|

Chương 345: Truy đuổi



Lại lần nữa được thấy Athena gây ra động đất, bên trong phương viên mấy trăm mét, đa số nhà cửa bị chấn ùng ùng sụp đổ, may là ở bên trong không có ai, đã sớm bị dọa chạy hết rồi, cho nên không có thương vong gì. Song Bỉ Mông vẫn không phục, nó sau khi ăn một gậy còn đang giãy dụa, hai mắt đỏ lòm dòm Athena gầm rú, phảng phất như nó biết bị hai người ám toán thì phải. Hắc hắc, hai đánh một không được hả? Đúng lúc không có ai có thể giải oan cho ngươi, cần gì thật tình như vậy chứ?

Cái này xong rồi, hành động nó khiêu khích triệt để chọc giận Athena, nữ thần hung bạo hai tay cầm trượng, nhắm phía Bỉ Mông đập một trận túi bụi, thanh âm "rầm rầm rầm" bên tai nổ vang không dứt, liên tiếp đập vài chục cái, cho đến khi linh lực nàng hoàn toàn hao hết mới dừng lại. Mà lúc này đây, thành tường cũng bị chấn sụp một đoạn mấy trăm mét rồi, chớ nói chi đến nhà cửa trong thành, Thiết Lô Bảo trực tiếp bị trận động đất nhân tạo này phá huỷ gần một nửa nội thành, nữ thần thật kinh khủng mà.

Athena đánh xong, cơn giận có chút tiêu tan, thu hồi quyền trượng, vũ động cánh đi tới bên cạnh, Bỉ Mông đáng thương đã hoàn toàn bị nện xuống dưới mặt đất, nó nằm úp sấp cách mặt đất phải đến hai thước, cơ hồ muốn hấp hối lần nữa rồi, thế nhưng coi như còn thanh tĩnh, hai con mắt nhỏ đi rất nhiều, tràn đầy thần sắc sợ hãi, không còn có quật cường cùng khoa trương như mới vừa rồi. Ai, sớm biết như thế, cần gì ban đầu vậy chứ?

"Có phục hay không?" Athena giận dữ hỏi Bỉ Mông nằm phía dưới, thân nó huyết nhục mơ hồ.

"Ngao ngao." Đầu Bỉ Mông có chút giống gà con mổ thóc gật đầu lia lịa, sợ chậm chút lại bị bạo lực nữ thần lấy cớ đập thêm vài gậy. Toát mồ hôi mà! Có thể giáo huấn Bỉ Mông nghe lời như chó con, đó mới thật là mãnh nhân.

"Hừ." Athena hài lòng hừ lạnh một tiếng, sau đó nhìn bần đạo thưởng cho một nụ cười, hóa thành kim quang trở lại trong thức hải Tiên Nhã tiếp tục tu dưỡng.

"Tiên Nhã nhanh đi ký kết khế ước với nó?" Bần đạo nhìn thấy Tiên Nhã còn mờ mịt không biết làm gì, vội vàng nhắc nhở.

"Nhưng nó không phải ta đánh bại mà? Thủ hộ Thiên Sứ của ta cũng coi như ta đánh bại sao?" Tiên Nhã chần chờ hỏi.

"Tính chứ! Không tin ngươi đi qua thử một chút?" Bần đạo cười nói.

Vừa nói, ta nắm bàn tay nhỏ bé của Tiên Nhã, dẫn nàng tới gần cái hố, quả nhiên Bỉ Mông đối với Tiên Nhã có sự e ngại như thế, bởi vì trên người Tiên Nhã mang theo khí tức Athena, nó có thể không sợ sao?

