|

Chương 776: Lau một chút

Sự việc quay chung quanh Tập đoàn Kim Sâm, toàn bộ đều là Hàn Đông đưa nhóm người Đường Lợi Ba vạch kế hoạch hành động.

Trong quá trình này, Hàn Đông cũng liên hệ liên tục với Cao Minh Chân, đem hành động bên này kịp thời thông báo cho anh ta, khiến anh ta kịp thời làm theo.

Như vậy là có thể đối với đối tượng điều tra hình thành tình thế từng bước ép sát, khiến bọn họ hoảng sợ, chỉ cần bọn họ hoảng sợ, vậy thì dễ dàng để lộ sơ hở, thuận lợi tìm hiểu nguồn gốc, vấn đề có thể giải quyết dễ dàng rồi.

“Vấn để của Tập đoàn Kim Sâm bây giờ, có thể nói đã vén lên một góc rồi, chỉ cần Phó chủ nhiệm Cao để mắt tới, theo sát, chắc không có vấn đề. Tiếp theo sự chú ý của chúng ta cần chuyển hướng sang vấn đề khác, kế tiếp phải lấy Tập đoàn Thiên Hà làm trọng điểm, đợi mình sau khi lấy được những tài liệu liên quan xong, thì có thể mở cuộc điều tra toàn bộ.”

Vốn dĩ lúc đầu nói ngày hôm qua đi tìm Vu Lâm lấy đồ, có điều vì bận việc của Tập đoàn Kim Sâm, Hàn Đông cũng không thể thoát thân ra được, bởi vậy liên lạc với Vu Lâm một chút, hẹn buổi tối hôm nay tìm cô lấy tư liệu.

Vu Lâm cũng không nói gì thêm, cô còn nói vừa may có thể sắp xếp càng nhiều tư liệu hơn.

Nhóm người Đường Lợi Ba bây giờ đã phục Hàn Đông sát đất rồi, có thể dễ dàng điều động quân đội giúp đỡ làm việc, điều này tuyệt đối không phải người bình thường nào có thể làm được.

“Đi theo lãnh đạo như vậy làm việc, vậy mới thoải mái, không cần lo lắng tí nào về áp lực gì đó, chỉ cần làm theo sắp xếp của lãnh đạo đem công việc làm tốt, liền có thể nhẹ nhàng tích lũy không ít thành tích, sau này hiện trên lý lịch cũng có một vài điểm sáng.”

Đường Lợi Ba trong lòng có chút hưng phấn mà nghĩ đến, anh ta đã là cán bộ cấp Cục trưởng rồi, mà nếu muốn đi lên phía trước, thì cần nhiều thành tích để làm nổi bật lên.

Lần này đi công tác cùng với Hàn Đông, khiến anh ta nhận thức được Hàn Đông có bối cảnh rất hùng mạnh, lần này nhất định có thể điều tra rõ ràng vấn đề của tỉnh Việt Đông, đối với mọi người mà nói, tuyệt đối là một chiến tích cực lớn.

Cao Minh Chân dựa theo sự sắp xếp của Hàn Đông, cũng thích hợp điều chỉnh phương hướng công tác, trước đây anh ta ngụy trang để thu hút ánh mắt của mọi người, dễ dàng giúp tổ của Hàn Đông làm việc, bây giờ tình hình lại nảy sinh biến hóa không nhỏ, anh ta nhất định phải nhằm vào vấn đề của Tập đoàn Kim Sâm mở rộng điều tra thực sự.

Điều này khiến anh ta rất hưng phấn, bởi vì anh ta cũng có thể ở trong lần hành động này phát huy một vài tác dụng cụ thể.

Đồng thời anh ta cũng biết đối tượng điều tra đợt này, có thể dính dáng đến một vài người và công ty có bối cảnh cực lớn, nhưng đã bắt đầu rồi, thì không thể quay đầu lại.

