tin tức tổng cộng phá ra hơn trăm, nhưng thật có thể đến nơi của đại hoàng tử, bất quá hai ba người mà thôi, còn lại đều chết ở trên dường. Trinh sát binh dực nhân xuất quỷ nhập thần đối với những người đi truyền tin mà nói, quả thật chính là một hồi ác mộng.

Đại hoàng tử sau khi nhận được tin, bị tin dữ này làm cho đơ cả người, cái gì cũng không nghĩ được, đành phải thỉnh giáo nguyên soái Khang Xuyên bên cạnh. Khang Xuyên là đại nguyên soái chính cống của Kham Mạt Tư đế quốc, lần này trên danh nghĩa là làm phó nguyên soái cho đại hoàng tử nhưng thật ra hắn mới là người chỉ huy chân chính đại quân, dù sao đại hoàng tử còn non, không có một người lão luyện thành thục bên canh, ai dám thả hắn ra dẫn quân chứ?

" Không tốt, cực kỳ không tốt!" Phó nguyên soái Khang Xuyên nhíu mày nói :" Quân thần quả nhiên xuất quỷ nhập thần, hiện tại xem ra, đội quân của hắn, lại có thể ở trong Tinh Linh chi sâm tùy ý điều động, một chút cũng không sợ ma thú bên trong tập kích. Ai, chúng ta lúc trước thật sự không nên tự mình tới trước a!"

Kỳ thật, lúc trước hắn kiên quyết phản đối xung phong, nhưng mà đại hoàng tử bị Âu Dương Nhược Lan chuốc mê canh đến mơ mơ màng màng, căn bản không nghe lời của hắn, trực tiếp tự mình chạy tới trước, hiện tại tới được rồi, mà tới còn rất dễ dàng, nhưng chín là trở về không được.

Ngươi nói tâm lý phó nguyên soái Khang Xuyên có thể không cảm thấy bứt rứt sao?

" Lúc trước không phải sợ Ni Cổ Lạp Tư tiến lên mạnh mẽ sao? Đến lúc đó chúng ta lại đánh về, vậy phải tốn bao nhiêu sức lực a?" Đại hoàng tử lập tức không kiên nhẫn nói :" Bây giờ không phải là thời gian thảo luận vấn đề này, cần gấp nhất chính là, chúng ta phải làm gì?"

" Còn có thể làm sao?" Phó nguyên soái Khang Xuyên bất đắc dĩ nói :" Nhanh chóng trở về loại bỏ đi, nhìn xem có thể hay không cùng đội quân của Hoắc Phúc đế quốc tiền hậu giáp kích đả thông cửa quan này."

" Ai, thật không cam lòng, tên quan chỉ huy Tháp Ba Tư của Hoắc Phúc đế quốc căn bản chính là đồ đần." Đại hoàng tử tức giận nói :" Trên tay hắn có năm mươi vạn quân chính quy, còn có hơn một ngàn chiến thuyền, làm sao có thể liền bị người ta chặn lại đây?"

" Không phải do hắn!" Phó nguyên soái Khang Xuyên khẳng định nói :" Là đối thủ quá bá đạo, ngài đừng quên, hắn chính là ngay cả huyết sắc song kỳ cũng treo lên, thương vong vẻn vẹn một ngày gần tám vạn, mặt khác còn có năm vạn bị bắt, địa hình nhỏ hẹp như vậy, cho dù là hai bên đao kiếm không ngừng cả một ngày, cũng chưa chắc có thể có thương vong lớn như vậy a? Hiển nhiên, đối phương có đội quân pháp sư cực kỳ khủng bố, đội quân mà có thể ở trong Tinh Linh chi sâm hành quân, bản thân đã nói lên sức chiến đấu của bọn hắn rất khủng bố."

" Chúng ta đây chẳng phải là sắp tiêu rồi sao?" Đại hoàng tử hoảng sợ nói :"Theo ngươi nói như vậy, chúng ta căn bản là không qua được, chẳng lẽ chúng ta chỉ có thể chờ bị bắt làm tù binh sao?"

