|

Chương 378: Âm hiểm lão Ngưu



"Rống…!" Tộc trưởng Ngưu Nhân Gia Mạn Đức nổi giận gầm lên một tiếng, tiếp theo một tay hung hăng vỗ vỗ tại trước ngực của mình, một tay giơ lên cao giọng quát: "Một khi đã như vậy, ta cũng muốn xuất toàn lực ứng phó, quyết không khoan nhượng"

Buồn đạo buồn bực một trận, ta rãnh rỗi hay sao mà chạy ra đây làm anh hùng, ta chỉ nói có hai ba câu khách sáo thôi mà? Làm cho ngươi phát cáu sao? Ngươi nói không phải chỉ là luận võ thôi sao, có đáng giá cuồng hóa như thế không? Tu vi của tộc trưởng Ngưu Nhân Gia Mạn Đức hết sức khủng bố, so với Tam hoàng tử Liệt Diễm – Bỉ Mông mạnh hơn không chỉ một ít, rốt cuộc có bao nhiêu khủng bố đây? Lần đầu tiên bần đạo có chút hối hận vì xúc động của chính mình. Ai, xúc động chính là ma quỷ a, ta muốn mang theo Cái Thứ là tốt nhất.

Không đợi cho buồn bực của bần đạo tan đi, bên kia nghi thức cuồng hóa của Ngưu Nhân tộc trưởng Gia Mạn Đức đã kết thúc, đã là cao thủ, thì cuồng hóa lại càng đơn giản hơn, bất quá tỷ lệ thực lực được tăng lên không nhiều, bằng không khi nó tăng lên gấp đôi, thì ai mà chịu nổi đây? Bất quá, dù vậy thực lực của vị Ngưu Nhân tộc trưởng Gia Mạn Đức sau khi cuồng hóa so với trước đó cường đại hơn một đoạn, hắn hiện tại rất uy mãnh a, giống như một vị Thiên Thần vậy.

"Tiếp chiêu đi! Tiểu tử" Tộc trưởng Ngưu Nhân Gia Mạn Đức cấp tốc hướng nơi này phóng tới, một cường lực mạnh mẽ quét ngang, đột nhiên trên đồ đằng hình trụ dấy lên hừng hực liệt hỏa, biến thành một cây liệt hỏa trụ, hướng ngang hông ta quét qua, thanh thế làm cho người ta cực kỳ sợ hãi a, liệt phong nổi lên cuồn cuộn phóng xạ ra từng đợt sóng nhiệt, nhắm thẳng khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của ta mà thổi tới.

Lúc này bần đạo đã hoảng sợ, nhanh chóng lui về phía sau, tránh được lần này, liền sợ hãi than: "Lợi hại a, chẳng lẻ các hạ là ma vũ song tu à?"

"Ha ha, đây là đồ đằng liệt hỏa là một sáng tạo độc đáo của ta, ngọn lửa này phải dùng đấu khí để đốt nó chứ không phải ma pháp, chẳng qua uy lực của nó mạnh hơn rất nhiều so với pháp thuật, thử so sánh như thế này, cam đoan rằng từ bây giờ cho đến sau này là, từ vết thương nhẹ biến thành trọng thương, từ trọng thương biến thành tử vong. Ngươi hảo hảo thử xem một chút đi ha" Tộc trưởng Ngưu Nhân Gia Mạn Đức đắc ý nói, sau đó lại quét mạnh qua một cái, nhắm thẳng cái đầu của ta mà đánh tới.

"Thử … thì thử" Bần đạo cười lạnh một tiếng, không có lùi lại, ngược lại lao thẳng tới trước ngực hắn, đồng thời thấp người tránh được một kích của Liệt Hỏa Đồ Đằng. Một tấc dài cũng là một tấc cường, cây đồ đằng hình trụ của hắn dài hơn năm thước, chỉ có thể tiếp cận ở phía sau hắn và dựa vào khoảng cách gần mới hạn chế được nó. Không muốn bị hắn bức ra bên ngoài, vậy chỉ có liều mạng dùng pháp thuật, nhưng hộ thân đấu khí của hắn mạnh mẽ như vậy, ta muốn thắng chỉ sợ là hao phí một ít khí lực đây.