Kế tiếp, nàng rất thuận lợi ký kết khế ước với Bỉ Mông cự thú. Ở một khắc khế ước thành lập, Tam hoàng tử Liệt Diễm ở ngoài thành đột nhiên có một cổ cảm giác tan nát cõi lòng, phảng phất như bất chợt mất đi đồ vật trọng yếu gì đó. Cơ hồ trong nháy mắt, hắn liền hiểu bản thân mất đi cái gì, là bằng hữu mình sớm chiều chung đụng, thú cưỡi cùng chiến hữu, Bỉ Mông. Trong khoảnh khắc đó, hắn thương tâm, đau lòng, hối hận, nước mắt giàn giụa như mưa giội ào xuống. Một dũng sĩ có thể thản nhiên đối mặt sinh tử cũng nhịn không được, giống như tiểu hài tử khóc ồ lên.

Trong thành chiến đấu kịch liệt hắn ở bên ngoài đã nhìn thấy, nhìn thấy bản thân Bỉ Mông đang chiến đấu, cũng không triệu hoán nó tới đây, cho dù nó ở bên trong phát tiết, thuận tiện phát tiết thay hắn cỗ ác khí trong lòng. Trong mắt hắn, cao thủ đều đã ra hết đuổi theo giết Thú Nhân, còn lại chỉ là những người bị thương nặng hoặc không dậy nổi mà thôi, căn bản không ai là đối thủ Bỉ Mông.

Hắn thậm chí cho là Athena cũng không được, bởi vì Tam hoàng tử Liệt Diễm từng cùng Athena giao thủ cũng biết thực lực Athena, hắn xem ra Athena hoàn toàn dựa vào trang bị cổ quái mới thắng hắn. Tuyệt đối không thể nào thắng được Bỉ Mông, cho nên hắn mới yên tâm như thế.

Nhưng không ngờ Athena lần nữa xuất hiện hoành tráng, dựa vào bần đạo trợ giúp và công pháp cổ quái khoảng chừng mấy phút đồng hồ liền giải quyết triệt để, hơn nữa thu phục được nó. Làm cho Tam hoàng tử Liệt Diễm vĩnh viễn mất đi đồng bọn của mình, đây là hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, thảm thống giáo huấn ngày hôm nay hắn tuyệt đối sẽ khắc cốt minh tâm, trọn đời khó quên.

Nhìn cảnh tượng cả thành thê thảm, Tiên Nhã mặc dù thu phục được Bỉ Mông cự thú mạnh mẽ như vậy, cũng không chút cao hứng, cho nên nàng tiện tay phóng ra hai cái trị liệu thuật, trấn an Bỉ Mông một chút, lập tức dẫn người vùi đầu vào công việc cứu hộ người bị thương, được nàng sắp xếp các hạng công việc tiến hành đâu vào đấy. Ha hả, ngay cả bần đạo cũng không nghĩ tới Tiên Nhã năng lực tổ chức lại xuất chúng như thế.

Một ngày thu dọn đồ đạc qua đi, buổi tối, bần đạo dẫn người đến chỗ tổ mẫu chỉ huy, vừa lúc tổ mẫu đang đuổi theo kẻ địch nên vắng mặt, nơi đây chỉ có bần đạo có năng lực trấn giữ. Vào đêm đó, bần đạo rốt cục nhận được chiến báo nơi tiền tuyến, dưới sự giúp đỡ của Thiên Sứ quân đoàn Thú Nhân đại quân bại trận chạy trốn, sau đó vài chục vạn kỵ binh tinh nhuệ các quốc gia tạo thành quân đội truy kích, một đường đuổi giết. Rồi trăm vạn bộ binh Ngõa Nạp cũng theo sau, thu phục lại lãnh địa. Tóm lại, trên chiến báo cả ngày hoàn toàn viết đến hai chữ - thắng lợi.

Ngày thứ hai, bần đạo và đám người tiếp tục cứu trị thương binh, dọn dẹp chiến trường. Bận việc một ngày, bên cạnh bần đạo mặc dù đầy sao sáng lấp lánh chói lòa, tuy nhiên lại thấy thiếu bóng dáng Âu Dương Nhược Lan, kỳ quái, bần đạo không có chuyện gì làm sao lại đi chú ý tới chuyện này? Đến buổi tối, vẫn như cũ là một phần chiến báo tràn đầy tâm tình vui sướng, là Thất công chúa tự mình viết cho ta, phía trên thông báo đã đoạt lại được bao nhiêu lãnh địa, giết bao nhiêu Thú Nhân.

