|

Chương 818: Khá biết giả bộ

“Ủy ban nhân dân thành phố tổng cộng có tám Phó Chủ tịch, còn có một Trợ lý Chủ tịch, ngoài ra Hàn Đông làm Chủ tịch, cũng cần nói một chút, một tiếng đồng hồ, chia bình quân, một người có năm sáu phút, cũng rất gấp.”

Vương Tĩnh trong lòng âm thầm suy nghĩ.

Trước đây Bí thư Thành ủy Lam Nghiệp đã nói qua, buổi tối trong nhà tiếp khách đón tiếp Hàn Đông, mà tài xế của Hàn Đông, thư ký cũng chưa xác định, theo lý mà nói hôm nay cũng không phải là thời gian thích hợp nhất mở cuộc họp thường vụ, dù sao thì thời gian quá gấp, sắp xếp tốt nhất là hôm nay bố trí ổn thỏa các việc vụn vặt, sáng sớm ngày mai mới mở cuộc họp thường vụ, như vậy đâu sẽ vào đấy.

“Hàn Đông hiện tại cũng khoảng ba mươi tuổi, kinh nghiệm trước đó cũng rất đầy đủ, cũng không phải người đơn giản như vậy, có lẽ hắn có phong cách làm việc của mình”

Khi biết được Hàn Đông sắp đến thành phố Ninh Hải làm Chủ tịch, Vương Tĩnh cố ý thu thập những tư liệu liên quan đến Hàn Đông tiến hành nghiên cứu qua, từ những tư liệu đó, cô ta đối với Hàn Đông có sự nắm bắt tổng thể, biết là người thanh niên này sau lưng khẳng định có một bối cảnh hùng mạnh, ngoài ra người thanh niên này cũng có thủ đoạn của chính mình, chứ không chỉ dựa vào bối cảnh sau lưng mà không ngừng thăng quan.

Đương nhiên, Vương Tĩnh cũng có nghĩ qua tình cảnh của mình, cô là do Chủ tịch cũ Trương Hồng Quang một tay đề bạt, hiện tại Chủ tịch mới đến, vị trí Trưởng ban thư ký của cô ta trong Ủy ban nhân dân thành phố có chút không ổn rồi.

Hơn nữa Trương Hồng Quang vì bị ung thư mà lui xuống chứ không phải vì điều động công tác hoặc là thăng chức rời khỏi, do đó người của y để lại, người khác khẳng định sẽ tiến hành thu nạp không chút giấu diếm, nếu không hợp tác, kích động lên khẳng định là một chút tình cảm cũng không thể ở lại.

Cho nên trong khoảng thời gian này, Vương Tĩnh vẫn luôn suy nghĩ, con đường sau này của mình nên đi thế nào, chỗ dựa của cô ta hiện tại đã hoàn toàn sụp đổ, lại gặp phải cục diện phức tạp của thành phố Ninh Hải, con đường trước mặt liền hiện rõ đặc biệt khó đi.

Nếu có thể, Vương Tĩnh cũng không muốn tham gia tranh đấu với mọi người

Nhưng cô ta biết, trừ phi bản thân không muốn lăn lộn trong chính đàn ở thành phố Ninh Hải, bằng không bất luận như thế nào cũng tránh không khỏi.

Mà hiện tại, trên thực tế cô cũng đang quan sát Hàn Đông, vừa rồi cô cố ý nói ra chuyện Cục trưởng cơ quan sự vụ Hồ Dược Vinh muốn kêu cả nhà Chủ tịch cũ dọn khỏi cư xá của ủy viên thường vụ Thành ủy, cũng là đang thử dò xét Hàn Đông.

Bước đầu cô cảm thấy, phản ứng của Hàn Đông cũng không tồi, đáng để tiến hành quan sát.

Còn về việc làm của Hồ Dược Quang, Vương Tĩnh chính là vô cùng bất mãn, cho dù là Trương Hồng Quang vì bệnh thoái lui, nhưng ông ấy ở thành phố Ninh Hải đã đảm nhiệm Chủ tịch bảy năm, đối với sự phát triển của thành phố Ninh Hải có không ít cống hiến, Ủy ban nhân dân thành phố cũng không thể làm tuyệt tình như vậy, hoàn toàn làm cho người ta có cảm giác tình người lạnh nhạt, cho nên trong lúc tức giận, cô không nhịn được ở trước mặt Hàn Đông nói thêm một câu.

- Chủ tịch, ngài chờ một lát, tôi đi thông báo mọi người họp.

Vương Tĩnh vẻ mặt bình thản tươi cười, có vài phần quyến rũ của người phụ nữ có tuổi.

Hàn Đông gật nói:

- Trưởng ban thư ký đi làm việc vậy.

Hai người xưng hô từ lúc bắt đầu khá là khách sáo, ngay sau chức vụ thêm họ vào, hiện giờ trở nên thân thiết hơn nhiều, đã lược bớt họ rồi.

