|
|

Chương 190: Mất kiểm soát tình hình!


Editor: Waveliterature Vietnam

Chu Trạch thân thể vẫn có chút run lên, giống như một ông già đang tiếp tục dần dần già đi, cũng lại giống một gã say rượu, cảm giác có thể té ngã trên mặt đất bất cứ lúc nào.

Những từ anh ta phát ra một mùi vị không thể chấp nhận được, một cảm giác khiến người ta cảm thấy áp bức vô cùng mãnh liệt.

Nữ ninja cố gắng mở bức màn ánh sáng màu xanh, cô muốn trốn đi khỏi nơi này, cô trước đó cùng ba đồng bọn đã hao tâm tổn khí như thế nào, thật vất vả mới phá vỡ được phong ấn của Tào Đỉnh, nhưng hiện thực lại là tàn khốc như vậy.

Cô thật vất vả mới trốn thoát khỏi lồng giam ban đầu, nhưng giờ lại bị mắc kẹt lại trong một cái lồng giam kiên cố khác.

Chu Trạch chậm rãi đi tới, cơ thể vẫn còn chút run rẩy, và khi anh ta đến gần, vẻ mặt của nữ ninja ngày lúc lại nghiêm trang hơn.

Cô không dám chủ động tấn công Chu Trạch, giống như người vô tình bị rơi vào chuồng cọp, phản ứng đầu tiên phải là trèo ra khỏi chuồng thay vì chiến đấu với con hổ một cách đầy ngu ngốc.

Chu Trạch chính là con hổ trong chuồng này.

Trước đó, Chu Trạch có lúc cũng nghĩ đến những người bạn ở tiệm sách đang ở bên ngoài ngoài mà tuyệt vọng, còn ông chủ thì ở đây xem kịch và chỉ có tác dụng động viên trong âm thầm, quả thực không thể nào nghe được điều đó.

Hiện tại,

Cũng không tệ,

Chu Trạch còn phải tạ ơn nữ nhân trước mắt, cho mình làm chút chuyện cơ hội, không sợ sau khi rời khỏi thế giới gương rồi bị Hứa Thanh Lãng khinh bỉ

"Chúng ta có thể thỏa thuận."

Trước cái chết của những con mồi, chúng sẽ cố gắng hết sức để tìm cơ hội trốn thoát, nữ ninja cũng không phải là ngoại lệ.

"Trước khi chết...…..cô chỉ là một người bình thường..."

Chu Trạch nhếch mép phát ra dữ dội.

Đúng là,

Năm trăm năm trước, khi bị giết bởi Tào Đỉnh, phần lớn là giặc Oa, vô luận nhiều hung tàn, cuối cùng cũng vẫn chỉ là người bình thường.

Nếu là người bình thường, lại bị trấn áp ở đây năm trăm năm, còn điều gì có thể khiến mình cảm thấy hứng thú chứ?
Advertisement / Quảng cáo


Nữ ninja để lộ vẻ khẩn cầu sâu sắc của mình,

Chu Trạch từng bước tiến lại gần,

Lúc này, hình dạng của nữ ninja tại chỗ tiêu tan, trong giây lát xuất hiện ở phía sau lưng Chu Trạch, trong tây cô cầm một con dao găm màu đen, đâm thẳng vào vị trí cổ của Chu Trạch.

Mọi chuyện xảy ra, chỉ trong nháy mắt.

"Phộc!"

Con dao đâm găm vào!

Nữ ninja tràn đầy niềm vui,

Cuộc tấn công lén lút đã thành công!

Hắn thực sự vội vã đến thời điểm này, tưởng rằng có thể ăn chắc mình sao!

Nữ ninja lúc này rất muốn cười, nhưng cô vẫn biết tự khắc chế tâm tình của mình, chuẩn bị chuyển tay xoay tròn con dao găm, thuận thế chém đầu Chu Trạch xuống.

