|

Chương 759: Cảnh giới

Hàn Mạn Lương nói:

- Người suy nghĩ nhiều chỉ e là Tô Xán và Mã Bình Nguyên thôi. Có một số người là như vậy đó, tự mình không muốn làm việc, nhưng thấy người khác làm việc thì lại sợ. Lại còn có kẻ thấy người ta làm việc, lại cho rằng người ta đang có ý đồ gì đó, giống như đang nhắm vào ai đó vậy? Đồ ruồi nhặng chó má, tầm nhìn không qua nổi một tấc.

Lộ Lợi Dương nghe xong, bật cười ha hả.

Mà Tần Phương cũng nhếch mép mỉm cười.

Hàn Mạn Lương tuy bình thường thái độ rất cà lơ phất phơ, suốt ngày túm tụm cùng với mấy người đẹp minh tinh, nhưng anh ta là người của nhà họ Hàn, điểm này thì chẳng có gì có thể thay đổi được.

Vì thế, hễ có chuyện gì thì anh ta nhất định sẽ đứng về phía của Hàn Đông.

Hàn Đông cười nói:

- Suy nghĩ của mỗi người không giống nhau, chúng ta cũng chẳng thể cưỡng cầu được. Chỉ có điều những việc tôi làm, hoàn toàn là dựa vào lương tâm mà làm, và sẽ không bao giờ để ý tới chuyện sẽ đắc tội ai. Cho dù chúng ta không cùng ý tưởng, quan điểm cũng khác nhau, nhưng chúng ta lại có chung một mục tiêu, đó chính là xây dựng một đất nước Trung Hoa giàu mạnh. Tôi tin là điểm này, đối với đại đa số mọi người mà nói, đều giống như nhau. Vì vậy, làm bất cứ việc gì, tôi đều cố gắng gặp chuyện thì giải quyết, nhằm vào công việc chứ không nhằm vào con người.

- Còn về việc một số người không hiểu, hoặc là hiểu nhầm công việc tôi đang làm, thì cũng là chuyện dễ hiểu. Nhưng, sự thật mạnh hơn lời nói, sau này mọi người ắt hiểu được tôi rốt cuộc muốn làm cái gì, hiểu được tôi là con người như thế nào.

Tần Phương nhìn Hàn Đông cười ha ha, nói:

- Cậu đúng là chí công vô tư, nhưng trong công việc thực tế, có một số người chắc chắn không hiểu được, vì vậy gặp phải trở ngại là điều bình thường. Đương nhiên, bất kể là trở ngại gì, tôi cũng tin cậu có thể nhẹ nhàng vượt qua, tôi mời cậu một ly, chúc cậu vạn sự như ý.

Hàn Đông chạm ly với chị ta, nói:

- Cảm ơn lời chúc tốt đẹp của chị Phương. Nói mới nhớ, lần trước chị và anh Lộ đã giúp em một việc rất lớn, nếu không, khu công nghệ cao của thành phố Vinh Châu sẽ không thể phát triển tốt được như vậy, hôm khác để em mời anh chị đi ăn cơm, coi như để cảm ơn nhé!

Lộ Lợi Dương cười đáp:

- Có chút chuyện vặt ấy, cậu không cần phải để tâm đâu, trên thực tế, mấy doanh nghiệp đó đều là bàn chuyện làm ăn, cuối cùng bọn họ có thể xác định Vinh Châu là nơi mà họ muốn đầu tư, thì chắc chắn là đã nhìn ra được cơ hội phát triển nào đó, tôi và người đẹp Tần chẳng qua chỉ là đưa cầu dắt mối mà thôi.

Tần Phương cũng cười nói:

- Đúng đấy, có chút việc vậy, không đáng nhắc tới.

Hàn Đông nghiêm mặt nói:

- Có lẽ với hai người, chuyện này chẳng có gì là to tát, nhưng những doanh nghiệp kia tới thành phố Vinh Châu đầu tư, đã đem lại cho thành phố những biến đổi vô cùng to lớn, bọn họ đã tạo ra sức hút, lại mang tới không ít kỹ thuật công nghệ mới, khiến cho thành phố Vinh Châu có hi vọng tạo dựng được nền móng kỹ thuật công nghệ cao, không chỉ phát huy tác dụng đối với việc nâng cao trình độ kinh tế của nơi đây, mà còn tạo sức hút với sức lao động, nâng cao được thu nhập và mức sống của người dân địa phương, đúng là đã giúp ích rất nhiều. Từ điểm này mà nói, hai người không chỉ đơn thuần là giúp em, mà là đã giúp đỡ nhân dân của cả thành phố Vinh Châu.

Lộ Lợi Dương nói:

- Nghe cậu nói như vậy, tôi có cảm giác như mình hơi cao thượng thì phải.

