|

Chương 478: Kỷ Ninh còn sống



Phần lớn những ngọn núi bên trong Hắc Bạch học cung đều có phủ đệ của các đệ tử chính thức.

Trên sơn đạo của một ngọn núi vô danh.

Vầng trăng khuyết treo giữa không trung, ánh trăng mông lung tựa như sa y buông xuống người Kỷ Ninh và Dư Vi, hai người nắm tay nhau như những cặp đôi phàm nhân khác, dạo bước trên sơn đạo.

"Thật tốt quá." Dư Vi nói khẽ.

"Sao?" Kỷ Ninh nhìn nàng.

Dư Vi liếc nhìn Kỷ Ninh rồi cười, nàng vốn đã như tiên nữ hạ phàm, thực sự là một mỹ nữ tuyệt thế, giờ phút này khi đang hé nụ cười từ tận đáy lòng lại khiến cho Kỷ Ninh không khỏi thất thần, nàng nói: "Mấy năm nay, trong lòng ta không có lấy một phút giây an bình, luôn luôn hoảng hốt. Bây giờ được nắm tay sư đệ, cảm thấy vô cùng yên ổn, một chút hoảng hốt cũng không còn nữa."

"Là ta lỗ mãng." Kỷ Ninh hổ thẹn đáp, lần trước đi đối phó với Thiếu Viêm tộc, đúng là bản thân quá tự đại.

"Không thể trách sư đệ, ai ngờ được lại có loại Tiên Thiên Linh Bảo như Trấn Giới tháp, dù sao thì một Thiên Tiên mà có được Tiên Thiên Linh bảo cũng rất hiếm thấy. Mà cho dù có được một kiện Tiên Thiên linh bảo mà lại đúng là loại có thể xé rách không gian truyền tống thì càng ít hơn." Dư Vi nói.

Kỷ Ninh cười cười: "Thôi không nói việc đó nữa, sư tỷ, còn chưa chúc mừng nàng thành Thiên Tiên đấy! Nàng so với ta đã nhanh hơn rồi."

"Trở thành Thiên Tiên, mà vẫn sứt đầu mẻ trán như trước." Dư Vi đá nhẹ một cục đá trên sơn đạo, cục đá bay đi trúng vào một cây đại thụ khiến nó lắc lư rơi xuống một chút tuyết đọng.

"Làm sao vậy?" Kỷ Ninh hỏi.

"Sư đệ ly khai hơn mười tám năm, trong thời gian đó quận An Thiền đã có biến hóa lớn rồi." Dư Vi nói, "Ví dụ như hiện tại, An Thiền hầu đã không còn là Bắc Sơn Dận nữa, mà là Bắc Sơn Hắc Hổ."

"Ồ?" Kỷ Ninh nghi hoặc, "Bắc Sơn Hắc Hổ?"

Năm đó hai người Bắc Sơn Dận và Bắc Sơn Hắc Hổ trành giành hầu vị, cuối cùng thì Bắc Sơn Dận là người chiến thắng.

Cho dù lúc Kỷ Ninh từ núi Phương Thốn trở về, cùng Thông Hợp Thiên Tiên, Đà Sơn Thiên Tiên kết thành liên minh. An Thiên Bắc Sơn tộc cũng không thay đổi vị trí của Bắc Sơn Dận. Thế nào mà mình mất tích mười tám năm, Bắc Sơn Hắc Hổ lại ngồi vào vị trí đó rồi.

"Bắc Sơn Dận chết rồi." Dư Vi nói.

"Cái gì, chẳng lẽ bây giờ quận An Thiền lại loạn đến mức ngay cả An Thiên hầu cũng bị ám sát sao?" Kỷ Ninh giật mình.

"Còn loạn hơn sư đệ tưởng nhiều." Dư Vi nói. "Bắc Sơn Dận không phải bị ám sát, mà là bị Thông Hợp tiên nhân giết, sỡ dĩ như vậy cũng bởi vì hơn phân nửa cao tầng Bắc Sơn tộc đều đầu phục Vô Gian môn. Lúc bọn hắn nói với Thông Hợp Thiên Tiên nên đầu nhập vào Vô Gian môn thì tất cả bọn hắn, kể cả người âm thầm sai khiến là Bắc Sơn Dận đều bị Thông Hợp Thiên Tiên giết sạch, một tên cũng không để lại."

Kỷ Ninh giật mình: "Tại sao lại như vậy?"

