|

Quyển 4 - Chương 28: Sự thật


Vừa rồi chỉ lướt qua lòng bàn tay y, nàng mới chắc chắn một sự thật.

Ngày đó, Tiêu Dự bóp cổ nàng chính là Nguyên Chính Hoàn y!

Thời điểm xác nhận, nàng vẫn nhịn không được mà phát run. Chỉ là, cho dù nàng không muốn thừa nhận nhưng đây lại là sự thật không thể chối cãi, bởi vì hôm nay, cái người đứng trên tường thành Lê Quốc vuốt ve má nàng, tay hắn không có vết chai sạn.

Kỳ thật, lần đó y bóp cổ nàng, nàng đã hoài nghi, tới tận hôm nay, nhìn thấy gương mặt của Tiêu Dự, nàng phảng phất cảm thấy may mắn, bởi vì đó là một người xa lạ. Nhưng tới thời điểm kiểm tra lòng bàn tay y, nàng bỗng nhiên phát hiện, sự tình căn bản không phải như vậy!

A, không tự chủ mà nở nụ cười, nàng không phải đã sớm đón được sao?

Nàng xoa xoa tay y, y lại cảnh giác trở tay bóp chặt cổ tay nàng, lúc này nàng mới thật sự biết, Nguyên Chính Hoàn y ai ai cũng d dề phòng.

Nguyên Chính Hoàn nhíu mày, mở miệng: "Nương nương?" Sao lại là nàng? Mạc Tầm đâu?

Thượng Trang mỉm cười chua xót, y thật sự không nhớ nàng sao?

Hôm nay y vẫn nàng một tiếng "Nương nương"...

Cảm giác lực đạo y buông lỏng, nàng rút tay, nhẹ giọng: "Vương gia sao lại cấu kết với người Lê Quốc?"

Trên tường thành, nàng chẳng qua chỉ hỏi "Nguyên Chính Hoàn rốt cuộc cho ngươi cái gì", nam tử kia đã hoảng sợ buông tay, hắn có lẽ không rõ, rốt cuộc bản thân sơ sót cho nào mới để nàng biết Tiêu Dự này căn bản không phải Tiêu Dự kia?

Sắc mặt Nguyên Chính Hoàn thay đổi, đưa tay xoa ngực, qua một lúc lâu mới khẽ cười, nói: "Nàng nên đi nói với hắn, không cần tới đây chất vấn bổn vương."

Trực tiếp nói với Nguyên Duật Diệp? Hắn sẽ buông tha cho y sao?

Hắn cho Linh Khuyết giám sát Nguyên Chính Hoàn, nếu y không có hành động khác thường, hắn sẽ không nói thế với nàng.

Hắn đã đồng ý, bất luận thế nào, hắn cũng không động tới tánh mạng của y, nhưng loại chuyện phản nghịch này một khi phơi ra ánh sáng, tội chết có thể miễn, tội sống khó tha!

Nguyên Chính Hoàn sao có thể không rõ?

Có lẽ, y căn bản không hề quan tâm.

Nàng đắng chát mà nói: "Chẳng lẽ Vương gia quên mình là tôn tử Nguyên thị sao?" Nàng tin, cho dù người Lê Quốc đồng ý ủng hộ y ngồi lên ngôi hoàng đế, bọn họ chắc chắn vẫn sẽ bắt y trả cái giá thật đắt!

Không biết vì sao, nàng lại đơn độc nghĩ tới việc này. A, chỉ vì nàng thật sự nghĩ không ra, y làm vậy rốt cuộc vì nguyên do gì?

Nguyên Chính Hoàn không trả lời, ngón tay thon dài đột nhiên bắt lấy bàn tay nàng, cố nén đau đớn trước ngực, y cắn răng, mở miệng hỏi: "Ngày đó, lời nàng nói với ta là thật sao?"

Thượng Trang kinh hãi, theo bản năng rút tay về, nhưng y lại nắm thật chặt.

Nàng hoảng sợ nhìn nam tử trước mặt, có lẽ từ lúc quen biết, nàng chưa từng thấy y như vậy.

Y lại nói: "Vì ta mà giấu di chiếu của Tiên Hoàng, vì ta mà ở bên cạnh hắn, nàng còn nói, nàng..." Y nghiêng người, phun ra ngụm máu tươi.

Y vốn muốn hỏi, yêu y cũng là thật sao? Chỉ là một chữ yêu tới bên miệng, y lại không có khí lực để nói ra.

"Vương gia!" Thượng Trang kinh hãi, vội đỡ lấy thân thể sắp đổ của y.

Y nằm trên giường thở hổn hển, tình hoa đúng là lợi hại, y một chút cũng không miễn cưỡng được.

Từ lúc nghe nàng nói nàng vì mình mà làm nhiều như vậy, từ lúc nghe nàng nói nàng yêu y, mỗi lần nhớ tới, lồng ngực y vô cùng đau đớn.

Cảm giác đau đớn này thật sự khắc sâu vào tận xương tủy.

Thượng Trang đột nhiên nhớ tới gì đó, vội vàng rút tay. Là tình hoa phát tác, nàng phải cách xa y!

"Đừng!" Hắn nhẹ giọng kêu, lại kéo tay nàng về.

Khi đó, nghe chính mình nàng nói hai người không có bất cứ quan hệ gì, y thất vọng nhưng lại bất giác cao hứng. Đơn giản là vì như thế, y sẽ không có ràng buộc.

Y từng nghĩ, cho dù có, y cũng sẽ cắn răng không để ý.

Thế nhưng, y lại không biết nàng vì mình mà làm nhiều như thế.

