|

Chương 117: Phiên ngoại: Về nhà mừng năm mới (đại kết cục)

Đoàn Tĩnh Viễn bắt đầu tạc mao, đang có ý muốn ám sát người, Đoàn Tĩnh Viễn ánh mắt đổi tới đổi lui, Đoàn Tình đu trên người thở dài:“Con chỉ hỏi thôi, ba không muốn trả lời thì thôi”

Đoàn Tĩnh Viễn trả lời rất nhanh:“Ta thật không muốn.”

Đoàn Tình nga một tiếng nằm sấp xuống. Thấy cậu không hỏi nữa, Đoàn Tĩnh Viễn ngược lại còn lo lắng hơn, trong lòng bất ổn:“Con rất muốn biết sao? Con quả thật rất để ý tới người kia?”

Đoàn Tình nghe trong miệng ông nói đến người kia, trong lòng mềm đi một chút:“Ba ba, con không muốn biết nữa, có ba là đủ rồi, ba vừa là ba, vừa là mẹ con” Những lời này quả thật cảm động làm cho ánh mắt Đoàn Tĩnh Viễn ửng đỏ, trong lòng bủn rủn. Đoàn Tình ôm lấy cánh tay ông:“Thôi ba ba ngủ đi, con về sau sẽ không hiếu kì hỏi mấy cái này nữaì.” Đoàn Tĩnh Viễn ừ một tiếng, thấy cậu thực sự ngủ, mới lấy tay lau đi tầng mồ hôi trên trán, chuyện này rốt cục lật ra đến đây ngay cả ông cũng nghẹn ở trong lòng đến sốt ruột, e sợ cậu hỏi lại vấn đề khó nói này..

Ngày hôm sau Đoàn Tĩnh Viễn đồng ý cho Tần Thiệu và Đoàn tình về chung phòng, Đoàn Tình thực nghi hoặc:“Ba ba?”

Đoàn Tĩnh Viễn lắc đầu thở dài:“Thói quen ngủ của con làm ta rất mệt mỏi, tháng này ta sái cổ đến sáu lần, bị con đá xuống giường 3 lần, ba ba già rồi, cần nghỉ ngơi. Bất quá, nếu con muốn ngủ cùng ta, thì hai ngày kai cứ sang phòng ta mà ngủ.”

Tuy Lão Đoàn có ý nghiêm trang quở trách nhưng Đoàn Tình vẫn vô cùng vui vẻ:“Con mới không thèm cùng ba ngủ, ba ngủ cứ toàn kéo mất chăn con!” Hai cha con lúc này nháo như mấy đứa trẻ, Tần Thiệu nhìn khung cảnh ấm áp này chỉ biết lắc đầu bật cười.

Đoàn Tĩnh Viễn nhìn con trai mình hoạt bát vừa cao hứng lại có chút xót xa, hít vào một hơi thật dài, ông vỗ vỗ Đoàn Tình cùng Tần Thiệu:“Hôm nay ta có sự kiện muốn tuyên bố, cần hai con phối hợp một chút.”

Đoàn Tình nghi hoặc:“Ba còn muốn thừa nước đục thả câu?” Đoàn Tĩnh Viễn cười cười:“Con cứ chờ xem.”

Đoàn Tình hừ một tiếng, Đoàn Tĩnh Viễn cười cười lôi kéo tay cậu đi ra sân vườn, nơi này chính là nơi ông làm việc cũng như chiêu đãi khách trong mấy chục năm qua, ngày thường vô cùng nhàn, hôm nay ngược lại là người đứng chật chỗ..

Đoàn Tình nhìn ra, trong số này cậu cũng quen biết vài người, người phụ trách vườn trà Đoàn thị, người phụ trách tập đoàn Đoàn thị, cùng với người trong Đoàn gia bao gồm Đoàn phu nhân. Đoàn phu nhân nhìn thấy Đoàn Tĩnh Viễn đi ra đã nghi hoặc hỏi đang xảy ra chuyện gì, sáng sớm liền triệu tập nhiều người như vậy? Đoàn Tĩnh Viễn nhìn bà một cái rồi lấy tay xoa xoa cánh tay bà, Đoàn phu nhân đành phải dừng lại.