"Sự việc phải nói từ lúc Đà Sơn Thiên Tiên bị bắt." Dư Vi bắt đầu kể lại, từ lúc nàng và Đà Sơn Thiên Tiên gặp phải phục kích… Thậm chí kể lại rất nhiều tình huống phát sinh trong toàn bộ thế giới Đại Hạ.

Trên đỉnh núi.

Kỷ Ninh và Dư Vi ngồi bên nhau ngắm nhìn cảnh sắc ban đêm.

"Không nghĩ tới Vô Gian môn có thể liều lĩnh như vậy." Kỷ Ninh nhíu mày, "Trước đây Vô Gian môn và vương triều Đại Hạ còn khắc chế nhau. Nhưng bây giờ… ám sát nhiều Thiên Tiên như vậy, chẳng lẽ muốn khơi mào chiến tranh sao?"

"Không biết nữa?" Dư Vi lắc đầu.

Mười tám năm trước, vương triều Đại Hạ vẫn duy trì vẻ ngoài yên bình, rất hiếm có Thiên Tiên bị chết.

Nhưng hiện tại lại liên tiếp xung đột, rất nhiều Thiên Tiên đã chết! Ngay cả loại sự tình như bắt sống Đà Sơn để bức bách Thông Hợp Thiên Tiên đầu nhập vào cũng làm, có thể thấy sự hung hăng càn quấy thế nào.

"Không thông báo cho Hạ Hoàng sao?" Kỷ Ninh hỏi lại, "Vô Gian môn đã rất coi trọng Thông Hợp Thiên Tiên, thì hẳn là Hạ Hoàng cũng không dễ dàng bỏ qua Thông Hợp chứ."

"Đương nhiên đã bẩm lên Hạ Hoàng rồi." Dư Vi nói, "Hôm nay vừa mới nhận được tin của Hạ Hoàng, Hạ Hoàng phái người đến cho chúng ta biết là trong toàn bộ vương triều Đại Hạ, có rất nhiều Thiên Tiên bị uy hiếp, bị đưa ra tối hậu thư. Rất nhiều người cầu cứu hắn. Hắn đành để cho phần lớn Thiên Tiên chúng ta tự hỗ trợ lẫn nhau."

"Hạ Hoàng bỏ mặc hết thảy mọi việc nơi đây sao?" Kỷ Ninh nhíu mày.

"Nhưng mà thực lực Thông Hợp tiền bối quả thật rất cao, lúc trước Vô Gian môn phái ba mươi sáu tên Thiên Tiên liên thủ với nhau cũng bị hắn đánh tan." Dư Vi nói, "Muốn giết chết Thông Hợp Thiên Tiên cũng không phải dễ dàng. Ngược lại thực lực Hắc Bạch học cung chúng ta không bằng Thông Hợp tiền bối, rất có thể phải chịu thiệt."

Kỷ Ninh hiểu Dư Vi đang lo lắng.

Hắc Bạch học cung đứng về một phía với Thông Hợp Thiên Tiên. Vô Gian môn muốn đối phó Thông Hợp, chỉ sợ sẽ tính cả Hắc Bạch học cung vào, dù sao trong Hắc Bạch học cung cũng có hai vị Thiên Tiên.

Giết Thông Hợp Thiên Tiên rất khó.

Nhưng giết Thiên Tiên của Hắc Bạch học cung tương đối dễ dàng hơn. Dư Vi và Điện Tài tiên nhân dù sao cũng mới vừa độ kiếp không được bao lâu, còn xa mới so sánh được với Thông Hợp Thiên Tiên.nguồn zenwee.com

"Không phải ta đã về rồi sao?" Kỷ Ninh cười cười.

"Dù sao sư đệ còn chưa có độ kiếp." Dư Vi lắc đầu, "Thực lực Vô Gian môn quá mạnh mẽ, chúng ta phải coi chừng."



Màn đêm buông xuống.

Trong phủ đệ của Điện Tài tiên nhân.

"Sư phó." Kỷ Ninh nhìn Điện Tài tiên nhân nói.

"Trở lại là tốt rồi, tốt rồi." Điện Tài tiên nhân nhìn Kỷ Ninh, thở một hơi dài nhẹ nhõm, lập tức cười nói, "Ngươi đúng là tên đồ đệ không ra gì, trở lại mà không tới gặp sư phụ trước, chỉ lo đi tìm đạo lữ của ngươi."

Dư Vi ở bên cạnh che miệng cười.

