|

Chương 760: Hối hận muốn chết

Tô Sáng và em họ Mã Bình Nguyên cùng với vài người đến dùng cơm tại Lâm Hải, bữa tiệc có Phó chủ nhiệm phòng Kiểm soát văn phòng Nội Các Chính phủ Cao Minh Chân.

Vốn dĩ Tô Sáng và Cao Minh Chân cũng không có liên hệ gì, tuy bản thân y chỉ là một cán bộ cấp giám đốc sở, nhưng không xem các cán bộ giám đốc sở khác ra gì.

Hiện giờ chẳng qua tuổi tác, kinh nghiệm vẫn chưa đủ, cho nên gần đây không thể tiến thêm bước, tuy nhiên chỉ cần y cố gắng thêm tí, chẳng bao lâu, cấp Thứ trưởng sẽ nằm trong tay.

Lần này rất nhanh y sẽ đến tỉnh Giang Bắc đảm nhận Bí thư Thành ủy, dựa vào ủng hộ trong gia đình, trong lúc nhậm chức làm ra tí thành tích cũng dễ dàng, đợi thâm niên có đủ, thì có thể lại được tiến thêm một bước nữa.

Nên mới đồng ý lời mời của em họ Mã Bình Nguyên, chủ yếu vẫn do Cao Minh Chân.

Vì Cao Minh Chân là Phó chủ nhiệm phòng Kiểm soát văn phòng Nội Các Chính phủ, mà hiện tại Hàn Đông lại là chủ nhiệm của phòng Kiểm soát văn phòng Nội Các Chính phủ, đồng thời Hàn Đông có ý cho người đến tỉnh Việt Đông điều tra vấn đề.

Tô Sáng hơi tự đề cao bản thân, cũng tự nhận bản thân làm việc không tồi, phát triển cũng tốt.

Nhưng trong tình hình thực tế, Hàn Đông giống như một ngôi sao sáng, vụt lên nhanh, tốc độ tiến lên, khiến Tô Sáng nằm mơ cũng không nghĩ đến.

Tốc độ vụt lên của Hàn Đông quá nhanh, ánh hào quang chói lóa, bất chợt khiến ánh hào quang của Tô Sáng bị che lấp.

So với Hàn Đông, Tô Sáng giống như một ngôi sao nhỏ ảm đạm, còn Hàn Đông là tia nắng chói chang của mặt trời.

Đương nhiên, bất kể thế nào, Tô Sáng cũng không khuất phục.

Vì y cảm thấy mình cũng không kém hơn so với Hàn Đông.

Y cho rằng Hàn Đông có thể có được danh tiếng lớn như vậy, thứ nhất có chút ít bản lĩnh ra, thứ hai chính là vận may tốt, ban đầu vừa đúng đến hạ tầng. Dù sao với thân thế hoàn cảnh của hai người, cho dù ai đến hạ tầng, đều có thể nhẹ nhàng tạo ra thành tích. Còn Hàn Đông thì lại chiếm được cái hời, nên mới được nổi nhanh như vậy.

Vài ngày trước, Tô Sáng nhận được tin tức, nói Hàn Đông sẽ cử Phó chủ nhiệm đội kiểm soát, đến tỉnh Việt Đông điều tra vấn đề.

Cái này khiến cho y nghĩ ngay, Hàn Đông chắc hẳn có ý đồ bất lương nào đó.

Dù sao ở tỉnh Việt Đông, cơ bản là thế lực của nhà họ Tô, vài Bí thư Tỉnh ủy cũng có quan hệ tốt với gia đình họ Tô.

Mà Hàn Đông nhắm vào tỉnh Việt Đông, có phải chính là nhắm vào nhà họ Tô không.

Dù sao hai nhà Hàn - Tô, hiện tại thế cục cạnh tranh vô cùng rõ ràng.