Đoàn Tĩnh Viễn nhìn những người này cười nói:“Hôm nay sáng sớm liền đem mọi người gọi tới, thực xin lỗi. Tôi muốn tuyên bố cho mọi người biết một sự kiện.” Đoàn Tĩnh Viễn vẫn lôi kéo tay Đoàn Tình, giơ lên nói:“Mấy năm nay con trai Ấu Đường của tôi cứ lang bạt bên ngoài, nay về nhà, trong lòng ta thật cao hứng, cho nên khẩn cấp muốn chia sẻ nỗi vui sướng này cho mọi người.” Đoàn Tĩnh Viễn rất cùng có ý tứ, bởi vì hôm nay người đến không chỉ là người của Đoàn gia, còn có nhiều người trong tập đoàn của ông. Những người này đều là những người đáng tin cậy, nhìn thấy chủ tịch vui như vậy liền chúc mừng ông, khi chúc mừng cũng vô cùng khôn khéo, không nói đến việc con trai ông cùng con rễ đoàn viên. Đoàn Tĩnh Viễn nhấc tay áp áp, lại kéo tay Tần Thiệu đang đứng ở bên cạnh:“Mấy năm nay, ta đều làm mấy việc sai trái. Bọn họ hai người đã về nhà được một tháng, ta vẫn còn tâm tư phán xét, không thừa nhận đứa con rễ này. Hiện tại ta gọi mọi người tới, chính là muốn giải thích.”

Đoàn Tĩnh Viễn vừa nói xong, Tần Thiệu bận rộn một phen:“Ba?”

Đoàn Tĩnh Viễn buông tay hắn ra đối mặt với hai người bọn họ cười:“Diệp Lâm a, mấy năm nay con đã vất vả rồi, ba ba thực xin lỗi con.” Đoàn Tĩnh Viễn lại nhìn con trai mình, cậu chỉ biết lẳng lặng nhìn ông, Đoàn Tĩnh Viễn đôi mắt có chút hồng, xót xa khó chịu, ông đã làm ủy khuất hai đứa nhiều năm như vậy, Đoàn Tĩnh Viễn dùng sức cắn chặt răng nói tiếp:“Ấu Đường a, mấy năm nay ủy khuất con, ba ba cũng xin lỗi con.”

Đoàn Tình khóe miệng động động chưa kịp nói, liền thấy Đoàn Tĩnh Viễn hướng về phía cậu cúi đầu. Đoàn Tĩnh Viễn thật sự đang cúi đầu, hai người Tần Thiệu như thế nào có thể để ông cúi đầu trước mặt nhiều người như vậy, vội vàng đỡ:“Ba, chúng con không sao, mấy năm nay chúng con sống rất tốt.”

Đoàn Tĩnh Viễn nở nụ cười:“ta biết, các con sống tốt, ta cũng cao hứng trong lòng. Từ nay về sau, về sau bất luận người ngoài có nói như thế nào, hai đứa vẫn mãi mãi là con ta.” Đoàn Tĩnh Viễn lôi kéo tay hai người cười:“Hôm nay ta muốn nói cho mọi người nnghe chính là chuyện này, hai đứa con trai của tôi trưởng thành đều có năng lực, cho nên từ hôm nay trở đi, ta chính thức giao vườn trà Đoàn gia cho Đoàn Tình, ta tin tưởng con có thể điều hành vườn trà này tốt hơn cả ta!”

Phía dưới vỗ tay nhiệt liệt, người phụ trách vườn trà càng cao hứng hơn, Đoàn Tình vốn là người chủ trì về mảng nghệ thuật lịch sử, cho nên am hiểu tinh tường, ông vẫn hay cùng chủ tịch khen ngợi sự lợi hại của cậu.