Tộc trưởng Ngưu Nhân Gia Mạn Đức thấy ta tiến tới. Trực tiếp giơ cây đồ đằng lên cao cao, tay phải chuyển thành chưởng đao, sau đó hướng trên mặt đất hung hăng cắm xuống. Cuộc chiến bắt đầu, ta chỉ biết chiêu số này của hắn – là một trong mười ba tuyệt chiêu của Thú Nhân. Một chiêu này đích xác quá tàn nhẫn, đáng tiếc bần đạo đã được kiến thức qua nó, lúc ấy đã tìm ra vài loại phương pháp phá nó. Hôm nay vừa vặn thử xem, đệ nhất phá pháp chính là chạy trốn, lập tức bần đạo dẫm chân bay nhảy lên không trung.

"Phanh!" Một tiếng nổ vang lên, cả tòa núi đều bị chiêu số của hắn làm cho lay động, vô số bụi đá vung vãi khắp bốn phía, đến nỗi số người xem ở cách hắn mấy trăm thước cũng bị lan tràn đến, đều phải dùng đến đấu khí hộ thể để ngăn cản số bụi đá bay tới. Tộc trưởng Ngưu Nhân Gia Mạn Đức đã bị đám bụi đá này bao phủ vào trong. Ngay khi bụi đá tiêu thất, mọi người mới phát hiện, mặt đất trên quảng trường vốn bằng phẳng lúc này đã bị hắn đập thành một cái hố to đùng sâu đến gần hai thước, bán kính hơn trăm thước.

Mà Ngưu Nhân tộc trưởng Gia Mạn Đức lại đang đứng ở bên dưới đáy hố chiêm ngưỡng kiệt tác của chính mình, đột nhiên, hắn dường như nhớ ra cái gì đó, biến sắc, sốt ruột nói: "Tiểu tử, đi ra đi, ngươi sẽ không yếu nhược như vậy chứ? Chỉ một cái đã bị đập chết rồi sao?"

"Đa tạ quan tâm, ta còn chưa có chết mà" Bần đạo cười nói. Lúc này là ta đang đứng trên đỉnh của cây đồ đằng của hắn nhìn hắn gật gật đầu mỉm cười. Đây là điều ta mới phát hiện nhược điểm thứ nhất của hắn khi cuộc chiến bắt đầu diễn ra, là nơi không bị ảnh hưởng bởi công kích của hắn - chính là đỉnh chóp của cây đồ đằng này. Trận đánh sẽ sinh ra khí lãng sẽ hướng bốn phương tám hướng mà khuếch tán, chỗ duy nhất không bị khí lãng đánh sâu vào chính là ở trên đỉnh chóp cây đồ đằng này, vừa rồi bần đạo đi trước một bước mới tránh được cường lực đại chiêu kia, không chỉ có khí lãng công kích không đến ta mà ngay cả bụi đá bắn khắp nơi cũng không bay đến ta, thậm chí vừa rồi ở thời điểm bụi đá bay lên đó, cũng bởi vì ta tạm lánh ở trên cao nên không có bị dính a.

"Tiểu tử khá lắm, ài, ngươi chỉ có thể tránh né thôi sao, được rồi, xuống đây đi… " Ngưu Nhân tộc trưởng Gia Mạn Đức cả giận nói. Nói xong, hắn lại vung cây đồ đăng lên. Bần đạo nương theo thế quẳng đó hơi nghiêng nghiêng bay đi. Lập tức Gia Mạn Đức ở xa xa sải bước đi tới, còn cây đồ đằng thì luân phiên đánh.

Sặc, bần đạo cười thầm trong lòng, người khác tại giữa không trung không thể chuyển hướng, chẳng lẻ ta không thể làm được sao? Một cái khinh công đề tung thuật, chân trái điểm trên lưng chân phải, thân hình đột nhiên lướt ngang hơn hai thước, vừa lúc tránh được một kích của Gia Mạn Đức. Gia Mạn Đức nhìn thấy ta tránh được một kích mà hắn nắm chắc trúng này, nhất thời cả kinh. Lập tức hắn hiểu được, đối thủ có dáng người nhỏ bé lại linh hoạt như vậy, nếu như hắn chỉ dựa vào cây đồ đằng cồng kềnh ở trên tay, sợ là rất khó đánh trúng, cho nên hắn lập tức cải biến chiến thuật.

