|

Chương 192: Bảo hổ lột da, xương cốt bị ăn chẳng chừa một mảnh


Editor: Nguyetmai

"Thừa Ân." Hoắc Vi Vũ giữ lấy khuôn mặt cậu ta, mắt ươn ướt.

"Trong sáu anh em, quan hệ giữa em với anh là tốt nhất. Em biết, anh xót em, thương em, anh mạo hiểm làm tất cả cũng vì em."

"Câu nói tiếp theo anh không muốn nghe." Lâm Thừa Ân ngắt ngang Hoắc Vi Vũ.

"Anh giúp em rất nhiều rồi, đoạn đường kế tiếp em tự đi được." Hoắc Vi Vũ cầu xin.

Lâm Thừa Ân nhìn mắt Hoắc Vi Vũ ngấn nước, lòng đau nhói.

"Em cũng nói trong sáu anh em, quan hệ của chúng ta là tốt nhất. Em là cô gái duy nhất trong nhóm. Nếu như không có em, chúng ta sẽ không thể toàn vẹn." Mắt Lâm Thừa Ân đục ngầu.

"Vẫn sẽ có em mà." Hoắc Vi Vũ hứa hẹn.

"Em cho rằng anh không biết em đang suy nghĩ gì sao? Em nghĩ đến việc tự sát vào ngày giỗ của cha để chấm dứt tất cả. Anh Cả, anh Hai không thể truy cứu Cố Hạo Đình, Cố Hạo Đình cũng không trút giận được lên anh Cả, anh Hai." Lâm Thừa Ân tàn nhẫn nói ra ý định của cô.

"Thừa Ân à, ngày đó do tâm trạng em không tốt, nói bậy thôi, anh biết mà, lúc ai đó suy sụp tinh thần sẽ nghĩ một đằng nói một nẻo." Hoắc Vi Vũ nắm lấy tay Lâm Thừa Ân, nắm rất chặt.

"Em không tự sát, em cam đoan, em thề, được không?" Hoắc Vi Vũ khẩn thiết nhìn cậu ta.

Lâm Thừa Ân quay mặt đi, hít sâu một hơi rồi mới lại nhìn về phía Hoắc Vi Vũ: "Được, vậy em muốn anh làm thế nào?"

Advertisement / Quảng cáo


"Lát nữa anh ở trên máy bay đừng xuống, từ nay về sau sống cuộc sống của chính mình. Em rảnh sẽ rủ các anh đi nhậu, đừng lo lắng cho em." Hoắc Vi Vũ nhẹ nhàng nói.

"Nếu em lại sống không tốt, anh sẽ đưa em đi." Lâm Thừa Ân cố chấp.

Hoắc Vi Vũ mỉm cười, không trả lời cậu ta.

*

Máy bay bay hai tiếng theo sự chỉ dẫn của máy bay chiến đấu về căn cứ của Cố Hạo Đình.

Lòng Hoắc Vi Vũ nặng trĩu như có tảng đá đè lên, trong đầu trống rỗng.

Máy bay đáp xuống đường băng, mọi người trong sân bay đều đứng đấy, nơm nớp lo sợ nhìn cô.

"Các anh đợi trên máy bay đi." Hoắc Vi Vũ nói.

Cô đứng dậy khỏi ghế, đi đến lối ra.

Cửa vừa mở, cô đã thấy Cố Hạo Đình nổi bật giữa đám người.

Hắn đứng trước đội quân, đôi mắt chim ưng khóa trên người cô, giống biển sâu dưới ánh trăng, đen tối mà cuộn sóng mãnh liệt.

Toàn thân hắn tỏa ra hơi lạnh như có thể đóng băng mọi thứ trong phạm vi ba mét. Bờ môi mím chặt, sắc mặt tái xanh, đằng đằng sát khí.
Advertisement / Quảng cáo


Hoắc Vi Vũ đi đến trước mặt hắn, cúi đầu nghĩ cách mở lời.

Cố Hạo Đình không chờ cô nói chuyện, quay người, đi về phía xe bọc thép.

Trung tá Thượng mở cửa, có chút không vui nhìn Hoắc Vi Vũ.

Cố Hạo Đình lên ghế sau xe, lạnh lùng nhìn phía trước, ra lệnh: "Nhốt toàn bộ đám người kia vào tù cho tôi."

Hoắc Vi Vũ giật thót, thốt lên: "Không liên quan gì đến bọn họ, là tôi bảo họ làm vậy."

Cố Hạo Đình liếc cô một cái, ánh mắt lạnh lẽo, sắc bén, đầy sát khí như của quỷ Satan.

"Mạng mình còn khó giữ, còn cầu xin cho người khác, được lắm." Hắn nhìn Trung tá Thượng, ra lệnh: "Ném Lâm Thừa Ân vào đảo sói."

Bị ném vào đảo sói thì Lâm Thừa Ân chết chắc rồi.

Hoắc Vi Vũ cuống quá kháng nghị: "Cố Hạo Đình, anh không thể vô lý như vậy được. Đây là xã hội pháp trị, anh có quyền gì quyết định sống chết của người khác?"

"Dựa vào việc hắn dụ dỗ vợ tôi, dùng máy bay phi pháp, thông đồng với địch phản quốc, hắn đã có thể chết không có chỗ chôn rồi." Cố Hạo Đình lạnh lùng nói.

Hoắc Vi Vũ im lặng.

Bảo hổ lột da, cô sẽ bị ăn đến xương cốt cũng chẳng còn một mảnh.

===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top