Đoàn Tình vẫn đứng nhìn ông, Đoàn Tĩnh Viễn dùng sức nắm tay cậu:“Ấu Đường, con tha thứ cho ta, chính là niềm hạnh phúc nhất của ta rồi, mấy năm nay ta vẫn ngóng trông con trở về, vườn trà này chính là thứ ta muốn để cho con, tuy ta biết con không muốn, nhưng ta đã già rồi, chống đỡ không được bao nhiêu năm nữa.” Đoàn Tình vẫn là không nói gì, Tần Thiệu đứng ở một bên đẩy đẩy mới lên tiếng:“Ba ba yên tâmcon sẽ không làm cho vườn trà Đoàn gia phá sản.”

Đoàn Tĩnh Viễn lên tiếng đến:“Ta, Đoàn Tình Viễn cũng đã thỏa nguyện ước mong, ruốt cuộc cũng có thể về hươu nhẹ nhõm. Tập đoàn Đoàn thị là một chi nhánh của vườn trà Đoàn thị, lệ thuộc vào vườn trà, mấy năm nay đều do con trai lớn của ta quản lý” Đoàn Huyên phía sau đi ra cười:“Ba ba, chờ một chút.”

Đoàn Huyên đi rất nhẹ nhàng, rất nhanh đứng ở bên kia, cũng cầm lấy tay Đoàn Tình, nhìn mọi người cười:“Tôi hôm nay cũng xin nói một chút, tập đoàn Đoàn thị lệ thuộc vào vườn trà Đoàn thị, cũng là em trai của tôi – Đoàn Tình ( ý của Đoàn huyên là giao luôn tập đoàn – chi nhánh vườn trà sang cho Đoàn Tình).”

Dưới người đều hơi chút sửng sốt, Đoàn phu nhân càng là ngây ngẩn cả người, Đoàn Huyên quay mặt về bà xin lỗi cười cười “Mẹ, mấy năm nay sinh hoạt của chúng ta đã đủ rồi, không cần gì thêm nữa. Mấy năm nay, con kỳ thật rất khó chịu, luôn muốn tìm cơ hội xin lỗi Ấu Đường, tập đoàn nằm trong tay con cứ như hòn đá đè nặn trong lòng, nay con rốt cục thoải mái, xin mẹ tha thứ cho con, mẹ cứ yên tâm, con về sau sẽ tận lực đền đáp người”. Đoàn phu nhân nghe hiểu được ý của con trai bà, sắc mặt trắng bệch, cực lực khắc chế chính mình. Đoàn Huyên không đành lòng, chỉ biết nhìn nhìn vợ mình, Tần Diệp Hoa lúc nào cũng tôn trọng quyết định của y, hai người liếc nhìn nhau nở nụ cười, đem con dấu tập đoàn Đoàn thị cầm đi lên, đưa đến trước mắt Đoàn Tình:“Ấu Đường, tớ cùng anh trai của cậu vẫn muốn đem đến cho cậu, nhưng tìm không ra, hôm nay đã có, cậu cứ cầm đi”

Đoàn Tình nhìn Tần Diệp Hoa nói không nên lời, Tần Diệp Hoa tiếp tục cười:“Ấu Đường, để chị dâu này nói cho cậu nghe một bí mật, Ngữ Đường kỳ thật thích dạy học,đại học I có ý muốn mời anh ấy về làm giáo sư, anh cậu cao hứng ghê gớm, lại còn có tập đoàn Đoàn thị, tớ không muốn Ngữ Đường quá bận rộn,, cho nên muốn cho anh ấy thoải mái một chút. Ấu Đường, tha thứ cho chị dâu này ích kỉ, chỉ nghĩ đến anh trai.” Đoàn Tình nghe nàng nói ra mấy lời này dở khóc dở cười, Đoàn Huyên nhìn vợ của mình trong lòng cảm động, nàng lúc nào cũng đứng về phía y. Tần Diệp Hoa quay đầu cười với y, một đời này, hạnh phúc nhất của nàng chính là nhìn thấy y khỏe mạnh. Đoàn Huyên ôm nàng cười:“Ấu Đường a, Diệp Hoa nói đúng, mấy năm nay duy trì tập đoàn quả thật mệt chết đi, không bằng việc anh ngồi một chỗ viết giáo án, thời điểm quản lý đều đau đầu nha?”