Mà anh ta đã tham dự vào trong đó, nếu như vẫn chỉ làm một người ngụy trang thu hút sự chú ý của người khác, thì lợi ích thu được đương nhiên sẽ không nhiều, mà bây giờ có thể thật sự chính thức tham gia vào điều tra, thì có thể được hưởng càng nhiều thành tích.

Anh ta mơ hồ cảm giác, lần này Hàn Đông dường như muốn lật ngược tỉnh Việt Đông, chỉ sợ không ít cán bộ bị liên lụy.

Mọi việc tốt rồi, đương nhiên là một thành tích khó mà có được, bởi vậy anh ta đối với việc mình có thể phát huy tác dụng quan trọng trong đó rất là vui sướng.

“Ha ha, cứ như vậy, mình đến lúc đó thay thế Nghiêm Văn Bình, trên thực tế là không có vấn đề gì rồi, đợi Hàn Đông kiếm đủ lý lịch rồi, mình thay thế vị trí của hắn cũng là hợp lẽ thôi. Nếu như lần này có thể lọt vào mắt nhân vật quan trọng, có được một chút chú ý thôi, vậy thì tiền đồ phát triển là rất lớn rồi.”

Có thể trong cơ quan làm đến cấp Giám đốc sở, đều gần như là nhân vật lão luyện rồi. Cao Minh Chân cũng biết không phải là nói bạn mù quáng tránh nặng tìm nhẹ, mù quáng dẫn người hướng thiện là có thể thành công tiến lên phía trước.

Trong chốn quan trường, muốn được tiến thân, có những lúc thể hiện ra năng lực và can đảm làm được việc, vậy cũng dễ dàng nhận được sự coi trọng của lãnh đạo cấp trên, như vậy việc thăng chức sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Mà bây giờ anh ta đang tham dự vào một việc lớn như vậy, tự nhiên muốn dùng hết khí huyết sức lực của mình, biểu hiện một phen.

Trong quá trình đối phó Tập đoàn Kim Sâm, bạn học cũ của Hàn Đông – Chu Tùng Đào vẫn luôn tham dự vào trong đó, anh ta cũng tiến thêm một bước thấy được sức mạnh cực lớn của Hàn Đông, trong lòng vô cùng kinh ngạc và phấn chấn.

Kinh ngạc là, trong ấn tượng của Chu Tùng Đào, lúc Hàn Đông học đại học, giản dị như vậy, một chút cũng không nhìn ra dáng vẻ có bối cảnh hùng mạnh. Có điều bây giờ xem ra, bối cảnh của Hàn Đông không phải to bình thường.

Phấn chấn là, bản thân cuối cùng lại tìm thấy chỗ dựa vững chắc, hơn nữa chỗ dựa này vẫn còn trẻ như vậy, lại là bạn học cùng đại học với mình, mối quan hệ này chỉ cần dùng tốt, là đủ dùng cho tương lai.

Chu Tùng Đào cũng là có một chút quan hệ, chồng của cô gã đã từng công tác ở Ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy Việt Đông, có điều năm ngoái chuyển sang Hội đồng nhân dân, bởi vậy tác dụng trợ giúp đối với anh ta giảm xuống rất nhiều. Nếu không như vậy, anh ta ở Sở Tài nguyên đất đai lăn lộn leo lên cấp Cục phó cũng không đến nỗi khó khăn như vậy.

Cho dù như vậy, so với độ tuổi của anh ta, làm đến cấp Cục phó, trên thực tế cũng là không tồi rồi.

Mấu chốt là so với Hàn Đông, anh ta cái gì cũng không bằng.

“Vận may thật không tồi, không ngờ Hàn Đông lại có bối cảnh thông thiên như vậy, vậy mình sau này chỉ cùng làm với cậu ta, chỉ cần cậu ta giúp đỡ, con đường tiền đồ của mình sẽ bằng phẳng vô số lần rồi.”