Tiếp đó Vương Tĩnh liền cáo lui ra ngoài, hiện tại cách giờ họp của Hàn Đông nói còn khoảng nửa tiếng, cô phải trong thời gian này thông báo với mọi người, đồng thời còn phải chọn tài xế và thư ký tạm thời cho Hàn Đông, tuy là lúc nãy Hàn Đông có nói, cho cô lựa chọn, nhưng cô cũng biết, cuối cùng Hàn Đông có dùng hay không, vậy thì còn phải xem quá trình hợp tác của Hàn Đông và người mình tiến cử.

Vừa đến cửa cầu thang liền thấy Cục trưởng cơ quan cục sự vụ Hồ Dược Vinh thở hồng hộc đi tới, Vương Tĩnh cười cười cũng không nói nhiều lời.

“Hồ Dược Vinh hiện tại sợ là vội vã đi lấy lòng nhưng không biết mình đã đem chuyện nói trước, e là đến lúc đó Hàn Đông cũng sẽ không dùng y nữa.”

Vương Tĩnh thầm nghĩ trong lòng.

- Trưởng ban thư ký, Chủ tịch Hàn có trong văn phòng không, tôi báo cáo với ngài một chút về việc dùng xe và chỗ ở.

Hồ Dược Vinh nét mặt tươi cười nói.

Vương Tĩnh khẽ gật đầu, bình thản nói:

- Chủ tịch Hàn ở trong văn phòng.

- Cám ơn, Trưởng ban thư ký.

Hồ Dược Vinh cười nói, xoay người bước nhanh lại cũng không cần nhìn đến nụ cười khinh bỉ trên mặt Vương Tĩnh.

Hàn Đông ngồi xuống trước bàn làm việc rộng lớn, lấy tay gõ mặt bàn, trên mặt mang vẻ tươi cười thích thú, sau đó cầm lấy mấy phần hồ sơ trên bàn, mấy hồ sơ này đều là trước đó đã xử lý xong, là tình hình của vài công tác quan trọng gần đây của Ủy ban nhân dân thành phố, chắc là Trưởng ban thư ký Vương Tĩnh sắp xếp xong để ở đây.

“Người phụ nữ này cũng khá cẩn thận đấy”

Hàn Đông tán thưởng một tiếng.

Tiếng gõ cửa vang lên, Hàn Đông ngẩng đầu nhìn, một người đàn ông hơi béo đứng ngay trước cửa, hơi bối rối, mặc đồ tây, trên tay cầm bút ký, hơi thở phì phò.

- Chủ tịch Hàn, chào ngài, tôi là Hồ Dược Vinh của cục cơ quan sự vụ, đến để báo cáo với ngài về chuyện dùng xe và chỗ ở.

“Người này chính là Hồ Dược Vinh à”

Hàn Đông nói thầm trong lòng, gật đầu nói:

- Mời vào.

Tuy là vì chuyện trước đó Vương Tĩnh nói, Hàn Đông đối với Hồ Dược Vinh con người này đã có chút ấn tượng không tốt, nhưng Hàn Đông cũng là theo nguyên tắc thận trọng, chuẩn bị quan sát thêm một bước.

Hồ Dược Vinh đi đến trước bàn làm việc của Hàn Đông, hơi khom người, cung kính nói:

- Chủ tịch Hàn, do biệt thự của Thành ủy có hạn, trước mắt tôi đang cùng người nhà của Chủ tịch cũ bàn bạc, chuẩn bị đổi một căn nhà khác cho họ, đã đạt được sự thấu hiểu của người nhà Chủ tịch Trương, đoán chừng vài ngày nữa có thể dọn ra biệt thự, đến lúc đó tôi sẽ theo yêu cầu của ngài trang trí một chút, thì ngài có thể yên tâm vào ở rồi, trước lúc này, phải phiền ngài ở nhà khách một thời gian..

Hàn Đông khoác tay, không kìm nổi cắt lời y, nói:

- Cục trưởng Hồ, về vấn đề nhà ở, tôi thấy không cần phiền như vậy, nhà Chủ tịch Trương đang ở yên lành, không có lý gì vì tôi đến mà để họ cả nhà dọn đi, nếu cư xá ủy viên thường vụ đã không còn chỗ thích hợp, vậy thì ở nhà khách cũng được, dù gì cũng không cách xa Ủy ban nhân dân thành phố, lại nói, người nhà của tôi qua một thời gian mới dọn đến, tôi một người ở biệt thự cũng lãng phí.

- Chủ tịch Hàn, như vậy sao được, ngài là Chủ tịch, theo lý nên ở trong cư xá ủy viên thường vụ.

Hồ Dược Vinh chần chờ nói.

Hàn Đông sắc mặt trầm xuống nói:

- Sao mà tôi ở đâu cũng không có tự do sao?

- Không...không phải…

Hồ Dược Vinh giật mình, y không biết tại sao Hàn Đông đột nhiên thay đổi sắc mặt, bản thân mình là vì tốt cho hắn, làm lãnh đạo không muốn ở tốt một chút sao.

- Chủ tịch Hàn, vậy thì tôi sắp xếp một chút ở nhà khách cho ngài, ngài trước tiên ở đó, đợi sau này cư xá ủy viên thường vụ có nhà thích hợp mới vào ở.