Phía dưới vỗ vỗ tay, Đoàn Huyên quả thật là một con người ôn hòa.

Nhìn thấy vợ chồng Đoàn Huyên thân mật ấm áp, Đoàn Tình chỉ biết ho khan, Tần Thiệu cũng không nại, hắn cũng không muốn bận rộn, Diệp Lâm nhìn thấu suy nghĩ của hắn cười nói:“Diệp Lâm a, tớ biết cậu cũng bề bộn nhiều việc, nhưng tớ nghĩ một cũng bận rộn, thì hai cũng chỉ bận hơn chút, không làm cùng nhau, dù sao rận nhiều không sợ ngứa!” Đây là cái so sánh gì đây!

Đoàn Tình rốt cục khụ một tiếng:“Anh hai, chĩ dâu, vườn trà Đoàn thị em có thể tiếp nhận, nhưng tập đoàn thì không thể, đây là của anh hai.” Đoàn Tĩnh Viễn nhìn thấy anh em yêu thương nhau quả thực cảm động, năm xưa làm nhiều chuyện rốt cuộc cũng không thể làm cho quan hệ bọn họ trở nên tốt hơn, thì ra huynh hữu đệ cung (Anh em hoà mục thân ái tôn kính lẫn nhau) nguyên bản chính là tự nhiên như vậy.

Nhìn thấy hai anh em cứ mãi nhường nhau, Đoàn Tĩnh Viễn phất phất tay:“Cứ như vậy đi, Diệp Lâm, phiền tóai cho con rồi.” Đoàn Tĩnh Viễn giải quyết dứt khoát, Đoàn gia chủ nhân từ nay về sau là Tần Thiệu, kịch tích toàn bộ từ hai anh em đẩy sang Tần Thiệu, đây là chuyện gì đây? Tần Diệp Hoa lại ở phía sau theo câu:“Anh hai, đừng quên thừa kế tài sản bên nhà chúng ta, mấy năm nay ba cũng cũng mệt chết đi, anh nên tiếp nhận.”

Tần Thiệu:“Saao ai cũng đem tôi thành cu ly vậy!”

Mọi người cười ha ha. Đoàn Huyên vỗ bờ vai của hắn cũng cười nói:“Biết nhiều khổ nhiều, chúng ta thực xem trọng cậu. Cố gắng a!”

Tần Thiệu mấy năm nay cũng xem ra đã luyện ra được tính không ăn thua với người khác, đối mặt với gánh nặng nghiêm trọng cỡ nào cũng đều tiêu sái lưu loát, nhìn hai người phụ trách cười:“Nếu mọi người xem trọng, tôi chỉ có thể cố gắng phấn đấu, đem vườn trà Đoàn gia nâng lên một tầm cao mới, vươn ra xa thế giới!”

Sự tình nếu đã xong xuôi, Đoàn Tĩnh Viễn rốt cục cũng phát biểu một câu chấm dứt:“Ta, Đoàn Tĩnh Viễn hôm nay rốt cục có thể buông gánh nặng, chính thức về hưu, cám ơn mọi người đã đến, cũng cám ơn sự vất vả của mọi người đã dành cho vườn trà! Hôm nay là cuối tuần, đã quấy rầy mọi người. Cho nên để tạ ân tình, xin mọi người nán lại dùng bữa với Đoàn gia xem như lời cảm ơn”

Bữa tiệc Đoàn gia vô cùng long trọng, quản gia Trần mời mọi người sang cách vách dùng bữa, khi bước vào đều hoàn toàn sửng sốt, gọi là Mãn Hán toàn tịch không đủ, chính chính 18 bàn, hai phòng khách liên thông nhau, Đoàn phu nhân không biết mấy bàn đồ ăn này mang đến lúc nào. Đoàn Huyên đỡ bà nhẹ nhàng cười:“Mẹ, con rất thích sinh hoạt như vậy, không liên lụy đến ai, còn có càng nhiều thời gian cùng mẹ.” Đoàn phu nhân rốt cục gật gật đầu, đúng vậy, đời này bà chỉ mong ước con trai khỏe mạnh, bây giờ xem ra tốt hơn nhiều, Đoàn Huyên cùng Tần Diệp Hoa một bên một đỡ bà:“Chúng ta ngồi đi.” Đúng vậy, sao khôn ngồi cho được, ít ra bà vẫn phu nhân Đoàn gia mà..