Chu Tùng Đào trong lòng thầm nghĩ, cân nhắc, “Ha ha, Phục Hiểu Vĩnh không phải là rất kiêu ngạo đó ư, nhưng so với Hàn Đông, cũng đã là gì.

Lần này không cẩn thận kẻo Phục Hiểu Vĩnh và bố anh ta Phục Văn Cường đều bị liên lụy, chỉ sợ con đường phía trước sẽ trở nên rất ảm đạm.”

Bởi vì trước đây Phục Hiểu Vĩnh không nể mặt anh ta, cho nên Chu Tùng Đào tự nhiên vui khi thấy Hàn Đông cùng lúc đưa vấn đề của Tập đoàn Thiên Hà điều tra làm rõ, cũng xử lý luôn Phục Hiểu Vĩnh.

Chính bởi vì nguyên nhân như vậy, Chu Tùng Đào vẫn luôn rất tích cực, phương pháp kêu gọi giới truyền thông phóng viên đi Cục Công An quận phỏng vấn cũng là anh ta nghĩ ra.

Hàn Đông đối với những biểu hiện của Chu Tùng Đào cũng rất vừa ý, đồng thời cũng rõ thái độ tâm trạng của cậu ta, nếu như có cơ hội thích hợp, giúp cậu ta một chút kì thực cũng không phải vấn đề gì lớn.

Sau khi bàn giao công việc cho đám người Đường Lợi Ba xong, Hàn Đông liền gọi điện thoại liên hệ với Vu Lâm.

- Hàn Đông, cuối cùng cậu xong việc rồi à, có thời gian gặp tôi không?

Vu Lâm trong điện thoại giọng nói nhẹ nhàng.

Hàn Đông cười, nói:

- Ngại quá, khiến cậu đợi lâu rồi.

Vu Lâm nói:

- Ha ha, không có gì, buổi tối cậu đưa tôi đi dùng cơm là được rồi.

Hàn Đông nói:

- Được, tôi mời cậu ăn cơm.

Vu Lâm ha ha cười, nói:

- Thôi thôi, cậu qua đây trước đi, tôi chuẩn bị tài liệu xong rồi.

Hàn Đông gọi xe đến khách sạn Duyệt Đông, Vu Lâm sớm đợi ở đấy rồi, sau khi cô pha cho Hàn Đông một cốc trà, liền lấy ra hai túi văn kiện thật dày.

- Những thứ cậu cần đều ở trong đây, trên cơ bản đưa Tập đoàn Thiên Hà điều tra rõ ràng đều không thành vấn đề.

Hàn Đông nói:

- Thật là quá tốt rồi, như vậy tôi có thể nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ rồi, thời gian cũng không sớm nữa, tôi mời cậu ăn cơm bày tỏ chút tấm lòng.

Vu Lâm nói:

- Tôi đã bảo khách sạn chuẩn bị rồi, đợi lát chúng ta cùng ăn trong này, tôi thuận tiện đưa một vài tài liệu và tình hình cùng cậu nói qua một chút.

Hàn Đông suy nghĩ một lát, cũng không kiểu cách, nói:

- Nếu đã như vậy, vậy tôi không khách sáo nữa, đợi khi nào cậu đến Yến Kinh, tôi mời cậu.

- Được, đến lúc đó nhấy định quấy rầy cậu.

Vu Lâm cười ha ha, nói.

Hôm nay cô mặc bộ quần áo công sở, chiếc váy đen bao quanh đường cong duyên dáng, lúc đứng lên đi lại, cặp mông đầy đặn đánh sang hai bên, dường như muốn chiếc váy dãn rách ra vậy.

Trên người mặc chiếc áo sơ mi trắng ngắn tay, bó chặt, khiến cho bộ ngực đầy đặn của cô nhô lên rõ hơn.

Hàn Đông trong lòng rất ngại, không hẳn lúc nào cô đi làm cũng mặc như thế, vậy người khác làm việc thế nào.