Hàn Đông nói:

- Trên thực tế, có nhiều việc đơn giản như vậy thôi. Ví dụ đem trách nhiệm xã hội ra mà nói, chẳng ai yêu cầu anh phải đem tiền anh kiếm ra phân phát cho mọi người. Trên thực tế đó chỉ là một phương diện, nếu anh mở công ty, dựa vào phương châm chính sách của nhà nước, kinh doanh thành thực, doanh nghiệp phát triển tốt rồi, sẽ đem tới cho xã hội không ít phúc lợi, đây chính là mọi người vì một người, một người vì mọi người thể hiện cụ thể. Mọi người đều chăm chỉ làm tốt công việc của mình, đã là cách thực hiện tốt nhất trách nhiệm xã hội của mình rồi.

- Chỉ có điều, có rất nhiều người không nhận ra điều này, nếu một người mà ngay cả việc trong tay mình cũng không làm tốt được, thì còn nói những chuyện khác làm gì.

Suy nghĩ của Hàn Đông, trên thực tế là trước đây hắn đề cập tới những đấu đá giữa người với người trong chốn quan trường, nhưng mọi người đều có cùng một lợi ích, quan điểm này chỉ là kéo dài thêm một bước mà thôi.

Đây là khi Hàn Đông còn đang học nghiên cứu sinh, đã rất chăm chú nghiên cứu giáo trình kinh tế kinh điển của phương Tây, cũng lĩnh hội được một vài điều tâm đắc sau này.

Đây chính là những trải nghiệm của việc kết hợp giữa lý luận quản lý kinh tế phương Tây với tình hình hiện thực của Trung Hoa.

Hai mắt Tần Phương lấp lánh ánh nhìn linh hoạt, chị ta mở to đôi mắt xinh đẹp của mình rồi nói:

- Hàn Đông! Quan điểm của cậu thật là sâu sắc, tuy ban đầu mới nghe cảm thấy có chút hơi kỳ lạ, nhưng suy nghĩ kĩ lại, thì thấy đạo lý đúng là như vậy, nếu mỗi người đều làm tốt việc của mình, thì xã hội của chúng ta sẽ phát triển có trật tự hơn, mâu thuẫn và tranh chấp sẽ giảm đi rất nhiều, mọi phương diện đều sẽ ở trng tình trạng tốt đẹp, đúng thật là rất hài hòa.

Lộ Lợi Dương thở dài nói:

- Chỉ tiếc, đạo lý là như vậy, nhưng những người có thể thực hiện theo nó lại chẳng có bao nhiêu.

Hàn Đông đáp:

- Cũng không thể nói như vậy, thực tế có rất nhiều người đã thực hiện khá tốt, chỉ có điều, yêu cầu của chúng ta hơi cao quá. Giống như hiện nay chúng ta đang mở cửa cái cách, một số người bỗng giàu lên, tích lũy được không ít tài sản. Đây vốn là chuyện hợp tình hợp lý, cũng được các chính sách pháp luật đồng ý, quốc gia ủng hộ. Nhưng lại có một số người, bọn họ cảm thấy người khác giàu như thế, nên đem ít tiền bạc đi quyên góp, hoặc là tiền mà những người giàu kiếm được, đều là do áp bức bóc lột, kiếm trên xương máu của người khác.

- Nhưng bọn họ lại không hề nghĩ qua, những người kia làm sao mà trở lên giàu như vậy, nếu như những người đó không có sự thông minh, tài trí, không dùng nhiệt huyết đi làm những việc của mình, thì có thể thành công được sao? Cùng lúc đó, khi bọn họ thành công, cũng đã tạo ra các tác động lớn tới xã hội, tiến bộ kỹ thuật, việc làm, nâng cao chất lượng sản phẩm xã hội, tất cả những điều ấy đều thể hiện giá trị của họ đấy…

Nghe Hàn Đông dõng dạc nói, tay Tần Phương chống vào một bên má trắng nõn, ánh mắt tràn ngập niềm vui sướng.

Chị ta cảm thấy, quan niệm và suy nghĩ hiện giờ của Hàn Đông dường như đã đạt tới cảnh giới mới, cảnh giới này đã thay đổi rất nhiều so với trước đây.

Điều đó khiến cho mọi người đều cảm thấy Hàn Đông vô cùng trưởng thành.

Lộ Lợi Dương cũng chỉ biết thở dài, anh ta nói:

- Xem ra ở cùng với cậu, đúng là có thể học được không ít đấy, mấy quan điểm này của cậu, nhiều người đều không hề nghĩ tới, xem ra sau này tôi vẫn có thể yên tâm kiếm tiền, chỉ cần tuân thủ pháp luật, là tôi đã thực hiện được giá trị của bản thân. Nói thực, trước giờ tôi cứ cảm thấy mình làm việc có chút không đàng hoàng, bây giờ tôi về nhà cũng có thể tự tin lên nhiều rồi.

Hàn Đông cười nói:

- Anh Lộ! Làm gì có chuyện nghiêm trọng tới vậy, trên thực tế em cảm thấy, bây giờ xã hội đang đa dạng hóa, quan điểm về tiền bạc của con người vô cùng phong phú, chúng ta không thể lấy một tiêu chuẩn nào đó đi yêu cầu tất cả mọi người phải làm theo, chỉ cần nắm được vấn đề trọng yếu nhất, những cái khác nên để cho tự do phát triển, đây mới chính là cái đạo của sự phát triển lành mạnh nhất. Đồng thời, lấy chuyện mấy người như Tô Xán bất mãn với việc em đang làm để làm ví dụ, em chẳng qua chỉ là tận tâm thực hiện nhiệm vụ của mình, bọn họ do đứng ở góc độ không giống nhau, nên mới lo lắng, hiểu nhầm, em có thể hiểu được, nhưng giờ mà em đi giải thích thì chẳng có tác dụng gì, nói càng nhiều không bằng cố làm tốt thêm một chút, sự thực thắng lời nói, tin là chẳng bao lâu nữa bọn họ sẽ hiểu ra cả thôi.