Nhưng chỉ có thể nghe được kẽo kẹt kẽo kẹt tiếng ma sát,

Mặc cho nữ ninja dùng sức hết thảy khí lực, nhưng không có thể nào di chuyển được con dao găm này, bởi vì Chu Trạch cơ bắp xương cố có thể ngăn chặn được chiếc dao găm này, như thể nó được nhúng vào trong cơ thể anh ta.

Nữ ninja ánh mắt ngưng đọng, không còn đường lui.

"Keng!"

Nhưng chỉ nghe thấy một vết nứt,

Chu Trạch nghiêng đầu sang chỗ khác,

Sau đó,

Nữ ninja chỉ cảm thấy cả người như đang bay lên, bên tai chỉ toàn tiếng gió, đó là một loại tốc độ đầy tuyệt vọng.

"Phốc!"

Chu Trạch một tay bóp lấy cổ nữ ninja trực tiếp nhấc lên khỏi mặt đất, khoảng cách gần 100 thước!

"Yoh...."

Những âm thanh thì thầm nhẹ nhàng từ cổ họng của Chu Trạch, giống như một lời cầu nguyện trước khi dùng cơm, cảm tạ thượng đế ban cho mình những thức ăn phong phú như vậy.

Nữ ninja thân thể đang run rẩy, đây không phải đối mặt địch nên run rẩy, cho dù là hơn năm trăm năm trước, cô là nữ ninja đi theo những người khác cùng đến miền duyên hải Trung Quốc này, vô luận là gặp được các sĩ quan Đại Minh, sau cùng là Tào Đỉnh, vô luận thắng hay bại, đều không sợ hãi, huống chi cô bây giờ đã bằng kinh nghiệm của năm trăm năm trước.

Nhưng lúc này, cô thực sự cảm thấy trong thâm tâm có một nỗi sợ hãi, bởi vì cô cảm thấy rằng mình không phải đối mặt với một người, mà là giống như mình đang ở trong một chuỗi thức ăn của một người.

Giống như mình lúc này, là một loại thức ăn của anh ta, cảm giác áp bức này, giống như một con ngựa vằn, lạc giữa một con đường, đã gặp một con sư tử.

Móng tay Chu Trạch từng cái đâm vào cổ nữ ninja, đồng thời sương mù đen bốn phía bắt đầu xiết chặt, trong nháy mặt đè xuống.

Xung quanh, âm thanh hoạt động của máy ép trái cây đã được phát ra, và trên thực tế là như vậy.

Đơn giản,

Dứt khoát,

Thô bạo,

Khiến người ta thực sự thán phục,

Đồng thời, cũng làm cho người ta hơi sốc, không dám nhìn thẳng.

Ngay khi làn khói xanh bốc lên, Chu Trạch ngẩng đầu lên, hít một hơi;

Khói xanh bay vào mũi,

Mang lại một niềm hưởng thụ tuyệt đại,

Giống như cuộc sống an nhàn của một lão thái đang hút thuốc lào.

Chép miệng một cái,

Liếm môi,

Cơ thể nhẹ nhàng run rẩy một chút,

Hết thảy,

Đều rất thoải mái,

Sự tồn tại của một linh hồn đã bị diệt vong, dù là cô ta có tồn tại được năm trăm năm đi chăng nữa, còn trải qua sự phối hợp và khắc chế đặc biệt giống như tên linh mục, nhưng trong mắt của Chu Trạch lúc này,

Không phải liền là một điếu thuốc,

Chậm rãi thở ra,

Chu Trạch chậm rãi ngồi xuống,

Anh đưa tay, nhẹ nhàng đặt lên trán của mình,

Giống như là là ông già sau khi ăn no nê đầy đủ, xong lại chuẩn bị đắm chìm dưới ánh mặt trời rồi cứ thế chợp mắt.

Khoảng một khắc sau,

Chu Trạch đặt tay xuống,

Trong mắt anh, vẫn còn một ánh sáng xanh kỳ lạ tỏa ra.