Yến hội cùng náo nhiệt qua đi, cuối cùng sẽ quay về sự bình yên như lúc đầu..

Đoàn Tĩnh Viễn nhìn xem mọi chuyện đều thỏa nhẹ nhàng thở ra, sau đó an ủi Tần Thiệu:“Diệp Lâm a, hôm nay cám ơn con, cũng đã đến cuối năm, về nhà ở vài ngày đi, ba mẹ con ắt cũng nhớ con nhiều lắm đó.”

Tần Thiệu thực cảm động:“Ba ba.”

Đoàn Tĩnh Viễn tiếp tục:“Ý của ta là, bảo con cùng Ấu Đường và Tiểu Kiều, một nhà ba người cùng về.”

Đoàn Tĩnh Viễn quay đầu dặn con của mình:“Ấu Đường a, nhớ kỹ đến nhà Diệp Lâm nghe lời, không gây phiền toái nghe chưa.” Đoàn Tình bĩu môi, không lẽ cậu chỉ biết gây phiền toái thôi hay sao. Đoàn Tĩnh Viễn còn nói:“Cái này quan trọng hơn, thấy hai người phải kêu là ba với mẹ.” Đoàn Tình lặng yên, Đoàn Tĩnh Viễn thở dài:“Cha mẹ Tần Thiệu chính là cha mẹ con, nhớ phải hiếu kính.” Đoàn Tĩnh Viễn tận lực biểu hiện thực rộng rãi, nhưng bên trong nội tâm đang rối rắm, bất quá ông muốn nói, Ấu Đường nên để ý đến Tần Gia Lạc, dù sao gã cũng là ba cậu, cho nên Đoàn Tĩnh Viễn trong lòng thư thái, cứ gọi gã vài tiếng cho gã vui đi..

Tần Thiệu thực cảm động, Đoàn Tĩnh Viễn nhìn sang con dâu “Ngữ Đường cũng cũng cùng Diệp Hoa trở về ở vài ngày, thừa dịp chưa năm mới đến thăm, đến năm mới phải về nhà a. Nữ nhi gả ra ngoài nên đón năm mới ở bên này.” Diệp Hoa cười:“Cám ơn ba ba.”

Đoàn Tĩnh Viễn đứng ở cửa nhìn bọn họ rời đi, đời này có con cháu đầy đủ, ông chính là đang ôm hạnh phúc của riêng mình, Đoàn Tĩnh Viễn nở nụ cười, thanh âm rất nhẹ:“Tần Gia Lạc, có cao hứng không? Con cái đều đã trưởng thành hết rồi.” Đoàn Tĩnh Viễn lần đầu tiên hiểu được nguyên lai ông cũng chỉ là một thành phần nhỏ, Đoàn gia cũng không phải tất cả, con trẻ cần phải có hai bên mới vẹn toàn..

Tần Gia Lạc quả đúng như ông nghĩ, gã vô cùng vui, nghe được Đoàn Tình kêu một tiếng ba ba sau liền choáng váng. Tần Diệp Hoa cùng Đoàn Huyên vẫn như trước hai tiếng ba ba cùng mẹ.

Đoàn Tình đi theo phía sau Tần Thiệu kêu, Tần Thiệu trước gọi mẹ một tiếng, Đoàn Tình cũng gọi theo. Tần phu nhân đỡ lấy cánh tay cậu, liên tục nói:“Hồng bao đây……” Đoàn Tình cầm hồng bao, tần phu nhân liền thấy chưa đủ, liền đeo cho cậu một chiếc vòng bạc, Đoàn Tình chưa kịp xấu hổ, Tần Thiệu liền thay cậu:“Mẹ à!” Tần phu nhân phản ứng lại đây xấu hổ cười:“Ai, mẹ quên.” Đoàn Tình cười cười:“Không có việc gì, rất dễ nhìn.”