Đang lúc mọi người kinh ngạc chăm chú nhìn, Ngưu Nhân tộc trưởng Gia Mạn Đức đưa một chân lên cao cao, trên chân Ngưu cự đại của hắn cuồn cuộn lên một tầng đấu khí hồng sắc thị huyết, phát ra quang mang chói mắt. Ngay lập tức bần đạo cũng cả kinh, còn tưởng rằng hắn muốn phát cái đấu khí hình tròn tròn đó viễn trình công kích, cho nên không chút hoang mang bay xuống, chờ cho công kích của hắn phát ra, dù sao ở trên mặt đất cũng linh hoạt hơn một chút so với trên không trung.

Ra ngoài dự liệu là Ngưu Nhân tộc trưởng Gia Mạn Đức căn bản không có phóng ra cái đấu khí gì hết trơn, mà là hung hăng một trận, lại nghe một tiếng nổ vang lên, tiếp theo đó là một đạo sóng xung kích cường đại mang theo vô số đá vụn hướng bốn phía mà đi. Ta hôn mê a, Gia Mạn Đức thực sự là một thiên tài, không ngờ hắn có thể dùng chân phóng thích. Mặc dù uy lực cường hãn lại không bằng lúc hắn phóng thích cây đồ đằng, chỉ vẻn vẹn xấp xỉ như một Ngưu Nhân bình thường mà thôi, nhưng mà tốc độ của nó lại quá nhanh, hơn nữa khó lòng phòng bị.

Lúc này khoảng cách giữa bần đạo với hắn không đến mười thước, quá đột ngột, hơn nữa đây là công kích chính diện, căn bản không thể lẩn trốn được. Tất cả đều rơi vào đường cùng, sau đó bần đạo mạnh mẽ dụng linh lực đạo thuật phóng ra bên ngoài, cấu trúc thành một đạo hộ thể khí thuẫn, đánh chặn tất cả đống đá vụn cùng sóng xung kích. Ngăn cản là chặn, bởi vì dù sao Gia Mạn Đức cũng đã sử dụng chân mà phóng xuất ra, uy lực không đủ, nhưng bởi vì là sự phát sinh quá đột ngột, sóng xung kích vẫn là va chạm vào hộ thuẫn của bần đạo, chấn cho đầu choáng váng mắt mờ.

Nhưng làm ta buồn bực chết đi được là, bần đạo ta từ khi đến phiến đại lục này, cùng quang minh quyết đấu với người ta không được bao nhiêu lần, đây là lần đầu tiên bị người khác âm mưu. Từ trước tới bây giờ đều là âm mưu người khác a? Làm bần đạo căm tức nhất chính là, dĩ nhiên ta bị một tên Thú Nhân âm mưu lại, hơn nữa ta vẫn thường công nhận chỉ số thông minh của Thú Nhân tương đối thấp cấp. Bi ai của ta lại không biết kêu ai? Chẳng lẻ nói chỉ số thông minh của bần đạo thấp đến nỗi ngay cả Ngưu Nhân cũng không bằng sao?

Bần đạo choáng váng đầu óc, trong lòng lại buồn bực muốn chết. Ngược lại ở bên kia Ngưu Nhân tộc trưởng Gia Mạn Đức lại tỏ vẻ cao hứng đến điên cuồng, sau khi thấy ta trúng chiêu, hắn vui sướng gào thét lên, một bên hét lên, một bên giơ cao cao cây đồ đằng hình trụ. Ta kháo, lại là kiểu tấn công đó, hắn hoàn toàn không có để yên sao.

Xem ra đây là tuyệt chiêu của tộc trưởng Ngưu Nhân Gia Mạn Đức a, trước dụng dụng tiểu chiến tranh chà đạp làm cho ta choáng váng một trận, làm ảnh hưởng đến hành động của ta, sau đó lại dùng lực lớn hơn trực tiếp khiến cho ta trọng thương. Hắn bị bức đến không có biện pháp, ai bảo cây cột ngu ngốc của hắn, căn bản là không đánh được ta?

