|

Chương 2725: Quy ẩn

Chỉ có điều mấy năm nay Đại Công Kê lại rất tiêu diêu tự tại. Hắn đang đi du lịch toàn thế giới. Theo cách nói của hắn chính là:

- Sau này Kê gia ta muốn viết một bộ bách khoa toàn thư! Phía trên đó bao hàm toàn diện, cái gì cũng có!

Tất cả những người bên cạnh Sở Mặc đều sống rất tốt.

Chiến tranh uy hiếp không còn. Bảy người Đại Chúa Tể cũng ý thức được, tạo thành thần giới hoàn mỹ căn bản là một hồi hoa trong gương, trăng trong nước. Đám sinh linh tạo thành thần giới năm xưa, đều không có một người nào nhận được kết cục tốt. Bọn họ hiện tại cũng đã hoàn toàn bỏ qua loại ý nghĩ này.

Thế giới này cũng cuối cùng khôi phục lại sự yên tĩnh, trở nên càng tốt đẹp hơn.

Sở Mặc cũng thực hiện lời hứa năm đó, dẫn theo hai vị thê tử Kỳ Tiểu Vũ và Thủy Y Y, trực tiếp trốn đến nơi thế tục này.

Mỗi ngày chính là bổ củi, cho gà ăn, câu cá, uống trà, làm vườn, trồng cây cỏ.

Cuộc sống như thế cực kỳ giống những người bình thường ở thế tục thế gian kia.

Nhưng ba người lại đều cảm thấy vui vẻ. Ở nơi này, vừa ở chính là vạn năm. Hơn nữa dường như hoàn toàn không ngại buồn chán. Hình như cuộc sống như thế, cho dù qua tiếp mười vạn năm, trăm vạn năm, cũng được.

Mỗi lần thời điểm đám bằng hữu này tới, cũng không khỏi muốn hỏi cùng một vấn đề.

Đó chính là: tai họa năm tháng, rốt cuộc có thể trở lại hay không?

Đối với vấn đề này, mỗi lần Sở Mặc trả lời, đều không khác nhau.

- Nên tới chung quy sẽ tới. Cái này, chúng ta không thể nào khống chế được. Bởi vì năm tháng đã trở nên thông minh. Cho dù ngươi đề cập tới thần linh sơ đại, nó cũng sẽ không xuất hiện ở trước mặt của chúng ta.

Đám bằng hữu này tập trung ở địa phương nhỏ này mấy ngày, liền rời khỏi đây. Bởi vì bọn họ thật sự quá bận rộn!

Bọn họ không thể thanh nhàn như Sở Mặc, cái gì đều không quản.

Chờ sau khi người đều đi rồi, Kỳ Tiểu Vũ và Thủy Y Y tùy ý thu dọn một chút, liền rót trà ngon, ngồi ở bên cạnh Sở Mặc.

Ba người lẳng lặng nương tựa vào nhau. Loại cuộc sống này, bọn họ đã cầu xin vô số năm, nhiều lần trải qua vô số kiếp, cuối cùng mới cầu được. Cho nên, cuộc sống như thế đối với bọn họ mà nói, là vĩnh viễn còn chưa đủ.

Chỉ là...

Vấn đề giống như vậy, thật ra Kỳ Tiểu Vũ và Thủy Y Y cũng có chút bận tâm. Nhưng từ trước tới nay hai người bọn họ lại chưa từng hỏi qua.

Sở Mặc thật ra chủ động nhắc với hai nàng một chuyện khác.

- Còn nhớ rõ những sinh linh năm xưa vọt vào cánh cửa luân hồi không?

Sở Mặc hỏi.

Hai nàng gật đầu.

Cái này làm sao có thể quên được? Lúc mới bắt đầu, các nàng cũng giống như mọi người, tuy rằng biết một chút, nhưng lại không biết cụ thể đã có chuyện gì xảy ra. Đợi đến khi Sở Mặc trở về, giải thích qua với các nàng, các nàng mới hiểu được. Hóa ra dòng nước lũ vô tận đó không ngờ đại biểu cho vô số sinh linh!

Thông qua lục đạo luân hồi, những sinh linh này đều đã được luân hồi.

Không thể không nói, những sinh linh đã từng có thể kinh diễm Vạn Cổ, quả nhiên là không tầm thường. Sau khi bọn họ luân hồi, tuy rằng đều đã quên đi ngày xưa, nhưng ở trong vô số vũ trụ lớn, bọn họ vẫn rất nhanh liền cho thấy một phương diện cường hãn của mình.

Bên trong trăm vạn vũ trụ lớn, gần như đều xuất hiện bóng dáng của bọn họ. Tất cả bọn họ đều rất cường đại.

Thậm chí có vài người hiện tại đã ở trong vài đại thế giới, đứng ở tầng thứ tột cùng.

Chỉ có điều, có một vài sinh linh sau khi đứng ở tầng thứ tột cùng, lại trở nên có chút bất an.

Bọn họ hoàn toàn không nhớ rõ quá khứ, nhưng sâu ở bên trong linh hồn còn có một ít bản năng.

Lúc này thời gian mới qua vạn năm. Lại có rất nhiều các thần linh sơ đại trước kia, sau khi luân hồi, một lần nữa bắt đầu suy tính tới chuyện xây dựng một thần giới.

