|

Chương 44: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: demcodon

Hạ Song Khôi dẫn huynh đệ bang Hạc Minh đến chúc mừng cho Phương Vân Tuyên, lại kết nghĩa kim lan với Phương Vân Tuyên thành huynh đệ khác họ. Tin tức này vừa truyền ra có thể nói là bùng nổ toàn thành.

Phương Vân Tuyên là ai trong phủ Quảng Ninh không ai biết. Nhưng nếu như nói tên Hạ Song Khôi chỉ sợ không ai không biết, không ai không hiểu. Đây chính là bang chủ tiếng tăm lẫy lừng trong phủ, thuộc hạ trong bang Hạc Minh của gã càng là hắc bạch đều ăn; vừa làm buôn bán đứng đắn, cũng lừa người vơ vét tài sản khắp nơi. Khoản tiền cho vay, sòng bạc, thanh lâu, hàng năm chỉ mấy hạng mục mưu cầu lợi nhuận này đã đủ cho Hạ Song Khôi mua được trời đất. Từ quan phủ cho tới người buôn bán nhỏ, ở trong phủ Quảng Ninh chỉ cần nhắc tới Hạ Song Khôi người người đều nể ba phần.

Nhân vật như vậy lại kết làm huynh đệ với một hạng người vô danh sao có thể không làm cho dân chúng trong thành không hiếu kỳ chứ?

Đã nhiều ngày Thực Cẩm lâu buôn bán tốt đến bùng nổ. Trong đó có một số người đặc biệt đến xem hiếm lạ, chỉ vì muốn nhìn xem Phương Vân Tuyên rốt cuộc có dáng vẻ gì; cũng có người vì lấy lòng Hạ Song Khôi cố ý đến cổ động; còn có một ít là muốn lân la làm quen Phương Vân Tuyên để bảo vệ cửa hàng nhà mình miễn gặp phải tai họa từ bang Hạc Minh.

Từ sau khi khai trương lần nữa Thực Cẩm lâu vừa đến giờ cơm thì ngồi đầy đại đường. Phương Vân Tuyên và hai tiểu nhị bận rộn không hết việc đành phải lại mời thêm một phụ bếp đến giúp.

Phương Vân Tuyên thừa dịp đã nhiều ngày đông khách lập tức đẩy món mới ra là thượng thượng thiêm* như ý cát tường, còn có một loại đồ uống ngọt tên phú quý.

(*Thượng thượng thiêm: ám chỉ quẻ xâm thượng thượng - xâm may mắn khi gieo.)

Thượng thượng thiêm nấu tương tự như món Quan Đông ở hiện đại, dùng gà vườn hầm canh, các loại rau dưa, trứng cút, đậu hũ đều dùng xiên tre xâu qua. Sau đó bỏ vào nước sôi nấu nửa chín, lại bọc lên giấy đỏ ở đuôi nhọn mỗi xiên tre. Sau khi canh gà hầm xong thì dùng nồi hơi to múc lên. Sau đó bỏ vào canh gà các loại đồ ăn kèm dùng lửa nhỏ đun, bưng lên bàn. Khi ăn chấm tương đỏ hoặc chấm nước chấm, hương vị tươi thơm cay nóng.

Lúc ăn món này quan khách muốn tùy ý rút ra xiên tre từ trong nồi, có hiệu quả kỳ diệu giống như đi chùa miếu rút thăm. Phương Vân Tuyên kêu người viết lên trên giấy đỏ mấy câu cát tường, ăn xong thức ăn trên xiên tre lại nhìn thấy câu cát tường trên giấy đỏ, lấy câu như ý cát tường ngụ điềm báo tốt. Mỗi người ăn đều nói vừa ăn ngon vừa thú vị, món ăn này vừa đẩy ra thì được nhiều người hoan nghênh, chỉ cần đến Thực Cẩm lâu ăn cơm dường như mỗi người đều có.

Được đẩy ra với thượng thượng thiêm như ý cát tường còn có một đồ uống ngọt tên phú quý. Đồ uống này cực đơn giản, chính là cắt trái tuyết lê thành sợi bỏ vào nước lạnh nấu sôi. Sau đó cắt trái táo, trái bưởi hoặc cái loại trái cây tươi khác thành hạt lựu bỏ vào nấu chung tuyết lê khoảng mười lăm phút, tiếp theo bỏ chút đường phèn vào nấu sôi.