Nhưng bần đạo nhìn vào cảm thấy có chỗ kỳ lạ? Làm sao quân đội đánh tiền phong mở đường phía trước nhất lại là hai vị hoàng tử nhỉ? Thất công chúa dường như không có hào phóng như vậy, không công lại nguyện ý dâng công lao cho cho người khác hưởng thụ? Đặc biệt là hai vị này đều có cừu oán với nàng, chẳng lẽ bên trong có tin vịt?

Quả nhiên, trên chiến báo buổi tối ngày thứ ba, viết thêm được một câu "hôm nay Thú Nhân trên đường trốn chạy trấn giữ nơi hiểm yếu, Ngưu Đầu Nhân cản ở phía sau. Kham Mạt Tư đế quốc Đại hoàng tử Đạt Giai • Kham Mạt Tư điện hạ, y theo trước đó ước hẹn, tự mình dẫn đại quân dưới trướng một mình đón đánh. Chiến trận đánh thảm thiết vô cùng, huyết chiến một ngày, cuối cùng toàn diệt sáu ngàn Ngưu Đầu Nhân trên hoang nguyên."

Xem xong rồi, bần đạo và Mân Nhi cùng nhau cười ha hả, cười muốn vỡ cả bụng.

"Ca ca, các ngươi tại sao…?" Tiên Nhã không hiểu hỏi ta.

"Ha ha. Đại hoàng tử hỏng bét rồi, còn nói dễ nghe như vậy, ta thật sự không nhịn được. Ha ha ha~!" Mân Nhi lần nữa cười lăn ngã xuống đất.

"Phu quân. Ngươi mau nói cho ta biết với? Người ta cũng muốn cao hứng một chút." Hương Hương hỏi ta.

"Ha hả. Tốt." Bần đạo cố nín cười nói: "Ngươi nhìn nói ở trên "một mình đón đánh", ý tứ đó là Kham Mạt Tư đế quốc bọn họ bản thân ra đánh, người khác ở một bên nhìn náo nhiệt."

"Nhưng như vậy cũng nên cười sao?" Hương Hương như cũ không rõ hỏi.

"Ta hiểu là thế này, đây chính là sáu ngàn Ngưu Đầu Nhân đúng không? Chỉ dựa vào một đế quốc hơn năm vạn người đánh, vậy tổn thất bao nhiêu đây? Không đúng, phải nói có thể thắng được không?" Tiên Nhã ngạc nhiên hỏi. Nàng đã nhìn thấy Ngưu Đầu Nhân kinh khủng ra sao, mấy trăm Ngưu Đầu Nhân bị Khắc Lý khống chế khởi xướng cuồng kích, cảnh tượng đám đó cương quyết ở trong vòng vây Thú Nhân đại quân đè chết hơn một vạn Thú Nhân, thật sự quá rung động, Tiên Nhã cũng khó mà quên điều đó.

"Ha hả, thắng, chắc chắn thắng, đừng quên bọn họ còn có quốc sư của bọn hắn Băng hệ Đại Ma đạo sư Tư Đặc Lạp và trăm vị pháp sư đoàn tham chiến mà!" Bần đạo cười gian nói: "Thế nhưng, dù vậy, Kham Mạt Tư đế quốc cũng phải tổn thất thảm trọng, ta đánh cuộc có thể trở về tới năm ba ngàn người đã là cực hạn rồi."

"Trời ơi. Bọn họ vậy tại sao còn muốn tự bản thân đi chịu chết? Không biết mời người khác trợ giúp sao?" Hương Hương kỳ quái hỏi.