Hàn Đông tuy dần dần đã chiếm được ưu thế, nhưng nhà họ Tô cũng không phải ngọn đèn cạn dầu.

Thậm chí Tô Sáng hiểu rõ, cạnh tranh sau này của hai gia đình, sẽ càng ngày quyết liệt hơn. Do đó đối với đối thủ cạnh tranh lớn nhất của mình như Hàn Đông, phải dùng mười hai phần tinh thần để tập trung, bây giờ cử động gì, đều phải đưa ra chính sách tương ứng, nghĩ cách để phản kích đối phương.

Dùng cơm xong, Tô Sáng đã tìm hiểu được không ít tình hình từ phía Cao Minh Chân, tạm thời vẫn chưa thể xác nhận được rốt cuộc Hàn Đông muốn làm gì.

“Tuy nhiên, tên Cao Minh Chân này, ngược lại cũng là con cờ không tệ, đừng nói cái khác, sau này có hắn ở phòng kiểm soát, có tình hình gì, mình cũng có thể lập tức tìm hiểu được, đồng thời còn có thể thông qua y để áp chế Hàn Đông.”

Tô Sáng lại muốn lợi dụng Cao Minh Chân, vậy trong lời nói, có thêm vài phần nhiệt tình.

Điều này khiến Cao Minh Chân cực lỳ hưng phấn.

Y thông qua bạn bè mà quen biết Mã Bình Nguyên, từ rất sớm đã biết đến Tô Sáng, là cháu của lão Tô - Tô Đức Hạ, rất có tiền đồ, sau này có câu kết với y, vậy tiền đồ của mình sẽ càng thêm sáng lạng hơn.

Tuy nhiên y không ngờ lại gặp Hàn Đông tại đây, trong lòng có chút hơi khẩn trương.

Lập tức y liền nghĩ bây giờ xem như mình cũng dựa vào Tô Sáng rồi, cũng không có gì phải sợ Hàn Đông.

- Chủ nhiệm Hàn, anh cũng đến đây ăn cơm à.

Cao Minh Chân đã thốt lên một câu không hay chút nào.

Hàn Đông thản nhiện gật đầu, hắn cũng không ngờ Cao Minh Chân lại đi chung với Tô Sáng, Mã Bình Nguyên, xem ra người trong phòng kiểm soát cũng hơi phức tạp.

Mã Bình Nguyên nhìn thấy nụ cười trên mặt của Hàn Đông, trong lòng cảm thấy vừa giả dối đáng giận, trước đó y từng thiệt thòi vài lần trong tay Hàn Đông, trong lòng sớm đã xem Hàn Đông là kẻ thù của mình.

Bây giờ lại biết được Hàn Đông sẽ động thủ đối với nhà họ Tô, tuy y không phải họ Tô, nhưng cũng xem như là một thành viên dưới tán cây Tô gia, cho nên càng căm ghét Hàn Đông hơn.

Lúc nãy nghe được Lộ Lợi Dương và Tần Phương cùng thổi phồng Hàn Đông, Mã Bình Nguyên liền tức trong lòng, không kiềm chế liền thốt lên một tiếng hừ lạnh nhạt.

Tuy nhiên, hiện tại có Tô Sáng ở đây, tất cả đều nhờ vào Tô Sáng, nên y tạm thời không nhảy ra.

- Chị Phương, chị cũng ăn cơm tại đây nữa à.

Vẻ mặt dối trá của Tô Sáng toát lên nụ cười.

Y cố tình không chào hỏi Hàn Đông, hơn nữa còn trực tiếp nói chuyện với Tần Phương, chính là có ý không nể mặt Hàn Đông.

Tần Phương khẽ mỉm cười, nói:

- Đúng vậy, hôm nay tôi và Lộ Lợi Dương mời Hàn Đông đến đây dùng cơm, xem như chúc mừng anh ta.

Cô ta nói như vậy, chính là có ý đưa Hàn Đông làm chính.