Chẳng qua, bần đạo cũng không phải là người ăn chay, mặc dù hiện tại ta đang bị choáng váng vù vù, muốn thả người nhảy lên trên cây đồ đằng như mới vừa rồi là không thể được. Yêu cầu động tác phải tinh xảo cao độ như vậy, tại cái đầu đang còn choáng váng là không có khả năng lên được. Nhưng mà, không có nghĩa là bần đạo cũng không có lấy một cái biện pháp để đối phó với chiến thắng chà đạp chết triệt này. Nghĩ đến, lập tức bần đạo sử xuất ra đệ nhị chiêu, tức thì ta ngồi xổm xuống trên mặt đất, tiếp xúc trực diện với cây đồ đằng của tộc trưởng Ngưu Nhân Gia Mạn Đức, hung hăng vỗ một chưởng xuống mặt đất, phẫn nộ quát lên: "Mở ra cho ta" Ngũ Hành Đạo Thuật Thổ hệ đạo thuật – Liệt Địa Thuật, chỉ thuận tay xuất ra mà thôi.

Liệt Địa Thuật này làm cho trên mặt đất nứt ra một cái khe lớn, đem địch nhân kéo vào trong đó rồi khép lại. Ở thời kỳ cường thịnh bần đạo chỉ cần vung tay lên là có thể mai táng trăm vạn hùng binh, hiện tại mặc dù có điểm nghèo túng, nhưng ở nơi đây trên mặt đất cứng rắn này vỗ ra một cái khe sâu vài thước rộng đến hai thước, vẫn không có vấn đề gì.

Sau khi pháp thuật bần đạo xuất ra, trước mặt tộc trưởng Ngưu Nhân Gia Mạn Đức đột nhiên nứt ra một cái hố to tướng, tiếp theo cây đồ đằng của Gia Mạn Đức liền xuyên vào trong đó. Mà hiện tại một kích toàn lực của Gia Mạn Đức cũng không có đụng tới cái gì cả, đương nhiên phóng ra không trúng mục tiêu. Bởi vì nguyên bản tưởng rằng có thể đánh được nhưng nó lại rơi vào khoảng không, cho nên hắn chuẩn bị tâm lý không đầy đủ, lực lượng tràn đầy lại không thể phát huy, ngược lại làm hắn có cảm giác vô cùng khó chịu, nhất thời thân thể cứng ngắc.

Hắc hắc, thừa dịp ngươi bị bệnh muốn lấy mạng ngươi, không nỡ a. Mới vừa mới bị hắn mưu hại một lần, bần đạo cũng không dám …. xem thường hắn nữa, lập tức chỉ huy phi kiếm đâm trên đùi hắn một cách tàn nhẫn, không có biện pháp, những bộ vị khác của hắn đều bị cây đồ đằng chán ghét kia ngăn cản rồi. Sau đó bần đạo cũng vừa đánh trên người, chuẩn bị hảo hảo tiến hành so quyền cước một trận.

"Ngao ô" Ngưu Nhân Gia Mạn Đức nhìn thấy phi kiếm đã đâm tới, nhưng mà thân thể đang cứng đờ, căn bản vô lực tránh né, đành phải nổi giận gầm lên một tiếng vận đấu khí hộ thể tăng lên cực điểm. Đáng tiếc vẫn là không có thể ngăn cản hoàn toàn cái chuôi phi kiếm bao hàm cả linh lực này của ta, bị phi kiếm đâm vào một chút, sau đó xước qua, tại trên đùi của hắn lưu lại một miệng vết thương dài hơn một thước, bất quá nó rất cạn, mới có một phần hai mà thôi. Nhưng là cơ thể hắn đang căng cứng, do mạch máu lưu động toàn thân lại quá nhanh, nhất thời máu phun thành vòi, hơn nữa chín loại trạng thái dị thường đồng loạt xuất hiện trên người Gia Mạn Đức, ngay lập tức khiến cho sức chiến đấu của hắn giảm xuống ít nhất một thành.Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://zenwee.com