Có điều Hàn Đông cũng không có biểu hiện gì, dù sao mình cứ phớt lờ đi là được rồi, cho dù có thế nào đi nữa, từ khách quan mà nói Vu Lâm đều là giúp mình.

Vu Lâm cầm túi văn kiện, ngồi xuống bên cạnh Hàn Đông, mở túi ra, từ bên trong lấy ra một chồng văn kiện, từng cái để lên trên bàn.

- Tôi cứ trọng tâm mà nói vậy, có một vài cái vừa xem là hiểu ngay, tôi lược qua ko nói.

Vu Lâm nói ngắn gọn, xem dáng vẻ của cô, dường như bắt tay vào công việc là khôi phục diện mạo của người con gái mạnh mẽ.

Một mùi hương nhẹ nhàng chui vào trong mũi của Hàn Đông, mùi hương kia dường như mang theo một sức hấp dẫn mãnh liệt.

Hàn Đông cố gắng bình tĩnh trở lại, chăm chú nghe Vu Lâm giảng giải, rất nhiều chỗ đều thể hiện ra Vu Lâm trước đây chắc chắn là làm rất nhiều công việc, nếu không như vậy có một vài tin tức không thể biết tường tận như vậy.

“Xem ra phụ nữ đúng là không phải kiểu người dễ đắc tội, nếu không thì chết cũng không biết vì sao mà chết.”

Hàn Đông thở dài, nói.

Hơn 30 phút trôi qua, nhân viên phục vụ liền gõ cửa bước vào, đưa thức ăn và rượu vang mà Vu Lâm đã gọi bưng lên.

- Chúng ta ăn cơm trước vậy.

Vu Lâm đứng dậy, lười biếng ưỡn eo, lập tức để lộ ra một phần eo trắng ngần, cái rốn tròn căng lúc ẩn lúc hiện làm cho người ta không thể tự chủ được sinh ra liên tưởng và suy tư.

Đồ ăn rất ngon, rượu cũng là loại rượu hiếm có nhập từ nước ngoài về.

Vu Lâm sau khi uống, trên mặt ửng hồng, trong hai mắt, tựa như tràn đầy giọt sương vậy, dường như trong giọt sương trong suốt ấy bất cứ lúc nào như trực rơi xuống.

Hơn nữa giọng nói của cô càng ngày càng mê lòng người, có lúc giống như đang thổn thức vậy.

- Nào, Hàn Đông tôi mời cậu một cốc…

Vu Lâm nâng cốc lên, cùng Hàn Đông cụng chén.

- Uống ít một chút đi, không thì say rồi cũng không tốt.

Hàn Đông cười ngượng, thật là thất sách, cùng ăn cơm với Vu Lâm quả thực là chịu tội.

- Ha ha, không sao, con gái không uống say, con trai mất cơ hội.

Vu Lâm cười khanh khách, tay nâng chén nghiêng một cái, hơn nửa ly rượu liền hắt vào đùi Hàn Đông.

- A, ngại quá, tôi lau cho cậu một chút.

Vu Lâm khẩn trương nói, vươn người qua, trong tay cầm một cái khăn tay lau lau trên đùi Hàn Đông.

Cô rõ ràng là cố ý, ngón tay cũng không thành thật, cố ý vuốt ve bộ hạ của Hàn Đông vài cái.

Lập tức cơn tức tích lũy hồi lâu trong người Hàn Đông bộc phát, không kìm nổi ôm lấy vòng eo của Vu Lâm, vòng eo đàn hồi, mềm mại.

Vu Lâm rên lên một tiếng, nghiêng một bên người ôm lấy Hàn Đông, khuôn ngực đầy đặn ép vào Hàn Đông, mặc dù mặc quần áo, nhưng vẫn cảm giác được vẻ đẫy đà và độ đàn hồi.



===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top