Cắn môi, vị máu tươi ngày càng nặng. Nguyên Chính Hoàn, ngươi rốt cuộc đã làm gì hả? Trong lòng không ngừng tự hỏi, lồng ngực đau đớn khiến y cơ hồ không thể hít thở, chỉ biết nắm chặt tay nàng, một mực không buông. Y đeo mặt nạ đi gặp nàng, thời điểm nàng nói chính mình tự tay giết công chúa Lê Quốc, y không tin, nhưng tới khi nghe nàng nói nàng đã đập vỡ miếng ngọc bội kia, y liền tin chắc nàng đã thiết kế hãm hại Linh Khuyết. Y tức giận, vì thế mới tiến lên bóp cổ nàng.

A, lúc này nghĩ lại, cuối cùng y cũng biết sơ hở nằm ở đâu!

Là tay y!

Cho nên vừa rồi lúc y ngủ, nàng lại xoa xoa tay y.

Nàng thật thông minh, tới hiện tại vẫn thông minh.

Đúng vậy, nếu không, một nữ tử chân yếu tay mềm như nàng sao có thể bất động thanh sắc tìm được manh mối?

Nàng vì y mà làm nhiều như vậy, y lại hoàn toàn không biết.

Huyết khí trong lồng ngực cuồn cuộn dâng lên, giờ phút này, y đột nhiên cảm thấy bản thân thật buồn cười.

Nhíu mày, y mở miệng hỏi: "Trên di chiếu, Tiên Hoàng có phải ban chết cho ta không?"

Thời điểm nàng nói những lời kia, y đã nghĩ tới việc này, mà Nguyên Duật Diệp cũng dùng điểm này uy hiếp, bắt nàng ở bên cạnh hắn.

Thượng Trang khẩn trương nhìn nam tử trước mặt, thì ra y căn bản không nhớ ra nàng, chẳng qua là từ mọi chuyện suy luận mà thôi. Như vậy, nàng nên trả lời "Đúng thế" sao?

Không biết có cần câu trả lời của nàng không, nàng chưa lên tiếng, y đã hỏi tiếp: "Vậy... Trên di chiếu, người được truyền ngôi thật sự là hắn sao?"

"Là ngài ấy!" Nàng lập tức đáp, Nguyên Duật Diệp là người thừa kế ngôi vị hoàng đế chính thống!

Lồng ngực đau đớn tới cực hạn, y cắn môi, máu tươi tiếp tục chảy xuống. Không màng đưa tay lau đi, y chỉ hỏi: "Hắn dùng tình hoa ép nàng rời khỏi ta, đúng không?"

Sau đó, nàng thật sự đã yêu hắn.

Vừa rồi trong xe ngựa, y cảm nhận được.

Hiện tại, trong lúc nàng và y nói chuyện, y cảm nhận được.

Y muốn hỏi, nếu như y không quên nàng, nàng vẫn sẽ yêu Nguyên Duật Diệp sao?

"Ưm..." Trong tích tắc, trái tim y như bị bóp chặt, đau tới cả người run lên.

"Vương gia!" Thượng Trang gấp tới độ kêu lên, một mặt nói, "Ta đi tìm đại phu."

Nàng đứng dậy, lúc này mới phát hiện y vẫn nắm lấy tay mình.

"Nàng... Nàng còn quan tâm ta sao?" Thanh âm y khàn khàn, run run mà hỏi.

Thượng Trang ngây ra, sau đó lập tức gật đầu. Nàng sao có thể không quan tâm y?

Ánh mắt dừng trên gương mặt y, đột nhiên nhớ tới một chuyện, nàng bật thốt lên hỏi: "Năm đó có phải Vương gia đã tìm được thần y kia đúng không?" Nếu không, sau y có thể đi lại? Hôm đó, thời điểm y buông tay đang bóp cổ nàng, vội vàng xông ra ngoài tới nay vẫn còn đọng trong trí nhớ, nàng không thể nhìn lầm.

"Chủ..." Mạc Tầm vén màn tiến vào, nhìn thấy nữ tử đang ở bên trong, hắn chấn động, lập tức xông lên, một tay kéo nàng ra, sau đó đỡ lấy nam tử trên giường, "Chủ tử!"

Nhìn vết máu loang lổ trên chăn đệm và vạt áo trước ngực y, tay hắn nhịn không được mà run rẩy. Hắn không biết nàng đã nói gì nhưng từ cái ngày tận mắt thấy y uống Vong Tình Thủy, đây là lần đầu tiên y bị độc phát mạnh như vậy.

Thượng Trang bị Mạc Tầm đẩy ngã xuống đất, thấy hắn nhìn chằm chằm mình, nàng không khỏi kinh hãi. Kiếm trong tay Mạc Tầm lúc này đã ra khỏi vỏ, đâm thẳng về hướng nàng.

"Mạc Tầm!" Nguyên Chính Hoàn dùng hết khí lực la lên, tay y không thể giữ lấy hắn, trong khoảnh khắc đó, y đột nhiên rất sợ.

Trường kiếm sắp tới gần, nàng nhìn thấy nam tử trên giường lảo đảo đứng dậy. Mạc Tầm nghe động tĩnh phía sau, cả kinh muốn tiến lên dìu y, y lại hất tay Mạc Tầm ra, đi về trước một bước, trực tiếp ngã xuống.

"Chủ tử!" Y đã như vậy sao còn có thể đứng được?

Thượng Trang theo bản năng duỗi tay đón lấy thân thể y, y ngã vào người nàng, cả người run rẩy, run rẩy tới đau đớn.

Nàng quả nhiên không nhìn lầm, y có thể đi, y có thể đi lại!

Chẳng biết tại sao, nội tâm ẩn ẩn có chút cao hứng, nàng từng từ miệng nhiều người mà dò xét được chút kinh tâm động phách của trận cung đấu năm đó, nàng cho rằng, Nguyên Chính Hoàn là nạn nhân. Thật tốt quá, xem ra y đã tránh được một kiếp, bất kể thế nào, y có thể đi lại, đó là chuyện tốt.

Tay y theo bản năng vuốt ve gương mặt nàng.