"Hừ. Bọn họ lấy cớ cùng chúng ta đánh cuộc, muốn bảo tồn thực lực dùng để đối phó Ngưu Đầu Nhân, cho nên cuộc chiến thủ thành lúc trước một người cũng không có phái đi ra. Các quốc gia khác, thậm chí Giáo Đình cũng tổn thất thảm trọng. Bọn họ không có một người bị thương. Song khi Thú Nhân có xu thế tan tác đã thành, chủ động giành trước xuất kích, vớt lấy công lao. Lúc này đụng tới Ngưu Đầu Nhân cản hậu, bọn họ có muốn cầu người khác trợ giúp, Giáo Đình và Thất công chúa cùng với liên quân các quốc gia cũng tuyệt đối không đồng ý." Mân Nhi cười nói: "Bọn họ đúng là đáng đời. Không đáng giá được đồng tình."

"Ai, đáng tiếc những binh lính chết trận kia, bọn họ đều là vô tội?" Hương Hương tiếc hận nói.

"Đúng đấy! Những công lao này có ích lợi gì? Ngõa Nạp sẽ không vì thế mà đưa binh sĩ đi chịu chết, bọn họ đã nghèo khổ như vậy." Tiên Nhã cũng bất mãn nói: "Chỉ là các quý tộc vì một chút danh tiếng tốt, cứ mặc cho tùy binh lính chịu chết, thật sự quá xấu!"

"Ha hả, công lao lần này có trọng dụng. Không chỉ đơn giản là một chút danh tiếng như vậy đâu!" Bần đạo cười ha hả nói: "Nếu không bọn họ cũng sẽ không tranh giành phá đầu rồi."

"Chỗ dùng gì?" Tiên Nhã kỳ quái nói: "Không phải là một chút phong hào dễ nghe mà Giáo Đình ban cho sao?"

"Đừng quên, người Uy Quốc lần này ở cuộc nhân thú tranh đấu này sắm vai nhân vật ám muội. Sau trận chiến này Giáo Đình tổn thất thảm trọng sợ rằng nhất định sẽ phát động với chiến tranh bọn họ, chỉ sợ là vì mặt mũi." Bần đạo cười lạnh nói: "Công lao lần này khẳng định quan hệ đến vấn đề phân phối chiến lợi phẩm ngày sau đối với Thánh Chiến ở Uy Quốc."

"Thì ra là như vậy." Tiên Nhã bừng tỉnh đại ngộ nói: "Bọn họ vì ngày sau có thể phái người đi đánh cướp Uy Quốc, nên mới ra sức như vậy. Nhưng dù như vậy, những binh sĩ chết đi kia cũng rất đáng tiếc?"

"Coi như bọn họ xui xẻo đi, ai kêu bọn hắn gửi thân cho chủ tử ngu ngốc như vậy. Nếu đi theo Ngũ thiếu gia chúng ta, chắc chắn sẽ không chết nhiều và thảm như vậy." Mân Nhi cười nói: "Đúng rồi. Lần này là Kham Mạt Tư đế quốc, có thể qua không mấy ngày phải là Mỹ Cách Lam đế quốc rồi?"

"Hắc hắc, đây cơ hồ là khẳng định rồi, Giáo Đình và Thất công chúa đều là người biết chuyện, bọn họ cũng đều biết, Bán Thú Nhân và Cự Ma có nhân khẩu đông đảo, chết vài chục vạn cũng không thể gây thương tổn nguyên khí. Duy độc Ngưu Đầu Nhân cùng Na Gia, tổng cộng chỉ có vài chục vạn người thôi, tổn thất mấy ngàn chủ lực đối với bọn họ mà nói tuyệt đối là thương gân động cốt, cho nên tổ mẫu đại nhân có thể không tiếc bất cứ giá nào tiêu diệt bọn họ ở chỗ này." Bần đạo cười nói: "Một khi ngăn cản Na Gia, không thể nghi ngờ người chịu trách nhiệm tiêu diệt chính là Mỹ Cách Lam đế quốc rồi."