Nhìn thấy dáng vẻ đầu đầy mồ hôi của Hồ Dược Vinh, Hàn Đông không biết tên tiểu tử này rốt cuộc chút việc cũng không biết hay giả bộ, tóm lại Hàn Đông hiện tại đối với Hồ Dược Vinh này không có hảo cảm gì.

Giơ tay xoa trán đầy mồ hôi, Hồ Dược Vinh cẩn thận nói:

- Chủ tịch Hàn, còn về việc dùng xe, theo lệ thường của Ủy ban nhân dân thành phố, vì Chủ tịch thành phố thường xuyên tiếp đãi khách quý, cho nên đều dùng xe đón khách của Ủy ban nhân dân thành phố, xe đón khách của chúng ta có hai chiếc BMW, hai chiếc Mercedes-Benz, ngài xem là theo lệ thường dùng Mercedes Benz thế nào?

Hàn Đông trong lòng âm thầm thở dài một hơi, cái gì mà xe tiếp khách, còn không phải là đề cao tiêu chuẩn dùng xe của lãnh đạo, Trung ương đối với xe công vụ là có tiêu chuẩn quy định rõ ràng mà người địa phương lại làm ra nhiều trò, một mặt cho lãnh đạo thấy sắp xếp xe phù hợp tiêu chuẩn, nhưng trong chính phủ lại mua mấy chiếc xe tốt, ngày ngày dùng đón khách nhưng trên thực tế lại trở thành xe chuyên dụng của lãnh đạo.

- Vấn đề xe cộ vẫn là cứ theo tinh thần của Trung ương bố trí đi.

Hồ Dược Vinh cũng không dám tiếp tục nhiều lời, chỉ nói:

- Chủ tịch Hàn, tuổi xe của Ủy ban nhân dân thành phố có chút lâu rồi, ngài xem hay là dùng trước xe đón khách, sau đó chúng tôi lập tức nghiên cứu bố trí cho ngài xe mới phù hợp tiêu chuẩn?

Cùng lúc đó Hồ Dược Vinh trong lòng thầm nghĩ:

“Tên tiểu tử Hàn Đông này, đúng là không dễ hầu hạ, nhưng làm lãnh đạo lại có mấy người từ chối hưởng thụ chứ, trước để hắn dùng xe tốt hai ngày, e là sau này mình không nhắc, hắn cũng sẽ không chủ động yêu cầu đổi xe nữa.”

Hàn Đông trong lòng nghĩ Hồ Dược Vinh này đúng là mượn cớ rất nhiều, nếu đã như vậy, thì mình cho y cơ hội, xem y biểu hiện thế nào.

- Vậy cứ như thế.

Hàn Đông bình thản nói, dùng trước xe tiếp khách vài ngày, nếu trong một tuần Hồ Dược Vinh vẫn chưa bố trí xong xe phù hợp tiêu chuẩn, Hàn Đông liền mượn cớ xử lý y.

“Người này quả nhiên đang giả vờ”

Hồ Dược Vinh trong lòng khinh miệt nghĩ.

“Phía Trương Hồng Quang, mình cũng phải đi giục một chút, dù gì người cũng sắp chết rồi, còn chiếm biệt thự thật không nói nổi, lại nói, mình vì lãnh đạo phục vụ, hiện tại Trương Hồng Quang ông cũng không phải lãnh đạo nữa rồi, tôi không cần phải bận tâm làm gì”

- Chủ tịch Hàn, không có gì nữa, tôi cáo từ trước.

Hồ Dược Vinh cẩn thận nói, y trước mặt Hàn Đông vô cùng áp lực, người thanh niên này lẳng lặng ngồi ở đó, như một ngọn núi làm cho người ta áp lực rất lớn.

Hàn Đông gật đầu

- Đi đi.

Hồ Dược Vinh bước nhỏ ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa lại, sờ mồ hôi trên trán, trong lòng tức tối thầm nghĩ:

- Tên tiểu tử này đúng là rất biết giả bộ, chỉ là hắn có bay nhảy thế nào, cũng đấu không lại bí thư Lam?

- Cục trưởng Hồ đã xong rồi hả?

Sau lưng đột nhiên truyền đến âm thanh làm Hồ Dược Vinh giật mình.

Xoay người chỉ thấy Vương Tĩnh dẫn theo một người trẻ tuổi thân người thẳng tắp, Hồ Dược Vinh nhếch miệng lộ ra một nụ cười khó coi

- Trưởng ban thư ký, cô nói vậy có ý gì, cái gì mà xong hay không xong?

Y cảm thấy là Vương Tĩnh khẳng định là cố ý nói như vậy, người phụ nữ này rất thích làm mấy động tác nhỏ, nếu không dựa vào phục vụ tốt Trương Hồng Quang, cô ta có được ngày hôm nay sao, nhưng hiện tại Chủ tịch mới là một người trẻ tuổi, đoán chừng không để mắt đến phụ nữ có chồng hoa tàn ít bướm này.



===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top