Nhưng trên mặt thần sắc, lại có chút dị thường,

Là nghi ngờ,

Là hoang mang,

Là hoảng loạn,
Advertisement / Quảng cáo


Một vài cảm xúc này, có một chút là không tự nhiên, lúc trước, anh ta đánh bại linh mục nhật bản về sau lại đấu với Thanh Y nương nương, sau đó tại Lâm gia đem nhập thân vào cô em vợ trên thân xác xảy ra vấn đề quỷ sai diệt sát, đi đến Diêm Thành và được chứng nhận thành quỷ sai.

Có vẻ như khi anh ta xuất hiện, thường xung quanh đều xảy ra chút chuyện,

Nhưng suy cho cùng tất thảy đều có điểm kết.

Nhưng lúc này,

Anh ta thực sự có chút hỗn loạn.

"Làm thế nào.....để trở lại đây?

Chu Trạch lẩm bẩm với chính mình, như thể anh ta đang dốc tâm suy nghĩ vì vấn đề này, lúc này, anh ta không còn giỏi suy nghĩ, giống như một người vừa mới buồn ngủ dậy, hoàn toàn dựa vào ý thức mơ hồ của chính mình.

Xuống giường,

Tìm nơi giải quyết,

Mở khóa quần ra,

Mở vòi,

Sau đó nằm xuống một lần nữa và tiếp tục ngủ.

Nếu như có ai hỏi anh ta vào ban ngày trong ngày, anh ta không chắc mình đã bao giờ ngủ chưa.

Chu Trạch ngẩng đầu lên,

Mắt lộ ra hoảng sợ.

Anh duỗi ngón tay ra,

Chỉ lên trời,

Rồi lập tức nắm tay, nặng nề mà đậm xuống đất.

Anh ấy hiểu,

"Lần này là ý thức....cơ thể không...…nó đã kết thúc...…không chịu nổi...….."

....

Cho nên, ông chủ mỗi lần mở "sàn đấu" nó sẽ trông như thế này?

Tiểu Luoli ở bên cạnh chăm chú nhìn cơ thể Chu Trạch và hỏi một cách kỳ lạ.

"Chà, hoạt động như bình thường, dường như không có việc gì."

Bạch Oanh Oanh rất bình tĩnh, và mỗi khi ông chủ đánh nhau thì trên cơ thể sẽ đều xuất hiện một vấn đề, trong nửa tháng này, cô đã quen với nó.

Vả lại, Bạch Oanh Oanh kỳ thực cũng thích ông chủ những lúc như vậy, bởi vì cô có thể chăm sóc cho anh ta toàn bộ các phương diện, kể cả là tắm cho anh ta,vào thời điểm đó, anh ta thực sự rất đáng yêu, cũng là lúc cần có mình nhất.

"Khụ Khụ...….."

Hứa Thanh Lãng ở bên cạnh ho khan, đồng thời lấy khăn ướt mà lau mặt cho Lão đạo, Lão đạo vẫn còn đang hôn mê chưa tỉnh lại.

Tiểu Luoli tiếp tục nhìn chằm chằm vào Chu Trạch mà suy nghĩ, mặc dù không biết Chu Trạch ở trong mơ đã xảy ra chuyện gì, nhưng thân thể tàn tạ lúc này, đã đủ cho cô hết sức thích thú.

Sau một khắc đồng hồ, Tiểu Luoli chỉ vào vị trí cánh tay Chu Trạch và hỏi:" Đây có phải là bình thường không?"

"Bình thường." Bạch Oanh Oanh cũng không ngẩng đầu lên nói.

Ông chủ có nhiều vết thương trên cơ thể, đó là biểu hiện của việc thể chất bị quá tải.

"Anh chắc chứ?"

Tiểu Luoli chỉ vào vị trí khuỷu tay của Chu Trạch.