Quả nhiên, mấy ngày sau, Na Gia quân đội bị liên quân loài người truy kích trọng điểm rốt cục không có đường chạy trốn, vận mệnh bị bao vây tiêu diệt là chắc rồi, sức chịu đựng của chiến mã nhân loại so với đuôi rắn Na Gia dẻo dai hơn nhiều lắm. Nhiệm vụ chủ công không nghi ngờ chút nào liền rơi vào trên đầu Mỹ Cách Lam đế quốc, Tam hoàng tử Tạp Nhĩ dưới sự thúc giục của tổ mẫu và liên quân các quốc gia ý kiến, chỉ đành bất đắc dĩ chỉ huy quân đội, triển khai đội tổng tiến công với quân đội Na Gia.

Động thủ trước tự nhiên là quân đoàn pháp sư, quốc sư của bọn hắn là Hỏa hệ Đại Ma đạo sư Ôn Thụy • Tư Thản Ô mang theo Ma Đạo đoàn trăm người, thi triển một pháp thuật Hỏa Hệ cấp 11 - Hỏa Vũ Lưu Tinh. Mặc dù hắn biết sử dụng pháp thuật cấm chú, nhưng muốn thi triển phải cần không ít tài liệu phối hợp làm phép, còn phải chuẩn bị thời gian thật dài, căn bản không thích hợp dã chiến, nó chỉ thích hợp công thành hoặc thủ thành.

Phép thuật Hỏa Vũ Lưu Tinh này thi triển ra, trong phạm vi bán kính gần tám chín trăm thước, rơi xuống vô số hỏa cầu lớn bằng đầu người, hỏa cầu mang theo liệt diễm nhiệt độ cực cao, Na Gia bị bọn họ liên tiếp đánh trúng thống khổ khóc thét cho đến khi tươi sống bị đốt chết. Nhưng Na Gia và Ngưu Đầu Nhân đều giống nhau, phần lớn là chủng tộc am hiểu quần công. Cho nên không gian khoảng cách với nhau lớn vô cùng, khiến cho pháp thuật này chỉ đánh chết chừng ngàn người.

Bị Hỏa Vũ Lưu Tinh đánh lén, Na Gia tức giận không còn giữ vững được bình tĩnh, dưới sự chỉ huy của một vị Na Gia tám tay, các nàng tức giận bắt đầu nhằm pháp sư đoàn nhào tới. Tam hoàng tử vội vàng phái kỵ binh tinh nhuệ của mình, thiết huyết kỵ binh có nhân số lên tới hơn năm vạn tham chiến.

Sau đó, song phương triển khai một cuộc chém giết cực kỳ thảm thiết. Na Gia biểu hiện ra thực lực siêu cường, khiến cho tất cả người đang xem cuộc chiến không ngừng hít hơi lạnh, cảm giác duy nhất trong lòng bọn họ chính là may mắn, hoàn hảo bọn hắn không có gặp quân đội biến thái như vậy.

Na Gia tộc nhân mới ra đời chính là bốn tay, lên cấp là sáu tay, tám cánh tay chính là vương giả, cả tộc Na Gia cũng chỉ có ba vị Na Gia tám cánh tay, một vị chính là Na Gia tiên tri Lực Đề Sa đã chết trận ở chỗ này. Một vị là Na Gia tộc tộc trưởng Nguyệt Ảnh, nàng ở lại trong Na Gia thành ở ma thú sâm lâm, một vị cuối cùng chính là chịu trách nhiệm chiến đấu bên ngoài, Na Gia tướng quân Tạp Đề Nhi, cũng chính là nhân vật thủ lĩnh của sáu ngàn Na Gia này.

Là một chủng tộc Thú Nhân có lực chiến đấu phi thường cường hãn, trong Thập Tam Tuyệt của Thú Nhân, Na Gia có thủ đoạn công kích được xưng là sắc bén nhất, Đao Vũ Phong Bạo. Lợi dụng thân thể tinh tế đẩy tốc độ lên cao gia tốc xoay tròn. Trong thời gian xoay đó, các cánh tay nắm chặc vũ khí đều vươn ra, sau đó lợi dụng lực lượng chuyển sinh khổng lồ huy động binh khí, do đó sinh ra lực phá hoại vô cùng biến thái.