Miệng vết thương trên trán vẫn chưa khép lại, xúc giác y trước nay vô cùng mẫn cảm. Phát hiện điểm bất thường, y cả kinh, cắn răng hỏi: "Bị thương ở đâu?"

Là Mạc Tầm đả thương nàng sao?

Kiếm của Mạc Tầm...

Nguyên Chính Hoàn thoáng bối rối, y muốn đứng lên, nhưng một chút khí lực cũng không có.

Thượng Trang cả kinh, mắt của y, rốt cuộc vẫn không nhìn thấy. Không trả lời câu hỏi của y, nàng khẩn thiết nhìn Mạc Tầm, hỏi: "Vì sao... Vì sao không chữa khỏi mắt cho y?" Nếu đã tìm được thần y, nếu đã có thể chữa lành hai chân, tại sao đôi mắt vẫn không thể nhìn thấy?

Mạc Tầm vẫn còn tức giận nhìn nàng, nghe nàng hỏi như vậy, hắn sợ run lên nhưng cuối cùng vẫn không nói gì. Mạc Tầm cắn răng, ngồi xổm xuống, nhỏ giọng: "Chủ tử, thuộc hạ dìu ngài..."

Duỗi tay dìu y, y không cự tuyệt, điều này khiến Mạc Tầm thở phào nhẹ nhõm. Hắn vẫn còn nhớ ngày đó ở Hưng Viên, hắn định giết nàng, thái độ của y khiến hắn vô cùng hoảng sợ.

"Để đại phu tới xem đi." Thượng Trang cũng đứng dậy, nhưng không dám tiến lên.

Mạc Tầm lạnh giọng: "Đại phu thì làm được gì?" Thiên hạ này có ai có thể giải được tình hoa?

"Mạc Tầm, không được tổn thương nàng." Thanh âm của y có chút phù phiếm, ý thức cũng trở nên mơ hồ nhưng lời nói vẫn vô cùng rõ ràng.

Mạc Tầm cắn răng, lại nghe y nói: "Mạc Tầm, nếu ta sớm biết nàng làm nhiều chuyện như vậy... Ta thật sự không biết... Không biết... Khụ khụ..." Lồng ngực phập phồng lên xuống, hiện tại hối hận còn hữu dụng sao? Nếu sớm biết, y khẳng định sẽ không uống Vong Tình Thủy, khẳng định sẽ không vì nghiệp lớn mà lựa chọn quên nàng.

Mạc Tầm nhìn chủ tử nhà mình, so với bất cứ ai hắn là người rõ ràng chuyện này nhất. Ngày đó, chủ tử muốn dẫn Thượng Trang rời đi, là Thượng Trang chính miệng cự tuyệt, nguyên nhân chẳng lẽ không phải vì Hoàng Thượng sao?

Sau đó, chủ tử vì nàng uống rượu tình hoa, nhưng nàng và Hoàng Thượng lại thân mật trước mặt bọn họ, tất cả hắn đều ghi tạc trong lòng, hơn nữa còn hận.

Thời điểm chủ tử quyết định uống Vong Tình Thủy, lo lắng này của hắn mới thoáng buông xuống.

Nếu không phải trong tay có yVong Tình Thủy, hắn sợ một khắc cũng không dám nhìn chủ tử chịu khổ, vì thế hôm đó rời khỏi hoàng cung, hắn liền cho y uống.

Cũng ngày đó, chủ tử còn giao cho hắn chén Vong Tình Thủy thứ hai, kỳ thực hắn rất rõ ràng, chủ tử tất nhiên là sợ bản thân cần tới chén Vong Tình Thủy thứ hai. Mạc Tầm cắn răng, cuối cùng vẫn là hắn ra tay chậm.

Hắn kỳ thật không nên chần chờ, mà hiện tại, sợ rằng đã không kịp.

Duỗi tay, Mạc Tầm điểm huyệt y.

Hắn thật không đành lòng nhìn y thống khổ như thế, cho dù y tỉnh lại sẽ trách phạt hắn, hắn làm việc này cũng không chùn bước.

Thượng Trang nhịn không được mà tiến lên, cả kinh gọi: "Vương gia..."

Cẩn thận dìu y nằm xuống, Mạc Tầm liền ra ngoài gọi một thị vệ, phân phó hắn mang một chậu nước tới. Thượng Trang chỉ ngơ ngác đứng đấy, thấy hắn trở về, nhẹ nhàng giúp Nguyên Chính Hoàn thay đổi y phục.

Hắn không nói lời nào, phảng phất như đã quên bên trông doanh trướng còn có người khác.

Thị vệ mang nước tới, hắn không tiến vào, Mạc Tầm liền ra ngoài mang vào trong. Tẩm ướt khăn, hắn lau sạch từng vết máu trên người y, xong xuôi, hắn nhịn không được mà dò xét mạch tượng cho y. Trong đầu bất giác lóe lên câu nói, "Nếu ta sớm biết nàng làm nhiều chuyện như vậy", hắn không biết nó có ý gì, nhưng hắn chỉ rõ ràng một chuyện, tình hoa ngủ say trong người y dã chính thức thức tỉnh.

Nếu không, xúc động ẩn ẩn khi trước là gì?

Nếu không, mạch tượng của y lúc này sao có thể suy yếu tới thế?

Mạc Tầm cắn răng, nếu còn như vậy, sau này phải làm thế nào?

Hắn bỗng nhiên đứng dậy đi lấy một bình sứ tới.

Thượng Trang kinh hãi, bật thốt lên hỏi: "Đây là..."

"Vong Tình Thủy!" Thanh âm của hắn lạnh lẽo như băng tới đáng sợ.

Kỳ thật Thượng Trang sớm đã đoán được, chỉ là nghe hắn nói ra, nàng vẫn có chút hoảng hốt.

Mạc Tầm cẩn thận đổ ra chén, do dự nửa ngày, hắn cuối cùng vẫn quyết định mang tới trước giường.

Thượng Trang động môi nhưng một câu cũng nói không nên lời.