Lúc trước ở thời điểm bần đạo luyện kiếm cũng cân nhắc suy xét, đấu khí của cao thủ tuyệt đỉnh hoặc là ma pháp hộ thuẫn đều có thể đỡ được phi kiếm của ta, thậm chí là công kích của kiếm thể, bởi vì công lực của ta hiện giờ thật sự quá yếu, nếu ta có thể phát huy hoàn toàn uy lực Kim Đan, thì có thể dỡ cái đùi của hắn xuống cũng không sai biệt lắm. Cho nên, lúc ấy sẽ không cần thêm vào thuộc tính sắc bén, tưởng nghĩ miệng vết thương vào hôm nay sẽ sâu hơn một chút cũng không quá lời, hắn sau khi dựa vào cuồng hóa biến thái để khôi phục lại sức khỏe, một hồi sau hắn có thể khỏi hẳn.

Vì thế bần đạo mới lựa chọn thêm vào thuộc tính trạng thái dị thường, giống như bây giờ vậy, mặc dù miệng vết thương cạn, nhưng bởi vì do có thêm Hủ Thực Trớ Chú (ăn mòn nguyền rủa) nó vẫn không có khép lại, không ngừng đổ máu, hơn nữa những pháp thuật phụ trợ khác, cái nào cũng làm hắn khó chịu vô cùng. Mà lúc này bần đạo cũng đã lẻn đến trước người hắn, nhảy lên hung hăng phách một chưởng vào trên xương sườn của hắn. Ai… lấy chiều cao của bần đạo, cũng có thể đánh tới, được như thế này còn phải nói đến là người ta hạ thấp thân hình xuống ngồi chồm hổm trên đùi mới đủ.

Miên chưởng, khi luyện tới cực điểm, được xưng là có thể "cách sơn đả ngưu". Tuy rằng hiện tại bần đạo cũng không có đạt được đến trình độ này, nhưng mà đánh lên trên đại thụ vẫn có khả năng chấn cho tâm cây thành bột mịn, phỏng chừng đánh lên trên người Gia Mạn Đức, nội tạng bên trong hắn cũng chịu một chút thương tổn a. Nhưng các cú đánh liên tiếp khác làm bần đạo hiểu được, mười phần sai mười.

Đấu khí trong cơ thể Ngưu Nhân tộc trưởng Gia Mạn Đức quá mạnh mẽ và rất bá đạo, về điểm này khi nội kình của ta chụp vào, lập tức đã bị đấu khí vô cùng vô tận trong cơ thể hắn bức ra, thuận thế còn chấn đắc cổ tay bần đạo đau buốt. Nhưng làm bần đạo buồn bực hiểu rõ, nguyên lai khi luyện đấu khí đến bực này, giống như nội công của người luyện võ đã đến mức đại thành như chúng ta vậy, giống như tu thành cương khí hộ thể, nước lửa không xâm phạm được. Không ngờ rằng, ta vừa rồi là hoàn toàn tự mình chuốc lấy cực khổ. Trước đây chưa từng gặp qua cao thủ như thế này cả, tất cả gặp phải đều là ngu ngốc, tỷ như tại Thánh đô lúc đánh tùy tùng hộ vệ của Tam hoàng tử, đương nhiên cái bọn ngu ngốc này bị một chưởng của ta liền ngã xuống, nhưng muốn chống lại cao thủ siêu cấp như lúc này đây thì không được, vẫn là chính mình không có kinh nghiệm lắm.

Bần đạo nhanh chóng nhảy nhảy ra xa, hạ quyết định quyết tâm không động thủ động cước với Gia Mạn Đức nữa, mọi người vẫn là bảo trì khoảng cách thật tốt, khoảng cách sinh ra đắc ý. Hết thảy mọi việc diễn ra nói thì chậm, nhưng mà lúc này lại phát ra như điện quang hỏa tốc, trong nháy mắt đã xong. Lúc này, thân thể cứng đờ của Gia Mạn Đức cũng đã khôi phục lại bình thường.

Nhìn thấy ta chạy ra xa, tộc trưởng Gia Mạn Đức không nói hai lời xoay mặt một hơi phun tới, đây là một chiêu khác do hắn mới phát minh ra – Hàm Kim Phun Nhân. Một đạo kim quang thẳng hướng bên này của ta bắn tới, kia là cái kim hoàn được móc ở trên lỗ tai của Ngưu Nhân, không biết hắn đã lấy xuống và bỏ vào miệng từ lúc nào, xuất kỳ bất ý dụng đấu khí ở trong miệng phun ra, đánh lén đến ta. Ta kháo, tên này như thế nào âm hiểm còn nhiều hơn cả ta, khiến cho tất cả đều là ám chiêu xuất kỳ bất ý. Quả thực là một lão Ngưu Nhân âm hiểm.