Tần Thiệu nhìn thấy cậu nếu nói không cảm động chính là giả, bản thân hắn cũng hy vọng Ấu Đường có thể thích. Tần Gia Lạc đứng ở một bên chờ, Tần Thiệu nhìn gã một lúc rốt cuộc kêu lên:“Ba ba, chúng con đã về.”

Đoàn Tình cũng hô một tiếng:“Ba ba.” Sau khi tiếng baba kêu ra, Tần Gia Lạc khóe miệng động vài cái, Tần Thiệu có thể thấy được giọt lệ ánh lên trong mắt ba mình, trong lòng cũng cảm khái rất nhiều, Tần Gia Lạc dùng sức bình phục một hồi, thiên ngôn vạn ngữ cuối cùng chỉ hóa thành một câu:“Tở lại là tốt rồi, đi vào nhà trước đã.” Tần Gia Lạc không có dám nắm tay Đoàn Tình, cho nên đem Tiểu Kiều Thần Thần ôm lên, đi vào phòng khách.

Đây là lần đầu tiên Đoàn Tình đến nhà Tần Thiệu, Tần gia so với Đoàn gia đơn giản hơn nhiều, chỉ là một biệt thự nhỏ hai tầng, phòng điền sản Tần thị huy hoàng như vậy, Tần gia vẫn vô cùng mộc mạc, đây chính là điểm mà mọi người bội phục Tần Gia Lạc..

Sân nhà tương đối nhỏ, mọi người bước vào. Tần phu nhân biết được bọn họ muốn tới ở, cho nên đã sớm dọn dẹp xong xuôi pòng của Tần Thiệu cùng Diệp Hoa, hai nhà vô cùng náo nhiệt nói một hồi, sau Tần Thiệu liền mang Đoàn Tình cùng Tiểu Kiều tham quan phòng mình.

Phòng Tần Thiệu rất lớn, là thư phòng kiêm phòng ngủ, là nam cho nên mấy thứ ngủ hay thức đều quăng vào một xó, Tần Thiệu nhìn một vòng cười nói:“Không thay đỗi, vẫn giống lúc anh đi.”

Đoàn Tình cùng Tiểu Kiều xoay quanh nhìn một vòng:“Quả nhiên giống hệt ổ chỏ, cái giống gì cũng đặt vào đây.”

Tần Thiệu cười:“Đây là phòng anh 8 năm trước.” Đoàn Tình cười nhạo:“8 năm trước cũng là ổ chó.” Tiểu Kiều bình luận hệt như cha:“Hơi loạn, nhưng mà con thích, haha.” Thiết, Đoàn Tình đánh yêu con mình, con nít không được học thói xấu này..

Tiểu Kiều mới không biết hối cải, bé vốn là thích nghịch ngợm, ây da trong phòng ba ba Tần Thiệu cái gì cũng có, chơi thật là vui, Tiểu Kiều vô tư đi quanh phòng làm loạn thất bát tao, Tiểu Kiều chơi Đoàn Tình liền đi theo một bên xem, cậu vốn rất hiếu kỳ, hiếu kỳ lúc trước Tần Thiệu có bộ dáng như thế nào Tần Thiệu cùng cả hai ngồi xuống đất, cùng nhau nhìn xem album ảnh. Ảnh chụp Tần Thiệu không nhiều, mấy tấm hình chụp một mình còn khan hiếm hơn, cơ hồ đều là phong cảnh, có mấy tấm sau là cùng Triệu Bằng Huyên chụp chung, bọn họ mang áo khoác màu đen cùng cặp kính cùng màu làm ra at5o hình thực khốc!