Như vậy, Na Gia bốn tay có thể đánh ra trên dưới hai tầng Đao Vũ Phong Bạo, đối mặt trên dưới hai tầng binh khí dùng tốc độ cao quét tới, quân đội nhân loại rất khó tránh né được, chớ nói chi là kỵ binh. Về phần ngăn chặn? Na Gia là Thú Nhân, thân cao chừng bốn thước, lực lượng mặc dù so với Ngưu Đầu Nhân thì không bằng, nhưng tuyệt đối trên đám Bán Thú Nhân, cộng thêm chuyển động tốc độ cao mang đến lực phá hoại khổng lồ, dù có là cao thủ tu tập đến đấu khí cấp Hoàng Kim thì có thể ngăn cản được mấy đao?

Bởi vì có chiêu Đao Vũ Phong Bạo, Na Gia mới đứng phân tán như vậy, các nàng sợ ngộ thương người bên mình. Cho nên, đại quân Tam hoàng tử chỉ vừa tiếp xúc với Na Gia, đã bị Na Gia vũ động tuyệt chiêu - Đao Vũ Phong Bạo giết cho người ngã ngựa đổ. Na Gia mỗi một người giống như con quay, cánh tay cộng thêm vũ khí vươn ra, trong phương viên vài mét liền phủ đầy Đao Vũ Phong Bạo uy lực mạnh mẽ, kỵ thương của thiết huyết kỵ binh không thể vươn tới thân Na Gia đã bị người ta chém thành vài khúc.

Thế nhưng, cũng may Đao Vũ Phong Bạo mặc dù cường hãn, nhưng lại rất hao phí thể lực, cho nên vũ động được mấy đợt Na Gia hàng đầu liền mệt mỏi thối lui ra phía sau nghỉ ngơi, nhường cho hàng phía sau tiếp tục. Mặc dù Na Gia phối hợp ăn ý, giao tiếp nhanh chóng, nhưng dù sao vẫn để lại một chút khe hở, khiến cho kỵ binh Tam hoàng tử có được một cơ hội quý giá tiếp cận Na Gia tiến hành công kích.

Mặc dù nhiều kỵ binh bị đại đao Na Gia trực tiếp chém chết, Na Gia lực lượng cận thân chiến đấu cũng cường hạng, nhưng bằng vào chiến thuật biển người, cho nên có không ít Na Gia bị kỵ binh nhân loại ép sát đâm chết. Vài phút qua đi liền có vài trăm Na Gia tổn thất, nhân loại cũng đã trả giá hàng ngàn người chết trận, tổn thất thật sự rất chênh lệch.

Tam hoàng tử nhìn các nhóm bộ hạ thành bị giết, đau lòng muốn ứa máu. Mặc dù công lao rất trọng yếu, nhưng tánh mạng của các bộ hạ tinh nhuệ này hắn cũng rất quan tâm, cho nên hắn gấp gáp thỉnh cầu tổ mẫu trợ giúp. Thế nhưng, tổ mẫu vô tình cự tuyệt, ai kêu hắn ban đầu không phái quân đội tham dự cuộc chiến phòng thủ, chuyện tiện nghi cùng không thể để mình hắn chiếm nha? Có Đại hoàng tử làm ví dụ tại đó, hắn cũng hiểu bản thân không thể nào mượn được nguyện quân, cho nên hắn tức giận dẫn theo thân vệ của mình ra tiền tuyến chỉ huy.

Mấy ngày hôm trước Đại hoàng tử cũng đích thân ra tiền tuyến chỉ huy, mặc dù lúc trở lại có chút chật vật, nhưng dù sao cũng thắng được một mảng thanh âm trầm trồ khen ngợi. Hắn nhìn cũng cảm thấy hâm mộ, hắn nghĩ thầm để sau này người ta một khi nhắc tới, đều nói: "Tam hoàng tử không để ý nguy hiểm, đích thân ra trận đối kháng chủ lực Thú Nhân, chỉ huy tác chiến đánh cho quân đội Na Gia ở tiền tuyến đều toàn diệt." Thật là tốt biết bao đây? Cho nên hắn mới nghĩ cách, mình cũng đi ra một hồi, vì bản thân kiếm một danh tiếng tốt. Nếu không mấy vạn quân đội kia có thể không công hao tổn rồi. Khà khà, coi như là để phế vật như hắn lợi dụng đi.