Đồ uống đơn giản lại thanh nhiệt giải độc, thích hợp khi giao mùa thu đông. Khi thời tiết khô ráo ăn cùng thượng thượng thiêm là tuyệt phối, ăn xong một bữa thượng thượng thiêm cay nóng vừa lúc ăn chút đồ ngọt thanh đạm giải cay trừ nóng. Món ăn này cũng nhận được sự yêu thích của khách hàng, còn có người đặc biệt đến gọi mua món ăn này, nói là nữ quyến trong nhà rất thích.

Ngược lại có chút nhắc nhở Phương Vân Tuyên, hắn thấy buôn bán náo nhiệt có một số quan khách đến chậm, bởi vì không có chỗ ngồi đành phải đi quán khác. Lúc này hắn không có số tiền lớn để mở chi nhánh, không bằng tìm lối tắt khác, từ hướng khác mở một đường máu.

Phương Vân Tuyên saii người đi tìm hiểu, biết được trong phủ Quảng Ninh còn chưa có một tửu lâu hoặc tiệm ăn nào cung cấp nghiệp vụ giao cơm. Đây chính là cơ hội tốt, Thực Cẩm lâu buôn bán quá tốt, tiếp đãi không bao nhiêu nhóm quan khách. Nhưng để cho khách chạy đi uổng công như vậy Phương Vân Tuyên lại cảm thấy không cam lòng. Nếu đẩy ra nghiệp vụ giao cơm thì lại khác, thời đại này mặc dù không có điện thoại, không đặt cơm tiện như hiện đại vậy, cũng có không ít khách bằng lòng đóng gói về nhà ăn cơm. Dù sao hoàn cảnh trong nhà thoải mái tự tại, lại có thể thưởng thức chia sẻ với người nhà, so với cãi cọ ồn ào trong tiệm cơm tốt hơn nhiều.

Nói làm là làm, ngày hôm sau Phương Vân Tuyên treo một tấm bảng ở trước cửa tiệm, ở trên viết bốn chữ to “giao cơm vào phủ”.

Lập tức có người tò mò đến dò hỏi, Phương Vân Tuyên giải thích tỉ mỉ, sợ mọi người không tiếp thu còn nói: “Chỉ cần là trong phủ Quảng Ninh toàn bộ đều miễn phí giao cơm, về phương diện hương vị các vị cũng có thể yên tâm, tuyệt đối giống như hương vị đồ ăn trong tiệm Thực Cẩm lâu.”

Như thế thật sự rất tiện, có thể ăn ở trong nhà thuận tiện hơn nhiều so với cả nhà chạy thật xa đến tiệm ăn.

Mấy ngày đầu mới mở người đặt cơm còn không nhiều lắm. Mỗi ngày chỉ có lẻ loi một - hai người, lại đợi thêm mấy ngày người đến đặt cơm ngày càng nhiều. Thậm chí ngay cả thành đông cách thành nam xa nhất cũng có khách sai người đến đặt cơm vào phủ.

Phương Vân Tuyên tính toán đồ ăn giao tới cửa so với đồ ăn ăn trong tiệm phí tổn thất cao hơn. Bởi vì ngoài phải có nhân công riêng giao cơm, mặt khác vi bảo đảm hương vị tươi ngon, đồ ăn không nguội, công cụ giao cơm và đồ ăn đều phải bỏ nhiều công sức. Ví dụ như món thượng thượng thiêm ăn chính là nóng hổi. Nếu ngươi giao đến quý phủ người khác mà đồ ăn lại nguội lạnh hoặc ngâm nở thì làm sao khách ăn? Ăn xong rồi người ta không mắng ngươi sao? Phương Vân Tuyên cũng cảm thấy băn khoăn.

Cuối cùng nghĩ ra đối sách tốt, Phương Vân Tuyên cố ý kêu hai tiểu nhị biết nấu đơn giản giao cơm. Khi giao món thượng thượng thiêm kêu hai người bọn họ tách canh gà hầm xong và đồ ăn nóng chín ra đựng hai phần. Chờ đến nhà khách thì lần nữa 



===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top