Vết thương hở lộ cả xương, tràn trề da thịt, nơi đó bắt đầu chuyển đen, đây là dấu hiệu của sự hoại tử cơ thể, nó đồng nghĩa với việc thân thể đang bị thiếu chất dinh dưỡng trầm trọng dẫn đến xói mòn, sắp trở về với cát bụi.

Bài hát cứ thế mà được cất lên:

"Hóa thành xuân buồn, che chở lấy đại địa...….."

Tiểu Luoli không còn nghi ngờ gì nữa, nếu như lúc này ném Chu Trạch ra sân, sang năm sẽ là lúc đi viếng mộ anh ta, nơi anh ra đi sẽ mọc lên lên một mảnh vườn thật xanh tốt.

Có thể ở đó sẽ mọc lên một cây bạch đàn, cô sau này liền có thể viết nhật ký:

Đình có một cây đa, Ngô bộ đầu năm nay tự tay trồng vào năm tôi qua đời đã cao vút như vậy rồi.

Trên đầu, trông thấy Bạch Oanh Oanh toàn vẹn không coi chuyện là to tát gì.

Tiểu Luoli một lần nữa nghi ngờ rằng có phải mình đã cả nghĩ rồi không?

Vẫn là sức sống của Chu Trạch rất đỗi mạnh mẽ?

Nghe có vẻ là như thế,

Nhưng những thứ bị hóa thành tro cốt này liệu có cơ hội nào phục hồi,

Mặc dù có là ma quỷ đi chăng nữa,

Nhưng nghe chẳng khoa học chút nào?

Cho nên, Tiểu Luoli bước đến bên cạnh Bạch Oanh Oanh, vươn bàn tay dịu dàng của mình ra, nắm lấy khuôn mặt cô, tiến tới chỗ cánh tay trơ xương của Chu Trạch, nói:

"Tôi đã lại vật lộn một lần cuối cùng, nếu như anh ta có thể phục hồi lại như lúc ban đầu tiếp tục nhảy nhót tưng bừng, từ nay về sau, tôi nhất định nguyện dâng trà, rửa chân sưởi ấm giường!"

Nếu như điều này thực sự có thể khôi phục,

Loại bộ đầu này, loại lão đại này,

Mình dắt mũi rồi để nhận lại được gì?

Bạch Oanh Oanh cả người bỗng nhiên như bị điện giật,

Sau đó há hốc miệng ra,
Advertisement / Quảng cáo


Nàng vô thức đưa tay ra và chạm vào chỗ trơ xương của ông chủ,

"Này!"

Xương cốt có thể thực sự bị lõm xuống."

"Ah ah ah ah ah ah!!!!!! !"

Bạch Oanh Oanh bắt đầu hét lên.

Trong khi Hứa Thanh Lãng vẫn còn đang lau mặt cho Lão đạo cũng bất ngờ giật mình, sắc mặt trở nên trắng bệch, một ngụm máu phun ra, phun lên trên mặt của Lão đạo.

Thực sự bị dọa cho đổ máu!

Một thây ma, ở sau lưng mình bỗng nhiên gào thét, thật không thể chịu đựng được.

"Ông chủ, ông chủ!"

Bạch Oanh Oanh quỳ xuống bên cạnh Chu Trạch khàn khàn hô hào, nhưng cô không còn dám chạm vào Chu Trạch nữa, vì sợ rằng chạm vào chỗ nào, chỗ đó sẽ trực tiếp lõm xuống.

Tiểu Luoli thở một hơi dài,

Khăng khăng cho mình là đúng.

Điều này là bình thường, ngay cả khi phán quan cũng không thể nào bước qua được bước này.

Sau đó,

Tiểu Luoli nghiêng đầu một chút, nhìn chằm chằm Chu Trạch, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua, hơi rối.

Cô đang suy nghĩ,

Nếu Chu Trạch cứ ngủ trong vô thức như vậy,

Có vẻ như mình cũng sẽ không bị lỗ,

Không lỗ, không lỗ,

Thực sự không lỗ.

===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top