Tần Phương gật đầu nói:

- Hàn Đông! Cảnh giới của cậu đúng là người tầm thường thì chẳng thể hiểu nổi. Nói thực, những người tôi tiếp xúc qua cũng tương đối nhiều, trong đó không thiếu người ưu tú, cũng có người đã lăn lộn nhiều và có cấp bậc, nhưng nếu đem cảnh giới suy nghĩ ra mà nói, cậu đã vượt qua bọn họ rất nhiều, tôi có cảm giác sau này cậu sẽ làm lên chuyện lớn đấy.

Chị ta ban nãy đã không hoàn toàn nói ra mọi điều, trên thực tế, chị ta tiếp xúc rất nhiều với Tô Xán, cảm thấy y là người thủ đoạn, hơn thế sau lưng y còn có ông Tô và thế lực của dòng họ Tô, sau này tiền đồ chắc chắn cũng chẳng thua ai.

Nhưng nếu đem ra so với Hàn Đông, ít nhất là trên phương diện cảnh giới tư tưởng, thì Tô Xán có thúc ngựa đuổi cũng không theo kịp.

Bởi vậy, Tần Phương cảm thấy, tiền đồ phát triển của Hàn Đông so với Tô Xán, chắc chắc sẽ rộng lớn hơn rất nhiều.

Hàn Mạn Lương có vẻ trầm ngâm, ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại cầm ly lên nhấp một ngụm rượu, nghe Hàn Đông nói chuyện, trong lòng anh ta thầm cảm thán: “Hàn Đông không ngờ đã phát triển tới bước thế này, xem ra tương lai nhà họ Hàn sẽ xuất hiện một nhân vật đầu đội trời chân đạp đất, ngày xưa mình không có đi theo con đường làm quan cũng là một lựa chọn đúng đắn, nếu không, sự chú ý của ông nội sẽ bị phân tán, nói không chừng Hàn Đông lại không thể phát triển nhanh như vậy. Hàn Đông có được cảnh giới suy nghĩ như vậy, tuy hiện nay đang làm việc dễ đắc tội với người khác, nhưng chắc chắn sẽ nhận được sự cổ vũ và công nhận của rất nhiều người, như vậy là đủ rồi.”

Anh ta cũng hiểu rõ, Hàn Đông không thể nói dối để lừa gạt mấy người ngồi đây, cho nên những điều ban nãy Hàn Đông than thở, chắc đều là từ tận đáy lòng, trạng thái tư tưởng như vậy, biểu hiện Hàn Đông đã hội tụ đầy đủ khí chất của một người làm đại sự.

Những hiện tượng kiểu này, thường rất khó xuất hiện ở một người mà tuổi đời chưa tới ba mươi như thế.

Nhưng bây giờ, Hàn Đông đã khiến cho mọi người vô cùng kinh ngạc.

Người như vậy, quả thực là đã được chỉ định là phải đạt tới những địa vị cao, là phải trở thành người bề trên vậy.

Nói cách khác, có ai có khả năng vượt qua người như thế chứ.

Ít nhất trong mấy người ngồi đây, vẫn chưa có một ai có thể đạt tới trình độ khí chất như của Hàn Đông, người trẻ tuổi cảnh giới càng cao.

Thậm chí, một số người hiện nay đã ở những vị trí rất cao, cũng không thể có được cái khí chất như Hàn Đông.

Một người làm đại sự, đều có không ít chỗ khác người, đây chính là điểm thể hiện sức hấp dẫn của một con người.

Mà hiện nay Hàn Đông đã thể hiện được sức hút mãnh liệt, ngay như Lộ Lợi Dương và Tần Phương, đều không hẹn mà cùng nhau khẳng định, sau này Hàn Đông nhất định làm lên đại sự.

Trong lòng cả hai người đề tự cảm thấy may mắn, ít ra bọn họ còn có thể cùng Hàn Đông vừa ăn cơm, vừa nghe những giãi bày, lý tưởng của cậu ấy.

- Haha, bữa cơm hôm nay thật là có ý nghĩa.

Từ trên lầu đi xuống, Lộ Lợi Dương vui vẻ nói.

Tần Phương gật đầu đáp:

- Đúng vậy, nghe Hàn Đông trò chuyện, quả thực còn hơn mười năm đọc sách.

- Hừ…

Cùng lúc đó bên cạnh truyền tới một tiếng hừ lạnh đầy khinh thường.

Hàn Mạn Lương nhíu mày, ngoảnh đầu lại nhìn thì thấy Tô Xán, Mã Bình Nguyên với mấy người đang đứng gần đó.



===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top