Có thể nói gì? Nàng còn có thể nói gì?

Mạc Tầm không muốn y chịu khổ, nàng cũng vậy.

Nàng sao có thể quên? Tình hoa kia là vì nàng mà uống!

Trong lòng vô cùng đau đớn, nàng bất đắc dĩ nhắm mắt, thân thể nhịn không được mà run rẩy.

Lúc này, màn trướng bị ai đó nhấc lên, Thượng Trang kinh hãi, thầm nghĩ ai lại to gan dám xông vào doanh trướng của Nguyên Chính Hoàn như vậy, thời điểm mở mắt, Linh Khuyết đã xông tới. Nàng còn chưa kịp phản ứng, muội ấy đã tiến lên hất đổ chén thuốc trong tay Mạc Tầm.

Mạc Tầm hoảng sợ mở to hai mắt, Linh Khuyết quay đầu, nhìn thấy còn nửa bình Vong Tình Thủy, nàng liền phất tay đạp đổ nó rơi xuống đất. "Bang" một tiếng, bình sứ Vong Tình Thủy vỡ thành ngàn mảnh.

"Linh Khuyết!" Sắc mặt Mạc Tầm thay đổi, duỗi tay bóp chặt tay nàng ấy, cả giận quát, "Ngươi đang làm gì hả?"

Thượng Trang cũng kinh hãi, nàng không ngờ muội ấy đột nhiên trở về, có lẽ khi nãy muội ấy đã nghe những lời mà bọn họ nói.

"Buông ra!" Linh Khuyết lạnh giọng, đưa mắt nhìn người nằm trên giường, nàng lần nữa mở miệng, "Lúc trước là chính ngài ấy muốn uống, hiện tại ngươi muốn vượt quyền sao? Mạc Tầm, ngươi thật to gan!"

Mạc Tầm tức giận tới không nói ra lời.

Linh Khuyết hất tay hắn ra, trầm giọng: "Ngươi muốn Vương gia hận mình sao?"

Mạc Tầm không cam lòng, lần nữa nhìn Nguyên Chính Hoàn, hắn không làm khó Linh Khuyết, chỉ phẫn nộ xoay người rời đi.

Thượng Trang kinh ngạc nhìn nữ tử trước mặt, Linh Khuyết như vậy, đây là lần đầu nàng thấy. Mà Mạc Tầm, ánh mắt hắn nhìn muội ấy nào phải ánh mắt của kẻ si tình?

Có, chỉ có kính sợ và không cam lòng!

Hai tay không khỏi run rẩy, có lẽ vì Nguyên Chính Hoàn nghĩ rằng Linh Khuyết là công chúa Lê Quốc, cho nên mới lấy cái cớ cầu hôn thay Mạc Tầm, sau đó đưa muội ấy về với mình. Nguyên Chính Hoàn và Tiêu Dự có giao dịch, mà y cho rằng Linh Khuyết là muội muội Tiêu Dự, đây có lẽ là mấu chốt bên trong.

Nhưng Nguyên Duật Diệp lại nhân cơ hội muốn Linh Khuyết giám thị Nguyên Chính Hoàn, chỉ tiếc, y sớm đã có cảnh giác, vì thế một chút manh mối Linh Khuyết cũng không nhìn ra.

Mạc Tầm ra ngoài, Linh Khuyết lúc này mới nhớ Thượng Trang vẫn còn ở trong doanh trướng. Nàng ấy xoay người, tận lực không nhìn nàng, chỉ nói: "Còn không trở về? Ngài ấy đang đợi tỷ!"

Thượng Trang hít một hơi thật sâu, mới hỏi: "Tại sao phải làm như vậy?"

Tại sao lại hất đổ Vong Tình Thủy? Tình hoa đã là muội ấy tự tay chuẩn bị, như thế muội ấy cũng nên biết rõ lợi hại của tình hoa, chẳng lẽ muội ấy muốn nhìn bộ dáng của y lúc độc phát hay sao?

Linh Khuyết cười một tiếng, vẫn không xoay người nhìn nàng, nói: "Sao hả? Tỷ còn thương Vương gia?"

Thượng Trang giật mình, lại nghe muội ấy tiếp tục: "Cũng tốt, ta thật muốn nhìn xem, một người vì tỷ mà nguyện ý uống tình hoa, một người vì tỷ mà không tiếc tính mạng, tỷ rốt cuộc sẽ chọn ai?"

Thượng Trang mở lớn hai mắt, chẳng lẽ vì lý do này, muội ấy mới hất đổ Vong Tình Thủy sao?

Chỉ vì muốn xem nàng sẽ chọn ai?

Bước nhanh về phía trước, Thượng Trang bắt lấy tay Linh Khuyết, lạnh giọng: "Linh Khuyết, sao muội có thể làm như vậy? Chẳng lẽ Vương gia đối với muội không tốt sao?" Bất luận thế nào, Nguyên Chính Hoàn đối với muội ấy trước nay đều rất tốt, y chưa từng tổn thương tới nàng.

Nhìn dung nhan tái nhợt của nữ tử đứng đối diện, Lĩnh Khuyết bỗng nhiên nhắm hai mắt.

Tốt, y đối với nàng rất tốt.

Có lẽ vì tình hoa vốn khó giải, nàng chỉ nghĩ, hiện tại có lẽ y không muốn lần nữa quên đi Thượng Trang, vì thế mới thuận tay giúp y hất đổ Vong Tình Thủy mà thôi.

Tuy nhiên, nàng vẫn có tư tâm.

Nàng chỉ là không cam tâm, vì sao Thượng Trang lại có được trái tim hoàn chỉnh của Nguyên Duật Diệp? Mặc kệ nàng làm gì, hắn đều nói vì tốt cho nàng, không thể để nàng hồi cung. Chẳng lẽ hắn không rõ sao? Chỉ cần ở bên cạnh hắn, cho dù bị người ta bắt đi xử tử, nàng cũng nguyện ý.