Thật đúng như hắn nghĩ, khi Tam hoàng tử Tạp Nhĩ tự thân ra chiến trận, thiết huyết kỵ binh quả nhiên tinh thần đại chấn, công kích càng thêm sắc bén, quốc sư của bọn hắn Hỏa Hệ Đại Ma đạo sư Ôn Thụy • Tư Thản Ô mang theo trăm danh Ma Đạo đoàn, nghỉ ngơi một trận xong, lại sử dụng ma pháp diện tích lớn sát thương quân đội Na Gia, pháp thuật cấp 11 không thả ra được, nhưng cấp mười vẫn có. Có sự gia nhập của bọn hắn, thắng lợi bắt đầu nghiêng về phía loài người.

Dù vậy, này huyết chiến trận vẫn kéo dài cả ngày, cho đến hoàng hôn mới chuẩn bị kết thúc. Khi ánh tà dương buông xuống, Na Gia tám cánh tay tướng quân Tạp Đề Nhi cả người vết thương chồng chất, thở hỗn hển một mình đứng đó, bị mấy trăm kỵ binh bao vây. Chung quanh mặc dù có mấy trăm người, tuy nhiên không có ai nguyện ý đi chủ động công kích nàng, ở trên tay nàng tám thanh đao đầy lỗ thủng, đã trước sau rớt ngựa quá ngàn người.

Cho dù nàng nhìn sớm đã mệt lảo đảo muốn ngã, nhưng mỗi lần thiết huyết kỵ binh giết tới, cũng bị nàng chém giết sạch, một lần xung phong cuối cùng bọn kỵ binh nhân loại bỏ lại hơn ba mươi bộ thi thể vẫn phải vội vã rút lui. Ai cũng không muốn ở thời điểm địch nhân kiệt lực mà oan ức bỏ mạng chứ?

"Ai giết nàng, tiền thưởng năm mươi vạn, Phong bá tước." Tam hoàng tử cơ hồ khóc rống ra tới, thật sự quá mất mặt, đây là lần thứ ba hắn treo cao giải thưởng, mỗi lần bọn kỵ binh bị bức lui, bởi vì sợ chết rồi lại co vòi, hắn phải dùng phần thưởng lớn để ủng hộ tinh thần, thế cho nên phần thưởng sau này đã đến trình độ cực cao. Vì mau sớm giết chết Na Gia tướng quân Tạp Đề Nhi, hắn liên tiếp ba lần gia tăng giải thưởng, làm sao không khiến Tam hoàng tử giận đến muốn khóc đây?

"Giết!" Phần thưởng cực lớn lập tức tăng lên dũng khí các chiến sĩ, vì cái này, dù có chết cũng không oan uổng. Mấy trăm người đồng loạt rống giận phóng ngựa xông tới.

"Y ~ aa..a." Na Gia tướng quân Tạp Đề Nhi tựa hồ cũng biết lần này không thể may mắn thoát khỏi, lập tức liền nổi lên tâm liều mạng, hoàn toàn bỏ qua phòng thủ, nhằm kỵ binh nhân loại xông đến, dựa vào ý chí lực bền bỉ đánh ra lực lượng toàn thân, rốt cục phát ra một đòn Đao Vũ Phong Bạo cuối cùng cũng là huy hoàng nhất trong cuộc đời nàng.Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

"Ách...a….?!?" Rất nhiều tiếng kêu thảm thiết vang lên, chiến sĩ nhân loại nhích tới gần xác nằm đầy đất. Song Na Gia tướng quân Tạp Đề Nhi cũng mất đi tất cả khí lực, Đao Vũ Phong Bạo sắp kết thúc, nàng bất lực buông thả binh khí trong tay, sau đó, nàng bị nhân loại phía sau xông lên dùng mười mấy kỵ thương đâm xuyên qua thân thể.


===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top