Đoàn Tình chỉ vào cái ảnh chụp này cười đến ghê gớm, nguyên lai Tần Thiệu cũng có thời điểm muộn tao như vậy. Tần Thiệu ngồi không chút sứt mẻ, xấp hình phía sau là thời thơ ấu, Tần Thiệu lúc còn nhỏ tương đối khả ái, mặt tròn đô đô, Tần phu nhân một tay ôm một người, lúc đó Tần Diệp Hoa rất nhỏ. Tần Thiệu nhìn nhìn ngày phía dưới:“Đây là anh lúc 6 tuổi, Diệp Hoa 2 tuổi”

Đoàn Tình gật đầu:“Diệp Hoa dễ nhìn hơn anh.” Tần Thiệu đứng lên cầm lấy một quyển album khác:“Vậy để thỏa mãn nguyện vọng của em, đây chính là hình Diệp Hoa do anh chụp, vô cùng vô cùng xinh đẹp.” Đoàn Tình không chút khách khí cầm lấy:“Ừ, cho em xem lại mối tình đầu của mình đi.” Tần Thiệu cười sờ soạng đầu của cậu, hắn sớm đã không thèm để ý.

Tần Thiệu chụp ảnh quả thật rất đẹp, quả nhiên là đã luyện tập từ nhỏ, chụp hành động gì của Diệp Hoa cũng đẹp, như tấm chụp lúc ăn cơm, có hạt cơm dính trên mặt, Diệp Hoa lấy tay sờ, lúc nàng mặc váy xanh, dâng hoa trong buổi lễ của trường. Tần Thiệu chụp tấm nào đều có dụng tâm, có thể nhìn ra được cả hai có mối quan hệ rất tốt, chẳng qua là ít chụp chung, mà nhắc tới, ảnh chụp gia đình của gia đình Tần Thiệu không nhiều, chỉ có mấy tấm, njhu7ng cũng không thấy Tần Gia Lạc đâu, Đoàn Tình nhịn không được nghi hoặc:“Baba không ahy chụp ảnh chung với mọi người hay sao?”

Babba anh? Ha ha, Tần Thiệu vô thanh nhếch miệng, xem ra cậu vẫn khách khí coi Tần Gia Lạc là khách..

Tần Thiệu ôm cậu nói:“Ông ấy không thích chụp hình, hơn nữa lại bề bộn nhiều việc” Ông ấy rất hiếm khi về nhà, nhớ lúc còn nhỏ, Diệp Hoa ngu ngơ hỏi baba khi nào mới về, Tần phu nhân mới nói buổi tối ông sẽ trở về…… Hai anh em ngoan ngoãn đi ngủ, buổi sáng cũng chẳng thấy gã đâu. Tần Gia Lạc đã đi làm. Về lâu dần dần thành thói quen.

Tần Thiệu ôm bả vai Đoàn Tình ôm cậu av2o lòng, Tiểu Kiều ngồi lên một bên đùi hắn, Tần Thiệu một tay ôm nghĩ ngợi, đời này như vậy coi như viên mãn, nhớ lại chuyện xưa cũng không còn khó chịu nữa.

Bởi vì là ở tại Tần gia, Đoàn Tình tương đối khách khí, dù sao đây cũng không phải nhà mình, cho nên tư thế ngồi xuống cũng vô cùng chỉn chu, Tần Gia Lạc cùng Tần phu nhân đối xử quá nhiệt tình khiến cậu cũng cảm thấy khó xử, có Đoàn Huyên tại một bên giúp, cậu cũng chẳng thấy đỡ hơn, Đoàn Huyên cũng đến nhiều hơn, với lại con rể thường dễ ăn nói hơn con dâu, mọi người đều sôi nổi gắp đồ ăn cho cậu, nhiều đến mức phải cầu cứu Tần Thiệu, hắn thấy thế mới gắp bớt sang chén mình, thực sự quá nhiều không ăn hết.

Đoàn Tình ở lại đây vài hôm cảm giác đã chịu không nổi, thứ nhất cậu đối với tần gia không mấy quen thuộc, mặc dù đó là nhà Tần Thiệu, nhưng chung quy vẫn không so được với nhà mình. Tần Gia Lạc đối với cậu hỏi han ân cần đều khiến cậu cảm giác quái dị. Đoàn Tình nhìn Tần Gia Lạc lại một lần tự tay cho pha sữa cho cậu mới nhanh chóng đứng lên:“Ba ba, để con làm là được.” Tần Gia Lạc thực thân mật ngồi một bên:“Không có việc gì, buổi tối uống sửa ngủ ngon hơn.” Đạo lý này không sai, nhưng không cần xem cậu thành Tiểu Kiều, cậu vốn không cần hầu hạ như vậy! Tần Gia Lạc đương nhiên không biết ý nghĩ đó, thấy Đoàn Tình đến, liền cư xử tốt với con của mình.