Hàn Đông thản nhiên mỉm cười, đứng đó, xem qua vài người đứng đối diện mình, khi nhìn thấy Tô Sáng, đột nhiên Hàn Đông cảm thấy mình không có gì đáng lo lắng cả.

Tuy Tô Sáng là đối thủ chính của mình, nhưng bây giờ cấp bậc của hai người cũng cách biệt không nhiều.

Nhưng thực tế, giữa hai người dần dần đã kéo ra chênh lệch.

Hàn Đông chỉ cần bước vững, Tô Sáng có thúc ngựa cũng không đuổi kịp.

Nghĩ đến đây, thái độ của Hàn Đông trở nên ôn hòa, nụ cười trên gương mặt càng tha thiết hơn.

Đây là nụ cười tràn đầy tự tin, giống như tất cả đều được nắm trong bàn tay vậy.

Lúc này Tô Sáng vừa đưa ánh mắt nhìn về phía Hàn Đông.

Hàn Đông mỉm cười nói:

- Tô Sáng nghe nói anh sắp được làm Bí thư Thành ủy rồi, chúc mừng anh.

Tuy nói Hàn Đông không mong muốn Tô Sáng phát triển được tốt, nhưng ít ra với lời lúc nãy, cũng tương đối chân thành.

Tô Sáng hơi ngẩn ra, y không ngờ Hàn Đông lại có thái độ như vậy.

Nhìn thấy vẻ mặt kiên nghị, tự tin của Hàn Đông, Tô Sáng dần cảm nhận được một áp lực.

Lần trước Tô Sáng gặp Hàn Đông, từng chủ động lên tiếng mời Hàn Đông cùng ngồi chung, nhưng Hàn Đông đã không nể tình mà từ chối.

Không ngờ lần này Hàn Đông chủ động chào hỏi, khiến cho Tô Sáng có chút không hiểu.

- Điều chuyển ngang mà thôi, Hàn Đông bây giờ quá khí thế rồi.

Tô Sáng cũng không phải ngọn đèn kiệm dầu, nếu Hàn Đông đã thể hiện không có chuyện gì, y đương nhiên cũng không thể tỏ vẻ bộ mặt tức giận, trên gương mặt lập tức nở nụ cười.

Hàn Đông nói:

- Đến đó làm Bí thư Thành ủy, là một trải nghiệm không tồi, có thể tiếp xúc được nhiều cơ sở sự vụ, có thể giúp chúng ta thu hoạch được nhiều. Nếu rảnh rỗi, tìm nơi nào ngồi chút?

Đây là Hàn Đông chủ động mời Tô Sáng.

Bây giờ tuy Hàn Đông không phải kẻ thắng cuộc, nhưng hơn hẳn kẻ thắng.

Hàn Đông tuy không thể thả lỏng cảnh giác, nhưng thái độ đã thay đổi không ít so với ban đầu.

Trước mắt hai người chỉ cạnh tranh về mối quan hệ, không có những điểm khác xung đột, nếu không thể cùng nhau bình tâm để trao đổi, vậy lại có chuyện đại sự gì để bàn đây.

Trong quan trường của nước Trung Hoa, một người muốn đi đến đỉnh cao, chắc chắn phải đối diện với nhiều mặt quan hệ khác nhau.

Cố tìm cái chung, đây là một trong các tố chất cần đến của quan viên trưởng thành

Hải nạp bách xuyên, hữu dung nãi đại.. (biển chứa cả trăm con sông, bao dung quảng đại)

Hiện tại Hàn Đông có thể nói rất khiêm tốn, có khí thế dung nạp nhiều hơn.

Điểm này, chính là biểu hiện của một người trong cảnh giới không ngừng thăng tiến, biểu hiện của thế lực một con người đi đến thành công.

