|

Chương 848: Nghẹn khuất

“Xem ra lần họp hội ý bí thư này, coi như tiêu rồi” Vuơng Vĩnh Ninh nghĩ thầm trong lòng, “Hàn Đông quả nhiên không chút do dự, vì Cục Công An, ngay cả quan hệ với cấp trên cũng khoe ra rồi”.

Ngồi đối diện với Lam Nghiệp, vẻ mặt của gã ta tuy rằng vẫn bình tĩnh nhưng Vương Vĩnh Ninh biết ngay giây phút này Lam Nghiệp đang lo lắng vô cùng, trong lòng căm phẫn Hàn Đông hơn bao giờ hết.

Tình hình cuộc họp hội ý đã đuợc Thành ủy và Ủy ban nhân dân thông báo. Nhiều người nghĩ răng Hàn Đông sẽ bị áp đặt, sẽ phải ưu tư bất an.

Nhưng hiện tại đã có sự thay đổi đột ngột, Hàn Đông không những không lo lắng, nguợc lại người lo lắng lại là Lam Nghiệp.

Đuơng nhiên còn có cả Phó bí thư Thành ủy Vuơng Vĩnh Ninh.

Chỉ có điều Vuơng Vĩnh Ninh không giống Lam Nghiệp. Dù sao Lam Nghiệp cũng là nhân vật số một của thành phố Ninh Hải, lại là ủy viên thuờng vụ Tỉnh ủy, ánh mắt mọi người đều nhìn vào y. Y tự nhiên trở thành tiêu điểm, vì vậy nói hớ một câu, người xấu hổ nhất vẫn là Lam Nghiệp.

Chính vì thế, dù cho cuộc họp Bí thư có kết quả không tốt đi chăng nữa, Vuơng Vĩnh Ninh cũng chỉ buồn bực một lúc, sau đó nghĩ thông được. Thậm chí có lúc còn cười trên nỗi đau của kẻ khác.

Tuy rằng lần này Hàn Đông cũng có thể được coi là chiếm thế thượng phong, qua mặt Lam Nghiệp, nhưng Hàn Đông ở Ninh Hải vị trí còn thấp, tiếp đó Lam Nghiệp chắc chắn sẽ không khách khí với Hàn Đông mà sẽ dùng mọi cách để đối phó hắn. Cho nên Vương Vĩnh Ninh có thể dự đóan truớc những khó khăn trùng trùng của Hàn Đông ở Ninh Hải sau này.

“Trải qua chuyện này, Lam Nghiệp chắc chắn sẽ coi Hàn Đông như cái gai trong mắt, e rằng sẽ lộ rõ bộ mặt giả tạo truớc đó. Mâu thuẫn hai bên sẽ càng bùng nổ. Mâu thuẫn sau này càng nhiều, đối với ta lại là một việc tốt.”

Vương Vĩnh Ninh bình tâm thông suốt, tâm tư tự nhiên không còn căng thẳng, nhưng y vẫn quyết định xát thêm muối vào vết thuơng của Lam Nghiệp:

- Bí Thư Lam, làm thế nào mà cả Bộ Công An cũng biết vậy? Cục Công An thành phố làm như vậy hoàn toàn khiến công tác của Thành ủy bị động rồi.

Tuy rằng y không đề cập tới Hàn Đông, nhưng thực tế đang nhằm vào hắn.

Cho đến hiện nay, Lam Nghiệp vẫn thể hiện một vẻ bề ngoài bình tĩnh, gã nói:

- Điều đó cho thấy lãnh đạo Bộ đối với Cục Công An thành phố Ninh Hải rất quan tâm, cũng là sự thúc giục và khích lệ đối với chúng ta đó, Thành ủy phải giám sát chặt chẽ, giúp Cục có thể tạo nhiều chiến công hơn nữa.

Vuơng Vĩnh Ninh gật đầu nói:

- Đúng vậy, bất luận thế nào thành phố Ninh Hải duới sự lãnh đạo của Thành ủy mới có được những thành tựu như hôm nay.

Kỳ thật trong lòng của y đối với Lam Nghiệp khinh miệt, thầm nghĩ Lam Nghiệp quả gian xảo.

Lam Nghiệp nghe Vuơng Vĩnh Ninh nói, cảm thấy khó chịu như vừa nuốt phải một con ruồi vậy.