Cười khổ lắc đầu, không, có lẽ hắn không phải không biết. Hắn rất rõ, nhưng lại giả vờ như không biết.

Nàng nghĩ, lúc này nàng thật sự hận Thượng Trang, hận tỷ ấy cướp đi người trong lòng nàng, hận tỷ ấy khích lệ hắn ép nàng xuất cung, hận tỷ ấy chưa từng giúp nàng nói một câu tốt đẹp trước mặt hắn.

Tỷ ấy vậy mà nói, xuất cung là tốt cho nàng.

Linh Khuyết cười lạnh, gạt tay Thượng Trang ra, hỏi ngược lại: "Vậy còn tỷ? Vương gia không đối tốt với tỷ sao? Bằng không sao tỷ lại không muốn ở cạnh ngài ấy?"

"Ta có lựa chọn sao?" Y trúng tình hoa, nàng sao có thể nhẫn tâm tới gần y?

"Sao lại không có?" Linh Khuyết nhìn chằm chằm nàng, chế nhạo, "Có lẽ cho dù Vương gia cận kề cái chết cũng không muốn phân ly với tỷ!"

Thượng Trang bất giác lui nửa bước, ánh mắt không tự chủ mà nhìn Nguyên Chính Hoàn.

Linh Khuyết theo ánh mắt của nàng nhìn qua, cười nói: "Trở về đi, tỷ yên tâm, Vương gia sẽ luôn nhớ tới kỹ, cuộc đời này sẽ khắc ghi trong lòng, mãi tới lúc chết!"

"Linh Khuyết, sao muội có thể nhẫn tâm như vậy?" Thượng Trang hít một ngụm khí lạnh. Nữ tử trước mặt, nàng phảng phất không thể nhận ra.

Linh Khuyết lại tựa như nghe được một trò hề, bật cười thành tiếng: "Ta nhẫn tâm? Ta sao có thể nhẫn tâm bằng tỷ? Nếu tỷ yêu Vương gia, tỷ đã cho ngài ấy cái gì? Nếu tỷ yêu Diệp, tỷ đã cho ngài ấy cái gì?"

Nhất thời, Thượng Trang chỉ biết ngây ra.

"Ra ngoài!" Nữ tử lạnh giọng.

Thấy nàng bất động, Linh Khuyết lại nói: "Sao hả, tỷ muốn ở đây nhìn Vương gia tỉnh dậy sao? Tỷ nhìn bộ dáng ngài ấy độc phát còn chưa đủ sao?"

Thượng Trang cắn môi, lúc này chỉ đành rời khỏi.

Ra ngoài, nàng mới nhận ra sắc trời đã thoáng sầm tối. Mạc Tầm đứng cách đó không xa, thấy nàng đi ra, rõ ràng kinh hãi. Hắn đi tới, động môi nhưng không nói gì.

Thượng Trang nhìn đầu tóc hắn ướt đẫm, mà hắn tựa như không màng tới. Đột nhiên, nàng mở miệng hỏi: "Vương gia vẫn còn liên lạc với người Lê Quốc sao?" Thời điểm hỏi, chính nàng cũng vô cùng lo lắng, nếu Mạc Tầm không biết ý đồ của Nguyên Chính Hoàn thì sao?

"Vương gia là tử tôn Nguyên thị." Nàng cắn răng bỏ lại một câu, nâng bước rời đi.

Đi được một lúc, phía sau đột nhiên truyền tới thanh âm của Phục Linh: "Tiểu thư!"

Thượng Trang lập tức cao hứng trở lại, vội vàng xoay người.

Thật sự gặp được tiểu thư nhà mình, mọi lo lắng trên đường đi đều đã tan biến, Phục Linh chạy tới, lại trông thấy trán nàng bị thương, nha đầu sợ hãi tới sắc mặt thay đổi, vội hỏi: "Tiểu thư bị sao vậy?"

Lúc này Thượng Trang mới nhớ vết thương trên trán còn chưa xử lý, nếu cứ thế này đi vào, Nguyên Duật Diệp hỏi tới, nàng ngược lại không dễ nói chuyện. Nhưng nhìn dáng vẻ lo lắng của Phục Linh, nàng chỉ nhẹ giọng: "Không sao, chỉ là trầy xước một chút mà thôi, không cần kinh ngạc."

"Cái gì là chỉ trầy xướng, miệng vết thương đã sâu thế này!" Nha đầu lớn tiếng kêu lên.

Phục Linh lập tức kéo nàng đi tìm quân y lấy thuốc, cẩn thận giúp nàng xử lý.

Trong lòng không khỏi ấm áp trở lại, hai mắt hồng hồng, Thượng Trang kéo tay Phục Linh, cười nói: "Phục Linh, đa tạ ngươi."

Nàng nghĩ, nàng có lẽ thật sự mất đi muội muội rồi.

Nhưng nàng không phải đã có thêm một muội muội khác rồi sao?

Phục Linh thấy hai mắt nàng đỏ lên, tựa như muốn khóc, liền vội nói: "Tiểu thư, là lỗi của nô tỳ, nếu nô tỳ sớm nhận ra thị vệ giả mạo kia, chuyện này đã không xảy ra." Sau khi sự tình xảy ra, nàng đã hối hận rất nhiều, nếu khi đó nàng phản ứng mau lẹ, kẻ xấu sao có cơ hội bắt tiểu thư đi?

Thượng Trang cười lắc đầu: "Nha đầu ngốc." Chuyện khi đó ai có thể nghĩ tới? Hơn nữa Phục Linh căn bản không biết Bùi Thiên Sùng, lần đầu tiên trông thấy ông ta, nàng ấy đương nhiên không thể sớm có chuẩn bị.

Phục Linh tựa như nhớ ra gì đó, vội mở miệng: "Đúng rồi, Hoàng Thượng khỏe chưa? Tiểu thư không biết đâu, Hoàng Thượng ăn không được ngủ không ngon, cũng lo tới chết, nô tỳ nhìn mà đau lòng."