- Ngay trong bọn họ, lại có rất nhiều người muốn xây dựng thần giới.

Sở Mặc vừa cười vừa nói.

Đừng thấy hắn ẩn cư ở chỗ này, nhìn qua hình như là ngăn cách. Nhưng thực tế, tất cả mọi chuyện trên thế gian này, không có thể trốn thoát khỏi sự cảm nhận của hắn.

Bởi vì hắn đã là thần duy nhất của thế gian này!

Thật ra ở vạn năm trước, Sở Mặc đã nắm giữ thực lực có thể nhảy ra ngoài bốn phương giới này. Nhưng hắn không muốn, cũng không nguyện ý. Hắn đối với thế giới được xưng là vĩnh hằng và bất diệt phía ngoài kia, vẫn duy trì nghi ngờ và cảnh giác cao độ.

- Cái gì? Bọn họ... thật sự là một đám người không nhớ lâu.

Kỳ Tiểu Vũ sửng sốt, lập tức thở dài một tiếng.

Thủy Y Y cũng nói:

- Xây dựng thần giới gì chứ? Ta thấy, chúng ta chắc hẳn phải nắm tốt vấn đề giáo dục ở trên trăm vạn đại thế giới. Một vài chuyện nguy hại đối với các sinh linh, phải cho bọn họ biết từ thời điểm còn là hài tử!

Sở Mặc cười lắc đầu:

- Có chút thời điểm, biết càng nhiều, thật ra lòng hiếu kỳ cũng lại càng nặng. Trên thực tế, vẫn bởi vì biết không đủ nhiều. Cũng không có gì. Bọn họ không tạo ra được bao nhiêu sóng gió.

- Có phu quân ở đây, đương nhiên không có việc gì.

Kỳ Tiểu Vũ ôn nhu nói.

Sở Mặc khẽ lắc đầu:

- Ta có thể cảm giác được, thế gian này vẫn có một lực lượng thần bí lại nóng nảy. Thật ra ở vạn năm trước lại chắc hẳn đã thức tỉnh. Nhưng không biết vì sao, cho tới bây giờ vẫn không có bất cứ động tĩnh gì.

- Phu quân nói là, địa phương bí mật lớn kia?

Thủy Y Y hỏi.

Hiện tại toàn bộ đại thế giới đều đã bị mạng lưới phù văn bao trùm. Nhưng điều này không có nghĩa là thế giới này sẽ không có bất kỳ bí mật gì. Thật ra vẫn còn tồn tại quá nhiều địa phương những sinh linh không có cách nào thăm dò biết được.

Địa phương bí mật lớn kia chính là một trong số đó.

Vạn năm qua, cũng có không ít Thần tộc ngày xưa muốn thăm dò khu vực này. Chỉ có điều sau khi bỏ ra cái giá rất lớn, ngay cả vòng ngoài của khu vực bọn họ còn không thể nào vào được. Chỗ đó dần dần cũng cũng không còn người nào dám đi tới.

Sở Mặc nhìn hai người bọn họ, khẽ gật đầu một cái:

- Ta nghĩ, ta chắc hẳn sẽ đi vào trong đó đi một chuyến. Ta nghi ngờ, bản thể của năm tháng là ở chỗ này.

- Cái gì?

Trên mặt hai nàng chợt biến sắc.

Ở trong mắt của các nàng, Sở Mặc là vô địch, là người không ai có thể chiến thắng. Nhưng năm tháng... Nó không phải người! Nó là một loại lực lượng, là một loại pháp tắc chí cao vô thượng! Ngày này qua ngày khác... Nó có trí tuệ, cũng không phải là một vật chết.

- Có thể không đi được không?

Thủy Y Y có chút tội nghiệp nhìn Sở Mặc:

- Nếu như nó không đến trêu chọc chúng ta, chúng ta tại sao phải đi trêu chọc nó? Mọi người lại bình an vô sự như vậy không tốt sao?

Sở Mặc lắc đầu:

- Không có khả năng thật sự bình an vô sự. Nó chỉ là đang ngủ đông, đang chờ đợi. Nếu như, tất cả mọi thứ trên thế gian này đều không chịu sự khống chế của nó, mà bị pháp tắc lục đạo luân hồi khống chế, như vậy giá trị tồn tại của nó cũng sẽ mất đi.

- Vì sao? Năm tháng vẫn luôn ở đó!

Hôm nay cảnh giới của Thủy Y Y cũng rất cao thâm, nhưng vẫn không nghĩ ra được thứ thâm ảo như vậy.

Sở Mặc nói:

- Khi cần tới nó, nó ở đó. Khi không cần tới nó, nó sẽ không ở đó nữa!

Lúc này, Sở Mặc đột nhiên hơi khẽ cau mày, nói:

- Có người đang gõ cửa?

Hai nàng nhất thời sửng sốt, nhìn Sở Mặc cùng kêu lên hỏi:

- Ai đang gõ cửa?

Tuy rằng thần giới đổ nát ngày xưa còn không có hoàn toàn tan vỡ, nhưng trên thực tế đã không khác với tan vỡ quá nhiều. Nói chung đã một nơi hoàn toàn hỗn loạn. Cho nên, các nàng rất khó tưởng tượng được, còn có tồn tại gì, có thể từ chỗ đó gõ cửa.

Kết thúc.

===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top