Y hiểu được ý đồ của Vương Vĩnh Ninh, gã này muốn ở ngoài châm ngòi ly gián, hơn nữa còn đổ thêm dầu vào lửa, cũng như muốn mâu thuẫn của y với Hàn Đông thêm gay gắt, như vậy gã ta mới thu được lợi.

Tuy nhận thức được điều đó, nhưng Lam Nghiệp vẫn vô cùng căm hận Hàn Đông, không thể vì bị Vuơng Vĩnh Ninh lợi dụng mà kiềm bớt lại.

Còn nữa, nói rằng Vương Vĩnh Ninh đang trục lợi từ Lam Nghiệp, thật ra Lam Nghiệp cũng đang lợi dụng Vương Vĩnh Ninh trên mọi mặt.

Tất cả đều đang lợi dụng lẫn nhau mà thôi.

Vương Vĩnh Ninh ngồi ở văn phòng của Lam Nghiệp một lúc, liền cáo từ.

Trong lúc nói chuyện, Vương Vĩnh Ninh cố ý không đề cập đến đề tài thảo luận của Hội nghị Thường vụ ngày mai.

Theo sự sắp xếp trước đó, đề tài thảo luận ngày mai chủ yếu là điều chỉnh nhân sự của Cục Công An. Trước đây, Ban tổ chức cán bộ Thành ủy cũng đã mô phỏng đề án tương ứng và đã được Lam Nghiệp và Vương Vĩnh Ninh nhất trí tán thành. Đã đến lúc đánh một tiếng trống thật lớn khích lệ tinh thần, thay đổi nội bộ Cục Công An.

Sự việc đã phát triển đến đây, Hội nghị thường vụ ngày mai không thể tiếp tục đề tài thảo luận này được. Biện pháp tốt nhất lúc này là sửa đổi đề tài thảo luận một chút, coi như là một sự chuẩn bị.

Vương Vĩnh Ninh tự nhiên thấy vui vẻ vì ngày mai thấy Lam Nghiệp và Hàn Đông đối chọi nhau, vì vậy y cố ý không đề cập đến, tốt nhất Hội nghị thường vụ ngày mai nên đề xuất một việc gì đó, nói không chừng y có thể thu được một ít lợi lộc.

- Đáng ghét

Vương Vĩnh Ninh vừa đi, Lam Nghiệp đấm một cái thật mạnh xuống bàn, cắn chặt môi, trước mặt bất giác hiện lên một Hàn Đông với nụ cười thật tự tin.

Điều Lam Nghiệp tức giận nhất là Hàn Đông lại có thể dựa vào thế lực hậu thuẫn sau lưng để can thiệp vào tình hình Ninh Hải. Nếu không, sự việc lần này Lam Nghiệp không tới mức bị động như vậy.

Trước đây, Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố đều biết Thành ủy phải nhằm vào Cục Công An, nhưng hiện tại Thành ủy căn bản không thể đối phó với Cục Công An. Cứ như thế này, chắc rằng có nhiều người sẽ đàm tiếu, dự đóan.

Lam Nghiệp thật ra là một người trọng sĩ diện, vì vậy trong lòng y rất căm phẫn vụ việc này.

Vừa lúc thư ký của y bước vào thông báo Trưởng ban tổ chức cán bộ Thành ủy Chu Trạch Phi đã tới.

Lam Nghiệp trong lòng bực bội, y biết rõ ý đồ của Chu Trạch Phi:

- Mời Trưởng ban Chu vào.

Bất luận như thế nào, y nhất định phải nói chuyện với Chu Trạch Phi mới được.

Không lâu sau, Chu Trạch Phi bước vào, ánh mắt thật nhanh lướt qua vẻ mặt của Lam Nghiệp, muốn tìm kiếm điều gì đó nhưng không thu hoạch được gì.

Sau khi Chu Trạch Phi đọc bài báo trên nhật báo Hoa Hạ, phản ứng đầu tiên là Hàn Đông rốt cuộc cũng ra đòn phản kích rồi, thủ đọan kế tiếp của hắn chắc chắn không chỉ có như vậy.

Cho nên gã ta cảm giác nhất định phải cùng bàn bạc với Lam Nghiệp về đề tài thảo luận ngày mai

Lúc gã nhìn thấy Vương Vĩnh Ninh đi ra, dù cho Vương Vĩnh Ninh không thể hiện thái độ gì nhưng Chu Trạch Phi cảm thấy bước đi của gã ta có phần nặng nề, xem ra trước đó gã ta đã cùng Lam Nghiệp thảo luận về Cục Công An, hơn nữa sự tình không mấy lạc quan.