Đoàn Tình nhìn chăm chú con trai uống sữa cho đeến khi xong, Tần Gia Lạc ôm bé, Đoàn Tình cũng đưa bé sang cho gã. Gã một bên nhìn Tần Thiệu, một tay ôm hai đứa cháu:“Tự cầu nhiều phúc.” Đoàn Tình nhìn gã không dám lên tiếng, mấy ngày qua, cậu cảm nhận được gã luốn làm mọi cách lấy lòng mình, một lần cậu nói thứ đang phát trên TV dùng rất tốt, qua ngày hôm sau gã liền mua về cho nên bây giờ Đoàn Tình cũng không dám nhiều lời. Cậu vốn đâu có giống con trai Tiểu Kiều của mình, thích cái gì liền được mua cho cái đó, mà gã vẫn là ba của Tần Thiệu, một ngày cậu phải kêu hơn 20 lần, cậu cũng chưa gọi Đoàn Tình Viễn nhiều như vậy.

Buổi tối Đoàn Tình quấy nhiễu Tần Thiệu:“Tần Thiệu, chúng ta trở về đi.”

Tần Thiệu bất vi sở động:“Em không thích nhà anh?”

Đoàn Tình buồn bực:“Không có.” Tiểu hài tử lăn qua lộn lại không thành thật, Tần Thiệu đem cậu ôm nghiêng qua, mông vừa lúc đặt lên bộ vị của ai kia, tư thế vô cùng ám muội.

Tần Thiệu cười xấu xa:“Chúng ta ở lại đây một tháng, ở đây mừng năm mới luôn.” Đoàn Tình rốt cục quay sang nhìn hắn:“Không cần! Ba em đã nói anh là người của nhà em, cho nên phải sang nhà em mừng năm mới!” Nhìn thấy Tần Thiệu không nói lời nào, Đoàn Tình khụ một tiếng:“Hay là về nhà mình đi,không cần qua nhà ai mừng năm mới??” Hắc, còn biết công bằng a, nhà ai cũng không đi.

Tần Thiệu vui vẻ ôm cậu cười:“Được rồi, như vậy đi, năm nay mừng năm mới ở nhà em, năm sau nhà anh, chúng ta thay phiên nhau” Đoàn Tình hừ một tiếng:“Như vậy năm nay phải sang nhà em đón năm mới nha “

Tần Thiệu chọn cho cậu một thoải mái tư thế:“Ân, hiểu được, ngủ đi, lão bà đại nhân!”

Đoàn Tình liền mắng hắn, lú sau chỉ còn lại thanh âm đứt quảng:“Nơi này là nhà anh a không cần ” Nửa ngày sau:“Làm cái gì mà giường anh lại kêu thanh âm lớn như vậy a!”

Xác định Tần Thiệu sẽ qua nhà mình đón năm mới nên tâm tình Đoàn Tình rất vui, cho nên cậu quyết định nán lại Tần gia một tuần.Sau một tuần, vợ chồng tần gia cũng để cho hai người về nhà.

Đoàn Tình rất hào phóng mời bọn họ:“Hay ba mẹ đến nhà con mừng năm mới đi, mỗi năm đều sang.”

Vợ chồng Tần gia liên tục gật đầu:“Được”

Thời điểm đón năm mới, hai nhà tần gia cuàng Đoàn gia cụng ly cùng nhau, TV cũng bắt đầu chiếu các chương trình mừng năm mới, dĩ nhiên không thiếu buổi tiệc đoàn viên,56 dân tộc đoàn viên, bọ họ cũng đoàn viên..

PS: Sau một năm ba tháng cuối cùng cũng đã hoàn xong bộ này, cảm ơn mọi người đã đi cùng mình suốt thời gian qua cúi đầu Bản word sẽ có trong thời gian sớm nhất

===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top