Cũng may điểm tối thượng của Thái Cực chính là tứ lạng bạt ngàn cân, lực phòng ngự đối với loại ám khí đánh lén nhu thế này là hữu hiệu nhất. Lúc ta thấy kim hoàn phóng tới mang theo khí thế to lớn, không dám đón đỡ. Nghìn cân treo sợi tóc, liền sử xuất ra Thái Cực Đồ Lai, một đồ hình Thái Cực mang theo lực lượng vô hình hiện diện ở trên tay bần đạo, hướng vào kim hoàn và dẫn nó đi, thoáng cái đã dẫn nó thay đổi phương hướng, lướt qua sát thân thể của ta, tiếng gió vù vù thổi trúng quần áo giật run lẩy bẫy, bần đạo sợ tới mức nhất thời mồ hôi lạnh tuôn ra đầy thân. Kim hoàn kia bay ra mấy trăm thước vẫn không hết đà, nện ở trên đầu một gã xui xẻo đang xem cuộc chiến. Kẻ đáng thương này thân thủ không thủ không cao lắm trực tiếp bị kim hoàn hoa lệ đánh cho bổ nhào. Có thể thấy được lực lượng của kim hoàn này có bao nhiêu cường đại. Nếu như nó đập lên người ta, ai… thiết tưởng hậu quả thật không chịu nổi.

Tộc trưởng Gia Mạn Đức Nhìn thấy ta lại tránh né tuyệt chiêu của hắn liền thẹn quá hóa giận lập tức lại nâng lên cao cao một chân của hắn. Còn nữa à? Bần đạo vừa nhìn thấy động tác hết sức quen thuộc này tức thì hiểu được bước tiếp theo hắn muốn làm gì, ta nhanh chân xoay người bỏ chạy a.

Bang bang phanh phanh, đằng sau tộc trưởng Gia Mạn Đức giẫm giẫm chân đuổi theo ta, mỗi bước chân của hắn rất nhanh và đều mạnh mẽ khiến cho vô số cát bay đá chạy, cường lực ở dưới chân hắn mỗi một lần đều bắn ra bốn phía. Mỗi lần đạp của hắn cũng chấn cho đại địa không ngừng rung rẩy, mà tiếng vang cự đại kia giống như sấm sét liên hoàn không ngừng vang vọng. Quả thực thanh thế kia lớn đến cực điểm, ngay cả mặt đất ở dưới mọi người đang xem cuộc chiến cũng kiệt liệt chấn động, muốn đứng vững cũng không xong, mấy gã thân thủ kém cõi một cút cũng đã bắt đầu ngã trái ngã phải, sau đó té ngã xuống. Trong khoảng khắc trên quảng trường biến thành một đống hỗn loạn.

Lúc này, thật ra người buồn bực nhất chính là bần đạo, tấn công liên hoàn? Tên gia hỏa này còn làm cho nhiều người bị thương? Nếu sử dụng trên chiến trường, chính hắn chạy được hai vòng như vậy, phỏng chừng ngã xuống đến mấy vạn người cũng không thành vấn đề a.

Tức thì bần đạo bị hắn làm cho sợ tới mức không dám tới gần sát hắn trong vòng ba mươi thước, một khi bị sóng xung kích này làm cho choáng váng, sau đó là từng đợt sóng nối tiếp từng đợt sóng không ngừng nghỉ cũng làm ta ngất xỉu tức khắc, cho đến khi hắn chạy đến chụp lấy cây cột kia đánh cho ta nhừ tử. Cho nên bần đạo chỉ có thể chạy không ngừng mà thôi, nhưng mà tốc độ chạy của hắn cũng vô cùng nhanh, ngẫm lại hắn rất cao lớn, từng bước bước ra chính là thiệt nhiều thước, ta không có thể sánh bằng được.