Nghe nha đầu nhắc tới Nguyên Duật Diệp, sắc mặt Thượng Trang thay đổi, lập tức đứng lên: "Đúng rồi, Hoàng Thượng còn đang chờ ta."

Phục Linh dìu nàng, nói: "Tiểu thư chịu khổ, gầy đi rồi." Thấy sắc mặt tiểu thư không tốt, chỉ là nàng ấy không nói, nàng cũng không hỏi.

Thời điểm qua doanh trướng của Nguyên Duật Diệp, Trương công công đang canh giữ bên ngoài.

Thấy Thượng Trang và Phục Linh tới, Trương công công vội tiến lên, thấp giọng: "Nương nương, Hoàng Thượng và Thừa Tướng đang nghị sự."

Thượng Trang ngây ra, gật đầu: "Bổn cung chờ là được."

Trương công công gật đầu, lại sai người mang ô tới che cho nàng.

Trong doanh trướng, Mộ Dung Vân Sở trình một cây ngân châm cho Nguyên Duật Diệp.

Hắn nhận lấy, nhíu mày nhìn, nghe Mộ Dung Vân Sở nói: "Thần phát hiện ngân châm trên mũi tên của Lê Quốc, mũi tên bị gãy làm đôi, hẳn do lực đạo của nó gây nên." Hắn vô tình thấy ngân châm này, cảm thấy kỳ quái nên liền mang tới.

Chẳng biết tại sao, Nguyên Duật Diệp bỗng nhiên đưa tay xoa mặt mình, hắn phảng phất nhớ tới vết thương nhỏ dài trên mặt bị ở Hưng Viên. Không lẽ cũng do ngân châm gây nên?

A, không tự chủ mà bật cười, hôm nay rốt cuộc là ai ra tay?

Đưa ngân châm cho Mộ Dung Vân Sở, hắn nhắm mắt, thấp giọng: "Bên phía Tiêu Dự có động tĩnh gì không?"

Mộ Dung Vân Sở đáp: "Dương tướng quân đã chỉnh đốn quân ngũ, ba ngày sau sẽ tổng tiến công, người Lê Quốc hẳn đã có chuẩn bị, Hoàng Thượng lúc này, muốn bắt sống sao?"

Câu hỏi này đương nhiên là hỏi Thái tử Lê Quốc Tiêu Dự, mà trong Nguyên Duật Diệp lại hiện lên gương mặt của Linh Khuyết. Chẳng qua chỉ cái chớp mắt, qua một lúc, hắn mở miệng: "Nếu bất đắc dĩ, tiền trảm hậu tấu."

Nếu là Linh Khuyết, hắn vĩnh viễn không thể ra tay, nhưng đối phương lại là thái tử Lê Quốc, cùng hắn không có bất cứ quan hệ.

Nếu có, e rằng cũng chỉ có hận.

Mộ Dung Vân Sở gật đầu: "Thần hiểu rồi, thần cáo lui trước." Dứt lời, hắn xoay người rời đi.

Nguyên Duật Diệp không nói gì, trong đầu lần nữa hiện lên tình cảnh trường đua ở Hưng Viên hôm đó. Ký ức vẫn còn mới mẻ, mọi thứ hỗn loạn, có người đã ra tay cứu hắn, mà vết thương trên mặt hắn cũng vì ngày đó mà lưu lại.

Xem ra không thể nào là Mộ Dung Vân Sở, như vậy đương nhiên cũng sẽ không phải là Tôn Dịch Chi.

Cẩn thận suy nghĩ, khi đó trên khán đài còn ai?

Nguyên Chính Hoàn?

Hắn cả kinh, nhưng lập tức lắc đầu, Nguyên Chính Hoàn không biết võ.

Là Mạc Tầm sao? Cũng không giống, Mạc Tầm chỉ sử dụng kiếm, hắn chưa từng thấy Mạc Tầm dùng vũ khí khác.

"Hoàng..."

"Suỵt!"

Phục Linh định lên tiếng lại bị Thượng Trang ngăn cản, nàng cho rằng hắn đã ngủ, vì thế không dám để Phục Linh quấy rầy.

Hắn không mở mắt nhưng trong lòng lập tức cao hứng trở lại, kiềm nén không phát ra thanh âm.

Phục Linh nhẹ nhàng tiến lên nhìn hắn, cau mày hỏi: "Tiểu thư, Hoàng Thượng sao vậy?" Sắc mặt hắn không giống bộ dáng vô cùng mệt mỏi.

Lúc này Thượng Trang mới phát hiện chuyện hắn bị thương còn chưa nói cho nha đầu này biết. Nàng tiến lên, ngồi bên giường hắn, thở dài: "Đại phu nói Hoàng Thượng bị gãy xương sườn."

"Hả?" Phục Linh hoảng sợ kêu lên, "Hoàng Thượng sao lại gãy xương sườn?"

Thượng Trang giật mình, nhưng không trả lời, nếu không nha đầu Phục Linh lại chuyện bé xé ra to truy hỏi nàng.

Phục Linh tới gần, duỗi tay dò xét mạch tượng của hắn, sau đó ngón tay nhẹ chạm vào lồng ngực, chỉ một cái chớp mắt, hắn đã thống khổ rên lên một tiếng.

Thượng Trang kinh hãi, Phục Linh cũng sợ tới sắc mặt trắng bệch.

Nhưng lúc này, hắn lại cười rộ lên.

Phục Linh thở phào nhẹ nhõm, nói: "Hoàng Thượng, ngài hù chết nô tỳ rồi!" Nàng còn tưởng bản thân làm hắn đau.

Hắn liếc nhìn nha đầu, cười hỏi: "Sao hả? Biết sợ sao?"

"A, nô tỳ sao có thể không sợ?" Phục Linh cắn răng, có chút không cam lòng.