"Sư phụ chớ trách, đệ tử sai rồi." Kỷ Ninh cũng cười nói.

"Ngồi xuống trước đi, đợi lát nữa Thông Hợp tiền bối đến." Điện Tài tiên nhân nói.

Không bao lâu sau.

Một gã thanh niên tóc dài mặc áo bào xám đi đến. Kỷ Ninh, Điện Tài tiên nhân, Dư Vi đều đứng dậy.

"Kỷ Ninh trở lại rồi." Gã thanh niên mỉm cười gật đầu, "Khi trước nghe nói ngươi giết hai gã Thiên Tiên của Thiếu Viêm tộc, quả nhiên là thống khoái. Có thể vượt qua nghiệp hỏa, lại còn sống sót trở về, biết được việc này e la ai cũng phải bội phục ngươi."

"Tiên bối chớ khen, chỉ là do có chút vận khí tốt mà thôi, nếu không đã chẳng trở về được." Kỷ Ninh nói.

"Ngồi xuống đi." Thông Hợp Thiên Tiên nói.

Lúc này bốn người mới chia ra ngồi xuống.

Thông Hợp Thiên Tiên nhìn Kỷ Ninh: "Chắc hẳn bây giờ ngươi cũng đã biết."

"Vừa được nghe nói lại, không ngờ ly khai mười tám năm mà vương triều Đại Hạ lại biến thành như vậy rồi. Vô Gian môn đã bắt đầu lộ mặt." Kỷ Ninh lắc đầu, "Đà Sơn Thiên Tiên còn bị bắt… ai…"

"Hạo kiếp đã đến, không ai có thể tránh?" Thông Hợp Thiên Tiên nhìn Kỷ Ninh, "Vô Gian môn phát ra thông điệp, ta cũng đã sớm chuẩn bị. Toàn bộ thành An Thiền là nơi cư trú bao đời nay của Bắc Sơn tộc, đã được bố trí rất nhiều trận pháp cấm chế. Ta muốn thỉnh Hắc Bạch học cung các ngươi giúp ta điều khiển trận pháp thành An Thiền, để ta có thể một lòng đại chiến với đám Vô Gian môn kia. Như vậy các ngươi cũng không cần phải xuất trận."

"Hôm nay Hạ Hoàng phái người nói cho ta biết, rất nhiều nơi đều bị uy hiếp. Hắn không có cách nào giúp ta. Ta mới đưa ra quyết định này. Vốn định ngày mai mới đến nói với Điện Tài và Dư Vi. Mà biết Kỷ Ninh ngươi lại trở về, nên tối này đến nói luôn." Thông Hợp Thiên Tiên nói.

Kỷ Ninh, Dư Vi, Điện Tài tiên nhân nhìn nhau.

"Thông Hợp tiền bối đã nói như vây, Hắc Bạch học cung chúng ta nhất định sẽ không để cho tiền bối thất vọng." Kỷ Ninh mở miệng.

Thông Hợp Thiên Tiên cũng nhìn ra được…

Ba vị cường giả này của Hắc Bạch học cung, Dư Vi thì là đạo lữ của Kỷ Ninh! Mà Điện Tài và Kỷ Ninh lại là thầy trò, Kỷ Ninh từng hộ pháp cho sư phụ độ kiếp, chém giết đặc biệt lợi hại. Điện Tài lúc còn là Phản Hư cũng vì Kỷ Ninh mà trở mặt với cả Thiếu Viêm tộc, tình cảm thầy trò bọn họ vô cùng tốt. Hiển nhiên bất kể là Dư Vi hay là Điện Tài tiên nhân… Kỷ Ninh đều có thể ảnh hưởng tới. Kỷ Ninh mới đúng là nhân vật lãnh tụ bên Hắc Bạch học cung này.

Hàn huyên không được bao lâu thì Thông Hợp Thiên Tiên rời đi.

Kỷ Ninh, Dư Vi, Điện Tài tiên nhân, ba cường giả của Hắc Bạch học cung ngồi thương nghị với nhau.

"Bất kể là so với Thông Hợp Thiên Tiên hay là Vô Gian môn, thì Hắc Bạch học cung chúng ta cũng yếu nhất." Điện Tài tiên nhân nói, "Coi như Thông Hợp tiền bối cũng hiểu rõ nỗi khổ tâm riêng của chúng ta, như vậy cũng tốt, chúng ta ở trong trận pháp, ở bên cạnh giúp đỡ. Nếu ngay cả trận pháp cũng không ngăn cản nổi thì chúng ta thi triển Đại Na Di ly khai."