Tô Sáng một lần nữa cảm thấy kinh ngạc, Hàn Đông chủ động mời y ngồi một chút, hoàn toàn nằm ngoài ý muốn của mình. Vốn dĩ Hàn Đông chỉ cần chủ động chào hỏi, đã rất hiếm thấy rồi, còn tiến thêm một bước mời trao đổi, khiến cho y càng không hiểu hơn.

Còn Mã Bình Nguyên đứng bên cạnh cũng hơi ngơ ngác.

Y đương nhiên hiểu được không phải vì nguyên nhân Hàn Đông sợ ai, cũng nói rõ chắc chắn Hàn Đông có mục đích khác.

“Rốt cuộc tên này muốn gì đây?”

Mã Bình Nguyên nghĩ thầm trong lòng, đôi mắt cảnh giác nhìn Hàn Đông.

Lộ Lợi Dương và Tần Phương vẻ mặt cười tươi đứng bên Hàn Đông, vì hiện tại họ có thể cảm nhận được, tâm trạng của Hàn Đông, đã lên đến mức độ cao mà một người thường khó nắm bắt được, cho nên hành động mà hắn chủ động mời Tô Sáng cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Hàn Mạn Lương bắt đầu cũng hơi bất ngờ, tuy nhiên sau đó nghĩ ra,

“Hàn Đông có thể nói hiện là kẻ thắng cuộc, thái độ đối với Tô Sáng tốt một chút, chỉ nêu lên Hàn Đông rất biết làm người, xử sự, người khác tuyệt đối không cảm thấy Hàn Đông làm như vậy sẽ rất mất mặt.”

- Ha ha ha, hiếm khi đích thân Hàn Đông mời, chúng ta nên tìm chỗ ngồi một tí, vậy thì đến chỗ chị Phương đi.

Tô Sáng liền cười sang sảng.

Tuy y không rõ rốt cuộc Hàn Đông muốn gì, nhưng y tuyệt đối không tỏ thế yếu, cho dù Hàn Đông ra chiêu nào, y đều tiếp nhận được.

Tần Phương cười dài nói:

- Được thôi, mọi người cùng đi nhé, chỗ tôi vừa đúng có hai chai rượu ngon, tối nay đem ra mời khách.

Lộ Lợi Dương cười nói:

- Chị Phương, như vậy thì chị không công bằng rồi, tại sao mỗi lần tôi đếnchỗ chị, chị đều không nói có rượu ngòn gì đó, có phải sợ tôi không trả tiền không.

Tần Phương liếc anh ta một cái, tức giận nói:

- Ngày nào anh cũng uống rượu, tôi chỉ quan tâm những chai rượu ngon của tôi thôi.

Mấy người nói xong, cùng đi ra ngoài.

Hàn Đông đương nhiên cùng đi chung với Tô Sáng, vừa trao đổi công việc với nhau.

Cao Minh Chân cùng với một người đàn ông trung niên đi sau cùng, y cúi đầu, vẻ mặt tím xanh, hận đến nỗi muốn tìm chỗ chui xuống.

Y không phải kẻ ngốc, cảnh tượng vừa rồi, khiến anh ta hiểu, Hàn Đông không chỉ có chút bối cảnh, mà là có bối cảnh thông thiên rất kinh người.

Ngay cả Tô Sáng cũng chỉ có thể kết giao bình đẳng với Hàn Đông, hơn nữa còn ở thế hạ phong, điều này nói rõ bối cảnh của Hàn Đông rất mạnh.

Đồng thời, y cũng thấy được, giữa Hàn Đông và Tô Sáng, e là quan hệ không mấy thân thiện cho lắm.

Còn bản thân đi chung với Tô Sáng, lại bị Hàn Đông bắt gặp, nếu trong lòng Hàn Đông không thoải mái, vậy không phải mình giống như con cờ dễ dàng bị bóp nát sao?

Vừa đi, trong đầu liền nghĩ ra rất nhiều suy nghĩ.

Giờ phút này, Cao Minh Chân hối hận đến muốn phát khóc.



===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top