- Bí thư Lam, nhật báo Hoa Hạ hôm nay ngài xem chưa

Chu Trạch Phi đi thẳng vào vấn đề.

Lam Nghiệp gật đầu, giọng điệu bình thản:

- Không ngờ hành động của Thành ủy lại có sức ảnh hưởng đến vậy. Trước đây Bi thư tỉnh ủy Âu Dương gọi điện tới cho biết lãnh đạo Bộ Công An hết sức hài lòng.

Chu Trạch Phi lập tức hiểu rõ, khó trách vừa nãy Vương Vĩnh Ninh thần thái có chút bất an bước ra. Xem ra Hàn Đông quả nhiên có sự chuẩn bị, bằng mối quan hệ rộng rãi khiến cho Thành ủy Ninh Hải phải để tâm đến Cục Công An. Sự việc nhất định phải thận trọng. Theo lời nói của Lam Nghiệp, Chu Trạch Phi thấy chút lực bất tòng tâm, còn có một chút tức giận.

Cho tới nay, Chu Trạch Phi vẫn kiên trì đứng bên cạnh Lam nghiệp, giữ vị trí Trưởng ban tổ chức cán bô Thành ủy, y cũng vì Lam Nghiệp có thể nắm giữ đại cục ở Ninh Hải mà lập nhiều công lao hiển hách. Trong hợp tác với Lam Nghiệp, y vẫn tương đối hiểu biết, Lam Nghiệp là người có thế lực mạnh, không tha thứ cho người khác làm trái ý gã. Đương nhiên điều này có liên quan tới chức Ủy viên thường vụ tỉnh ủy kiêm Bí thư thành ủy. Thông thường, Bí thư thành ủy đều là những người có thế lực lớn, trong công việc đều là những người độc đóan. Chẳng qua Ninh Hải là thành phố cấp phó tỉnh, tình hình có phần phức tạp hơn các đơn vị khác, người nhìn vào không ít, rất nhiều quan chức nhúng tay vào. Lam Nghiệp tuy là Ủy viên thường vụ tỉnh ủy cũng chỉ có thể cố gắng khống chế đại cục Ninh Hải.

Hiện tại Hàn Đông là Chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố, sở hữu thế lực hậu thuẫn mạnh mẽ. E rằng những ngày tháng sau này của Lam Nghiệp sẽ không còn vui vẻ nữa. Chu Trạch Phi trong lòng tự hỏi:

“Hàn Đông mới đến được vài ngày đã khống chế cục diện Cục Công An, còn lợi dụng tạo thêm phong ba, còn có Ủy ban kỷ luật Đàm Vĩ đứng bên. Cứ thế này Hàn Đông sẽ để lại ấn tượng sâu sắc trong mắt các cán bộ thành phố. Tuy hiện tại Hàn Đông không thể khống chế Hội nghị thường vụ, muốn đề bạt một cán bộ không dễ nhưng có trong tay Ủy ban kỷ luật và Cục Công An, muốn ngăn cản một người tiến bước cũng không khó. Tóm lại một người quan chức không ít thì nhiều cũng có vài vấn đề và tật xấu, thật sự phải kiểm tra cẩn thận, khả năng không có mấy người trong sạch đây”

Lam Nghiệp cảm thấy Chu Trạch Phi có chút áp lực, nhưng gã không nói gì, cuối cùng tình hình hiện tại mọi người sẽ biết rất nhanh, bản thân có ngụy trang như thế nào cũng khó che giấu sự thật buồn bã này.

- Bí thư Lam, ông Trần ở phòng nhân sự tuổi tác cũng cao rồi, hơn nữa sức khỏe kém, ngài xem có phải đến lúc chọn người khác thích hợp hơn?

Chu Trạch Phi cất tiếng. Lần trước Hội ý bí thư đã “không bệnh mà chết”, vậy ngày mai tại Hội nghị thương vụ hãy điều chỉnh lại Trưởng phòng nhân sự ủy ban nhân dân thành phố đi. Phòng nhân sự trực thuộc Ủy ban nhân dân thành phố, công việc thường sẽ giao cho Ủy ban nhân dân thành phố quyết định. Nhưng với điều kiện hiện tại, Chu Trạch Phi biết rằng trong lòng Lam Nghiệp chắc chắn rất buồn bực. Cần tìm một cách mới để chỉnh đốn Hàn Đông, vậy Trưởng phòng nhân sự chính là một mục tiêu đúng đắn.



===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top