"Vâng."

Kỷ Ninh và Dư Vi đều gật đầu.

Kỷ Ninh không nói thêm câu gì. Tuy rắng chiến đấu liên tục trong mười tám năm khiến hắn mạnh hơn nhiều so với quá khứ. Thậm chí luận thực lực, chỉ sợ Thông Hợp Thiên Tiên cũng không hơn hắn! Thế nhưng Vô Gian môn là thế lực lớn dám xung đột với cả vương triều Đại Hạ, nếu như mình quá kiêu ngạo, chỉ sợ đột nhiên toát ra một gã Thiên Thần Chân Tiên có thể thu thập mình.

"Kỷ Ninh, Thiên Bảo Sơn một mực phái người ở Hắc Bạch học cung ta." Điện Tài tiên nhân nói, "Bọn hắn một mực chờ đợi tin tức của ngươi, bây giờ ngươi trở lại, có muốn báo tin này cho bọn họ không?"

"Cái gì?" Kỷ Ninh kinh ngạc.

Vậy mà Thiên Bảo Sơn phái người ở đây trường kỳ, một mực đợi tin tức của mình?

Xem ra, Hạ Hoàng đối với mình cũng thực sự coi trọng a.

"Nói cho họ đi." Kỷ Ninh nói.

Sư phụ Bồ Đề lão tổ của mình và Xích Minh Đạo Tổ là hảo hữu. Hạ Hoàng đối đãi với mình cũng xem là tốt. Thế nên không cần phải giấu diếm gì.

"Được." Điện Tài tiên nhân gật đầu.

*****

Thiên Mang điện, hoàng cung vương đô Đại Hạ.

Hạ Hoàng áo đen đang ngồi đánh cờ với một lão giả tóc bạc ở phía đối diện.

"Ba!" Hạ Hoàng nhíu mày.

"Hạ Mang, xuất sắc quá cũng ăn thiệt thòi đấy." Lão già tóc bạc cười nói, nhẹ nhàng di chuyển một quân cờ, "Tốt hơn là lui lại một bước, sẽ thấy trời cao biển rộng."

Hạ Hoàng không để ý tới.

Ba! Ba! Ba! Thanh âm quân cờ quanh quẩn bên trong sảnh điện.

"Ngươi thua." Lão già tóc bạc đứng dậy. "Hạ Mang, suy nghĩ thật kỹ nhé, đương nhiên, ngươi là đệ tử hoàng tộc thượng cổ, tuyệt đối không thể tùy tiện để bị sỉ nhục, lui cũng phải lui cho đẹp, chiến cũng phải chiến cho đẹp, nếu như ngươi cần giúp đỡ, cứ tới tìm ta."

"Cảm tạ đại bá." Hạ Hoàng đứng dậy.

Lão già tóc bạc cười rồi phá không rời đi, biến mất không thấy gì nữa.

Hạ Hoàng nhíu mày suy nghĩ.

Một lát sau, có một đạo lưu quang bay đến, chính là Thiên Hồ.

"Chủ nhân." Thiên Hồ tiên nhân đi tới.

"Có chuyện gì?" Hạ Hoàng hỏi.

"Kỷ Ninh đã trở lại rồi." Thiên Hồ tiên nhân thấp giọng nói.

Hạ Hoàng cả kinh: "Hắn còn sống trở lại rồi hả?"

"Vâng, trở lại lúc tối qua, sáng sớm nay chúng ta mới nhận được tin." Thiên Hồ tiên nhân nói.

"Vậy mà có thể còn sống trở về, ta còn đến hỏi qua Độc Sửu, hắn nói đã đưa Kỷ Ninh lưu đày tới vực Tịch Diệt." Hạ Hoàng nhíu mày, "Vực Tịch Diệt của phế tích thượng cổ, rộng lớn vô biên vô hạn. Mà thủy triều hư không nơi đó thì vô cùng mạnh mẽ, muốn ngược dòng thủy triều hư không đi ra, ít nhất phải có thực lực Chân Thần Đạo Tổ. Chỉ sợ là vị sư phụ Đạo Tổ thần bí kia của hắn đã xuất thủ. Vị Đạo Tổ này đúng là rất coi trọng hắn, lại đi vực Tịch Diệt để tìm."

"Quận An Thiền kia…" Thiên Hồ tiên nhân thấp giọng nói.

Quyển 17: Thiên Tiên


===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top