" Ha ha, điện hạ, điều này không thể nào." Phó nguyên soái Khang Xuyên vội vàng cười an ủi :"Binh lính có lẽ không thể đều mang đi, nhưng mà hộ tống ngài đi ra ngoài, ta vẫn là rất nắm chắc. Dù sao lưu hoa hà lớn như vậy, chỉ dựa vào ba vạn thủy quân của Đại Hán không thể hoàn toàn phong tỏa, nếu tình thế thật sự không thể vãn hồi, ta sẽ sai người đốn củi tạo thuyền, tự mình hộ tống ngài qua sông, sau đó từ tiên hoa thảo nguyên trở về, thảo nguyên lớn như vậy, bọn hắn cho dù muốn ngăn cản chúng ta cũng không dễ dàng a?"

" Vậy là tốt rồi, ta thân làm hoàng tử dù là cận kề cái chết cũng không làm tù binh." Đại hoàng tử giả vờ trấn định nói.

" Đó là đương nhiên!" Phó nguyên soái Khang Xuyên vội vàng cười nói, "Điện hạ anh minh uy phong làm sao có thể làm tù binh đây?" Tiếp theo sau chính là liên tiếp cú vỗ mông ngựa, làm cho đại hoàng tử nghe đến sướng rơn cả người không còn phân biệt được phương hướng mới thôi, có thể thấy được, phó nguyên soái Khang Xuyên người này, năng lực có, đồng thời phẩm chất thật sự là ít thấy a.

Kế tiếp, Kham Mạt Tư đế quốc bắt đầu từ từ lui về phía sau, chiến mã bọn hắn cuối cùng đã tới thời gian độc phát, bắt đầu xuất hiện nhiều xác ngựa, làm cho các tướng sĩ Kham Mạt Tư đế quốc nhìn vào mà trong lòng run sợ từng đợt.

Bọn hắn lui, Ni Cổ Lạp Tư lại muốn vào, hắn mang theo đội quân, không nhanh không chậm đi theo phía sau Kham Mạt Tư đế quốc, bảo trì khoảng cách an toàn năm mươi dặm, mà thuỷ quân cũng đã bắt đầu điều động, toàn diện phong tỏa lưu hoa hà, vì để có thể phong tỏa càng thêm hoàn toàn, Ni Cổ Lạp Tư nhanh chóng trưng dụng đại lượng thuyền nhỏ, tuy rằng vẻn vẹn mấy cái thuyền nhỏ không thể dùng cho chiến đấu, nhưng mà dùng để cảnh giới cũng không tệ lắm, hơn nữa trông giữ Tinh Linh chi sâm, tạo ra thuyền nhỏ quả thật là rất nhanh.

Hơn nữa trưng dụng cùng nguyên vốn là có vốn là có ngắn ngủn chừng mười ngày thời gian sau, trên lưu hoa hà có hơn vạn chiếc thuyền nhỏ tuần tra xung quanh. Đại hoàng tử nhìn thấy mà vẻ mặt lo lắng, trong lòng hắn luôn bồn chồn, tuần tra dày đặc như vậy, hắn còn có thể qua nổi sao? Hắn sở dĩ lo lắng như vậy là do tình hình đã vô cùng cấp bách.

Khi bọn hắn lui về phía sau chưa tới mười người, đã đụng phải đại phiền toái, ở trên đường đi của bọn họ, hai ngàn bán nhân mã nghênh ngang chiếm cứ một tòa núi nhỏ mà không nhỏ, tòa núi nhỏ này cao chừng ba trăm thước, là một mỏm núi nhỏ bao phủ một phạm vi vài dặm.

Chân núi hai bên núi nhỏ phân biệt ranh giới chính là Tinh Linh chi sâm cùng lưu hoa hà. Tòa núi nhỏ này che ở chính giữa thông đạo hẹp, là một trong những chỗ thông đạo hẹp nhất. Địa thế phi thường hiểm yếu, có thể nói, không chiếm lĩnh thì đừng nghĩ đi qua, mà nơi này, lô trình cách đồi đất vô danh vẻn vẹn chưa đến hai trăm dặm.