Bần đạo chạy đến chỗ người vây xem tức thì nơi đó gà bay chó sủa, đều tránh né, dường như ta chính là ôn thần không bằng, rất nhanh người trên quảng trường bỏ chạy trống không. Quảng trường trống trãi này tuy lớn, nhưng không ngờ không có lấy một cái địa phương để ta tránh né a. Mà sự chịu đựng của lão Ngưu Nhân này cũng quá mức biến thái đi, hắn mới chạy được vài trăm bước, mà quảng trường lớn như vậy bị hắn một người xới lên một tầng thật dài. Nhìn thấy lão Ngưu này càng ngày càng vượt lên, bần đạo thì thầm trong lòng không nên hao phí tâm lực cùng hắn, vạn nhất bị ngất xỉu đã có thể phiền toái đây.

Ai…! Trước mắt bao người, sử dụng Thổ Độn Thuật thật sự không ổn, pháp thuật quỷ dị như vậy lại chưa từng xuất hiện qua tại trên đại lục, hơn nữa ta còn muốn bảo mệnh tuyệt chiêu này mà, không nghĩ muốn bại lộ ra nó. Lại nói, ai biết dưới lòng đất an toàn hay không an toàn a? Cả ngọn núi này lại cấp cho bần đạo có cảm giác không thật thoải mái, hay là ta không xuống dưới vẫn tốt hơn.

Cuối cùng bất đắc dĩ bần đạo lựa chọn lên không trung. Trước cấp cho chính mình Phiêu Phù Thuật, giảm bớt thể trọng, sau đó vận khởi khinh công Đề Túng Thuật, vận lực thật mạnh đạp một đạp, bần đạo như một con bạch hạc phóng lên trên cao, một lần lủi lên trời cao đến mấy chục thước, thoáng điều tiết một chút tư thái, cứ như vậy huyền phù tại giữa không trung, sau đó dùng ánh mắt khiêu khích nhìn nhìn tộc trưởng Ngưu nhân Gia Mạn Đức không biết làm gì đang ở bên dưới.

"Tiểu tử, ngươi có bản lĩnh thì xuống dưới này cho ta" Tộc trưởng Ngưu Nhân Gia Mạn Đức phẫn nộ quát to.

"Các hạ thật sự muốn ta xuống sao?" Bần đạo mỉm cười hỏi.

"Nói nhảm, ngươi không xuống dưới đây chúng ta làm sao đánh nhau được hả?" Ngưu Nhân tộc trưởng Gia Mạn Đức cả giận nói: "Ngươi không phải đang sợ đó chứ?"

"Được … được rồi, một khi đã như vậy, các hạ hãy tiếp một chiêu của ta đi ha?" Bần đạo cười hỏi: "Vừa rồi các hạ đều là rượt đuổi ta, ta cũng nên hoàn trả một chút?"

"Ngươi tới đây, ta há sợ ngươi sao? Ta đứng ở nơi này chờ ngươi đây" Ngưu Nhân tộc trưởng Gia Mạn Đức vỗ vỗ ngực quát.

"Hắc hắc! Tốt lắm, thỉnh các hạ tiếp chiêu" Bần đạo cười lạnh nói. Ta hiện tại cũng có chút tức giận, ai ai bị người ta đuổi đánh một cách chật vật như vậy thì trong thâm tâm cũng sẽ không dễ chịu gì, thật sự là lão hổ không phát huy, hắn đúng là con mèo đang bị bệnh.

Lại nói, thật ra vừa rồi bần đạo cũng đã hạ thủ lưu tình vài lần, mặc dù phi kiếm của ta đâm không thấu ngoại da của hắn, nhưng ánh mắt và cái miệng cự đại của hắn chẳng lẻ không đâm vào được sao? Hắn vừa rồi thân thể cứng còng trong nháy mắt đó ta đã cắm vào ba vị trí khác nhau trên thân thể cũng đủ thời gian, nhưng mà có thể làm như thế này, hắn không chết cũng bị tàn phế, cho nên ta không có xuống tay mà thôi, không nghĩ tới hắn không cảm kích, ngược lại còn đắc ý. Thật sự làm người tốt rất khó a. Thôi lần này đành phải lưu lại cho hắn một cái kỷ niệm khó quên nhất trong đời.


===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top