Hắn không định so đo với nha đầu này, lại nhìn Thượng Trang, nói: "Kiểm tra thương thế cho tiểu thư nhà ngươi mới là chuyện đứng đắn." Hắn vẫn nhớ trán nàng bị thương, đưa tay ý bảo nàng tới gần một chút, cẩn thận lướt qua, cánh tay đã đau tới khiến hắn nhíu mày.

Phục Linh vội nói: "Nô tỳ sớm đã xem qua, cũng đã bôi thuốc, chỉ là..."

"Chỉ là cái gì?" Hắn lập tức sốt ruột.

"Chỉ là không biết có để lại sẹo không." Việc này nàng cũng không thể nói rõ.

Nguyên Duật Diệp còn tưởng nha đầu sẽ nói gì, không ngờ lại là việc này, hắn cười yếu ớt: "Chỉ cần mọi thứ đều ổn là được." Còn vấn đề này, hắn nào quan tâm?

Thượng Trang cúi đầu nắm lấy tay hắn: "Bên ngoài mưa rồi."

Hắn "A" một tiếng, lúc này mới mơ hồ nghe thấy thanh âm bên ngoài.

Nàng lại hỏi: "Cánh tay còn đau không?"

Trái tim liền trở nên ấm áp, hắn lắc đầu: "Tốt hơn rồi."

Hắn không nhắc tới Linh Khuyết, Thượng Trang cũng không hỏi, thời điểm ở doanh trướng Nguyên Chính Hoàn thấy Linh Khuyết làm như vậy, trong lòng sớm đã đoán được mấy phần. Nguyên Duật Diệp coi Linh Khuyết với muội muội, vì thế mới không để muội ấy hồi cung, mà tới hiện tại, hắn có lẽ vẫn cảm thấy Nguyên Chính Hoàn không có vấn đề, vì thế mới an tâm để muội ấy cạnh y.

Chỉ là hắn không biết Nguyên Chính Hoàn giữ Linh Khuyết ở cạnh là có dụng ý. Việc này, nàng làm sao nói được?

Chuyện nàng sợ chứng kiến nhất chính là nhìn chú cháu bọn họ tương tàn, không phải sao?

Hôm nay, Nguyên Chính Hoàn đang ở trong quân doanh, mà Tây Chu và Lê Quốc sắp sửa chính thức khai chiến. Nàng tin rằng thực lực Lê Quốc hiện tại vẫn chưa đủ đối kháng Tây Chu, tương lai không lâu, Lê Quốc sẽ lần nữa bị diệt, như vậy, mặc kệ Nguyên Chính Hoàn và Tiêu Dự có giao dịch gì, mọi chuyện không phải sẽ đá chìm đáy biển sao?

Kỳ thật, nàng rất mong tới ngày đó.

Cho nên, thời điểm nghe Nguyên Duật Diệp muốn tấn công, nàng mới không ngăn cản.

Đợi tới lúc đó, Nguyên Chính Hoàn không còn năng lực với Nguyên Duật Diệp, mà Nguyên Duật Diệp lại không biết chuyện, mọi người tới cuối cùng sẽ đều bình an vô sự.

Đây chính là kết quả nội tâm nàng muốn trông thấy.

"Nghĩ gì vậy?" Hắn nhìn nàng.

Thượng Trang cuống quýt hoàn hồn, lắc đầu đáp: "Không có gì, Hoàng Thượng nên nghỉ ngơi rồi."

Hắn gật đầu, nhưng vẫn nắm chặt tay nàng, nhẹ giọng: "Đừng đi."

Phục Linh thấy thế liền thức thời lui xuống.

Thượng Trang đỏ mặt, hiện tại chỉ có thể nằm xuống bên cạnh hắn. Hắn nắm tay nàng, lúc này mới yên tâm mà ngủ.

Phục Linh ra bên ngoài, nhỏ giọng hỏi Trương công công: "Công công, doanh trướng của Vương gia ở đâu?"

Trương công công chỉ đường cho nàng, nàng nói câu cảm tạ, sau đó rời đi.

Mưa đêm ngày càng lớn, nàng thậm chí còn không bung dù.

Doanh trướng của Nguyên Chính Hoàn đã tắt đèn, Phục Linh đứng nhìn từ xa, lại thấy bên trong có thân ảnh của nữ tử đi lại.

Bước chân bên dưới bất giác nhanh hơn, đúng lúc này không biết Mạc Tầm từ đâu chui ra. Nàng kinh hãi, đợi nhìn rõ người trước mặt mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng không muốn nói chuyện với hắn, trực tiếp đi về phía trước.

Mạc Tầm đuổi theo, lạnh giọng: "Chủ tử ngủ rồi, gia chủ ngươi có chuyện gì?"

Phục Linh tức giận liếc hắn một cái, cắn răng: "Hung hăng làm gì? Ta chẳng qua chỉ muốn chuyển lời thay Diệc Trang cô nương mà thôi." Thời điểm cùng Hoàng Thượng xuất cung, nữ tử Tuyết Tùng kia khẩn thiết chạy tới nhờ nàng nói giúp một câu với Nguyên Chính Hoàn. Mặc dù trong lòng thập phần không vui, chỉ là nể mặt Vương gia, nàng vẫn miễn cưỡng đồng ý.

Nghe tới hai chữ "Diệc Trang", sắc mặt Mạc Tầm lập tức thay đổi, nói: "Diệc Trang cô nương có lời gì ngươi cứ nói với ta, ta sẽ chuyển cáo chủ tử."

"Ngươi!" Phục Linh trừng mắt, đột nhiên cười khẩy, "Sao hả? Không cho ta vào xem nữ tử trong lều Vương gia là ai sao? Nếu là người của Vương gia, ta muốn gặp mặt một lần. Nếu là người của Mạc Tầm ngươi, ta càng phải nhìn xem!" Dứt lời, nàng đẩy hắn ra.