Tòa núi nhỏ này bởi vì tương đối cao, địa thế lại hiểm yếu, rất dễ dàng bị người chú ý, cho nên nó mang một cái tên rất vang dội — đồi chặn đường. Ai bảo nó vừa vặn chặn ở trên đường đây? Nếu mà qua được nó đến được đồi đất vô danh phía sau, đó đều là vùng đất bằng phẳng dễ đi, mà một khi liên quân tại đồi đất vô danh tụ lại được, một cái đồi đất vô danh nhỏ nhỏ quả thật rất khó ngăn trở trăm vạn đại quân tiền hậu giáp kích. Cho nên, hoàn toàn có thể nói lúc này chỉ có một chướng ngại duy nhất ngăn cản liên quân gặp nhau.

Bởi vì thời gian cấp bách, liên quân hao tổn không chịu nổi, theo đề nghị của phó nguyên soái Khang Xuyên, đại hoàng tử sau khi vừa đến nơi này liền lập tức phát động công kích toàn lực , bởi vì ước chừng còn có năm vạn chiến mã tạm thời không chết, cho nên hắn còn miễn cưỡng có thể gom lại năm vạn kỵ binh, tại đợt công kích thứ nhất, hắn đầu nhập vào toàn bộ số kỵ binh còn lại trên tay, đồng thời, bộ binh theo sát phía sau, vô cùng muốn chiếm lĩnh đồi chặn đường.

Kham Mạt Tư đế quốc lần này hiển nhiên là bắt buộc toàn lực quyết đánh đến cùng, lập tức đem lực lượng mạnh nhất không hề giữ lại dùng tới, về phần binh lính đi trước dò xét theo lệ thường,, sau khi nhìn thấy đối thủ là bán nhân mã, đã bị phó nguyên soái Khang Xuyên triệt để hủy bỏ, tầm bắn của bán nhân mã rất là xa, hiện tại lại đứng chỗ cao, tầm bắn khẳng định càng xa hơn nữa, cho nên sao có thể tới gần a? Căn bản chính là đưa đồ ăn cho người ta, đảm bảo cái gì cũng thăm dò không được.

Với lại, số lượng chiến mã tùy thời đều bị giảm bớt, buổi sáng vẫn là năm vạn, nói không chừng đến lúc chiều là còn có bốn vạn. Cho nên còn không bằng trực tiếp đầu nhập vào chiến đấu, cho dù là chết trận cũng không đau lòng. mà chiến đấu lần này cùng với ở đồi đất vô danh lại hoàn toàn bất đồng.

Kham Mạt Tư đế quốc tiến công hàng loạt mới vừa bắt đầu, phía sau bán nhân mã liền bay ra năm trăm Tinh Linh pháp sư, không chút khách khí liền bắt đầu điên cuồng oanh tạc. Bọn hắn cũng không phải giống như cuộc chiến ở đồi đất vô danh, lần đó bọn hắn chủ yếu dựa vào pháp thuật phụ trợ, mà lần này là trực tiếp đem pháp thuật tàn phá cường đại nhất nện vào trên đầu quân lính Kham Mạt Tư.

Cái gì liên hoàn thiểm điện, cự bạo viêm, vẫn thạch thuật, băng long thuật vân vân, pháp thuật gì uy lực lớn, lực sát thương mạnh mẽ là dùng đến hết. Trong nháy mắt đem một mảnh đất xinh đẹp um tùm hỏa cỏ biến thành luyện ngục nhân gian, nơi nơi đều là thi thể, tiếng kêu thảm thiết, tiếng la khóc, tiếng nổ mạnh, vang thành một mảnh, có thể truyền ra rất xa.

Đại hoàng tử của Kham Mạt Tư đế quốc cùng phó nguyên soái Khang Xuyên trực tiếp nhìn trợn tròn mắt, bọn hắn chưa bao giờ gặp qua nhiều pháp sư cao cấp như vậy cùng nhau phát bưu a? Bất quá ngắn ngủn vài thời gian, năm vạn kỵ binh đi đầu đã là thương vong quá nửa, đám còn lại may mắn chưa đi vào phạm vi bắn phá của pháp sư liền lập tức quay đầu chạy trở về, đem bộ binh phía sau tách ra, có thể thấy được đều sợ thành cái dạng gì, chỉ mong các gia hỏa đáng thương này không bị dọa đến nỗi vãi cả ra quần.




===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top