Không biết tại sao, Mạc Tầm lại tức giận, duỗi tay nắm chặt tay nàng, trầm giọng: "Làm gì vậy hả? Để lại lời nói rồi trở về đi!" Cái gì gọi là nếu như đó là người của Mạc Tầm hắn, nàng càng phải xem? A, bên trong là Linh Khuyết, hắn sao có thể cho nàng gặp mặt?

Phục Linh đưa tay tháo cây trâm xuống, Mạc Tầm kinh hãi nhớ tới lần đó ở ngoài Quán Sư Cung, theo bản năng mà buông tay.

A, biết rõ hắn đần mà!

Trong lòng nghĩ vậy, thân thể đã nhanh chóng chạy đi, duỗi tay vén màn màn trướng.

Nữ tử bên trong theo bản năng quay đầu nhìn, Phục Linh sợ hãi hét lên một tiếng, chỉ vào Linh Khuyết: "Ngươi... Ngươi... Ngươi... Ngươi không phải đã chết sao?" Nàng ta sao có thể xuất hiện ở đây? Còn nữa, hiện tại hình như là buổi tối, không lẽ...

Mạc Tầm đã vọt tới, Linh Khuyết đứng dậy nhìn hắn, lạnh giọng: "Mạc Tầm, ngươi biết phải làm sao rồi chứ?" Nàng đương nhiên nhận ra, đây là nha đầu của Thượng Trang.

Đó là tỷ tỷ của nàng, nàng không thể trực tiếp ra tay với tỷ ấy, như vậy với người bên cạnh, nàng sẽ không buông tha!

Tay nắm trường kiếm bất giác siết chặt, Mạc Tầm nhìn Phục Linh, hắn không nói hai lời, trực tiếp kéo Phục Linh ra ngoài.

Giờ phút này, một câu la hét Phục Linh cũng không la lên, tùy ý để Mạc Tầm kéo mình rời đi.

Mưa bên ngoài tựa hồ đã lớn hơn.

Gió lạnh khiến con người trở nên thanh tỉnh, đợi nàng hoàn hồn, Mạc Tầm đã kề kiếm trên cổ nàng. Phục Linh chưa từng thấy Mạc Tầm như vậy, mưa theo sườn mặt hắn chảy xuống, hắn lại bất động, cắn răng nói: "Đã bảo ngươi không nên vào rồi!"

Phục Linh ngẩng cao đầu: "Thì ra ả chưa chết, trách sao ngươi lại khẩn trương như vậy? A, ta sao lại quên chứ, ngươi thích ả như vậy, khẳng định sẽ trăm phương ngàn kế cứu sống ả." Nàng không màn Linh Khuyết sống lại thế nào, chỉ cần nghĩ tới Mạc Tầm vì nàng ta mà không cho nàng vào doanh trướng của Nguyên Chính Hoàn, nàng liền tức giận.

Càng nói càng kích động, chân không tự chủ mà nhón lên cao, mũi kiếm sắc bén cứ thế lướt qua da thịt nàng.

Có chút đau!

Mạc Tầm kinh hãi, trường kiếm trong tay lập tức rơi xuống đất, vội vàng kéo nàng qua, cả giận quát: "Ngươi muốn chết hả?"

"Đúng vậy, sao hả, giết ta đi, tới giết ta đi!"

"Ngươi!" Mạc Tầm tức giận tới sắc mặt tái nhợt, cắn răng, "Không được nhắc với người khác chuyện của Linh Khuyết, ngươi nhớ kỹ cho ta!" Hắn không thể hạ thủ giết nàng được!

"Ta cứ không đấy!"

"Hồ nháo!"

"Có gan ngươi cầu xin ta đi!" Hắn nói vậy, nàng càng hồ nháo.

"Ba", một cái bạt tai giáng qua mặt nàng, hắn nghiến răng nghiến lợi mắng: "Không biết sống chết!"

Phục Linh sợ run lên, ủy khuất bật khóc thành tiếng, hung hăng đẩy hắn ra, vừa chạy vừa mắng: "Mạc Tầm, ngươi đánh nữ nhân, ngươi không phải nam nhân! Ta trở về tìm cách độc chết ngươi!"

Mạc Tầm buông tay, cả người run lên. Thả nàng, hắn không hối hận, nếu không phải ngại thân phận của Linh Khuyết, hắn đã không cần nghe theo mệnh lệnh của nàng ta.

Thời điểm ra ngoài, vừa lúc thấy Phục Linh khóc lóc trở về, Thượng Trang hoảng sợ, vội hỏi: "đã xảy ra chuyện gì?"

Cả người Phục Linh run lên bần bật, nhớ tới lời Mạc Tầm nói, nhớ tới ánh mắt của hắn, không biết tại sao nàng lại đột nhiên quanh co: "Cãi nhau với Mạc thị vệ."

Thượng Trang thở phào nhẹ nhõm, chỉ nói: "Lui xuống nghỉ ngơi đi, nhìn ngươi xem, y phục ướt cả rồi, tranh thủ thời gian thay đồ, đừng để cảm nhiễm phong hàn."

Đuổi Phục Linh đi, Thượng Trang mới trở vào bên trong.

"Vu Nhi!" Nam tử trên giường chợt nỉ non gọi một tiếng, tay hắn theo bản năng đang tìm gì đó.

Thượng Trang cả kinh, lập tức đi tới nắm lấy tay hắn. Hắn dùng lực nắm chặt tay nàng, cung mày nhíu lại chậm rãi giãn ra, dần dần lại chìm vào giấc.

Thượng Trang thở phào nhẹ nhõm, cúi người định cởi giày, lồng ngực đột nhiên nhói lên một cái, cả người mềm nhũn ngã bên giường Nguyên Duật Diệp. Vẫn nắm chặt tay hắn, cơn đau vẫn không thể tan đi, trái tim chợt lạnh, nàng rốt cuộc làm sao vậy...

===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top