|

Chương 261: Pháp bảo tiên giai xuất thế



Với tâm tình cực kỳ vui sướng, Kỷ Ninh đi ra ngoài phòng chứa bảo vật. "Đây là một kỳ ngộ lớn. Khó trách tại sao nhiều người tu tiên biết rõ nguy hiểm mà vẫn đâm đầu vào. Chính là vì muốn kiếm được kỳ ngộ như thế này đây. Với một lần như thế này là thực lực của ta sẽ có thể tiến nhanh, khả năng giữ mạng cũng có thể được tăng lên nhiều."

Chỉ cần có đủ bảo vật là có thể tới Thiên Bảo Sơn đổi lấy những thứ khác.

Giữ mạng, chạy trốn, hỗ trợ tu luyện, pháp môn tu luyện, thần thông...chỉ cần trả giá đủ lớn là thứ nào cũng có thể tới tay!

Mặc dù hiện tại Kỷ Ninh có được hai bảo vật hộ thân cực kỳ lợi hại từ 'Thủy Phủ'. Thậm chí một món là thứ được Tam Thọ đạo nhân tự tay luyện chế. Nhưng dù sao cũng mới chỉ là hai kiện mà thôi. Như Thiếu Viêm công tử 'Thiếu Viêm Nông' thì phải mang tới hơn mười kiện bảo vật hộ thân bên mình.

"Nếu ta sớm biết có nhiều bảo vật thế này thì Địa Hỏa, Hàn Sát của ta có lẽ đã sớm tới cấp một rồi." Kỷ Ninh vẫn tiếp tục đi trong dãy hàng lang, lần lượt mở từng cửa phòng ra.

"Ình."

"Không có."

"Cái này cũng không có." Kỷ Ninh tiếp tục tìm kiếm.

Tàng Bảo Điện lớn như thế. Ngoại trừ gian phòng chứa bảo vật mình vừa vào không chừng lại còn bảo bối khác ấy chứ.

Ngay khi Kỷ Ninh đang nhàn nhã tìm kiếm thì bỗng nhiên...

Oang!

Cả không gian đều bị chấn động làm cho tới cả da tóc của Kỷ Ninh cũng phải rung động theo. Kỷ Ninh không khỏi quay đầu nhìn về hành lang phía sau. Ở chỗ sau trong hành lang phía sau đang có một luồng dao động mạnh mẽ truyền tới.

"Dao động của pháp bảo." Vừa rồi, Kỷ Ninh đã được xem qua vô số bảo vật pháp bảo nên đương nhiên có thể nhận định được. "Hơn nữa dao động này còn mạnh hơn cả những pháp bảo thiên giai kia."

Một ý nghĩ lập tức xuất hiện trong đầu Kỷ Ninh.

Pháp bảo tiên giai!

"Nhất định là pháp bảo tiên giai." Kỷ Ninh bay vèo một cái, nhanh chóng tiến về phía phát ra dao động pháp bảo.

"Tài liệu này không tệ, có thể dùng để chế tạo ra khôi lỗi." Mộc Tử Sóc đã tìm được vài thứ ở Tàng Bảo Điện. Hắn cũng không chê tí nào. Dọc đường tra xét, tất cả những đồ trang trí, bài, bồ đoàn đều được hắn thu lại. "Vừa rồi phát hiện ra thi hài đã sớm mục nát kia có pháp bảo mà ta không thể luyện hóa được. Theo cảm giác thì có lẽ là pháp bảo thiên giai. Tên chết đi hẳn là Nguyên Thần đại yêu. Chà chà, lại có một thi hài nữa tức là lại có một món nữa rồi."

Năm xưa Vu Giang tiên nhân chết đi làm toàn bộ phân điện Tiên phủ bị khóa chặt lại

Thông thường kẻ có thể vào phân điện đều là những nhân vật có thân phận cao, mà lại chỉ có thể chết già trong đó! Nên bên cạnh những thi hài để lại đều có những pháp bảo hoặc một số thứ bất phàm.

"Lại một thi hài nữa..." Đôi mắt của Mộc Tử Sóc như cháy lên, không ngừng tìm kiếm.

"Oang!"

Theo một luồng dao động truyền đến, Mộc Tử Sóc ngẩn ra rồi lập tức quay phắt người về phía hành lang ở bên, hú lên một tiếng quái dị. "Nhất định là pháp bảo tiên giai." Sau đó, hắn lập tức hóa thành đường sáng bay qua đó.

"Tại sao Tàng Bảo Điện này lại không có gì vậy. Không biết người khác có tìm được chỗ cất bảo vật hay không." Thương Giang chân nhân đang đi lại nhưng không hề thu hoạch được gì.

"Sao?"

Bỗng nhiên, Thương Giang chân nhân dứng lại, cảm ứng luồng dao động mạnh mẽ kia.

"Dao động mạnh như vậy thì nhất định là pháp bảo tiên giai." Trong những ký ức được nhớ lại dĩ nhiên có ký ức về pháp bảo tiên giai nên đôi mắt của Thương Giang chân nhân lập tức đỏ rực lên, cả người hóa thành đường sáng bay đi.

Cả đám lập tức từ bốn hướng lao về chỗ tỏa ra luồng dao động.

Pháp bảo tiên giai ở trong một căn phòng yên lặng như tờ.

Căn phòng rất lớn.

Bên trong lại trống rỗng. Thiếu niên áo đỏ 'Tuyết Hồng Y' đang trợn mắt há hốc mồm nhìn một cây đèn cách đó không xa. Hắn nhìn cây đèn tới không chớp mắt. Trên cây đèn có một ngon lửa sáng xanh bập bùng. Mà ở xung quanh cây đèn nho nhỏ ấy lại có từng vòng lửa chập chờn. Những vòng lửa này tỏa ra dao động mạnh mẽ làm cho Tuyết Hồng Y không thể với tới được.

"Đây, đây là pháp bảo tiên giai?" Tuyết Hồng Y cảm giác mình thật sự may mắn.

Vừa rồi hắn vừa tiến vào thì phát hiện đồ trang trí trong phòng có một cây đèn. Nhưng cây đèn đó lại vẫn đang cháy. Điều này làm cho hắn lập tức giật mình. Lúc ấy hắn cho rằng. "Vu Giang tiên nhân đã chết không biết bao nhiêu ức năm. Vậy mà ngọn lửa trên cây đèn này vẫn không tắt. Nhất định không phải vật bình thường."

Lúc đó hắn vung tay lên định thu vào pháp bảo trữ vật thì lập tức cây đen phát tác ra uy lực làm người khác phải sợ hãi.Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://zenwee.com

Từng vòng lửa bao quanh cây đèn phát ra dao động mạnh mẽ có thể dễ dàng ngăn cản hắn lại.

"Ha ha ha, ai nói chỉ có Kỷ Ninh mới có vận may. Tuyết Hồng Y ta cũng có vận may. Pháp bảo tiên giai này là của ta." Tuyết Hồng Y cực kỳ kích động, trong tay xuất hiện một cái phất trần. Phần trần vừa được vung lên một cái là những sợi tơ trắng của nó lập tức bay ra cuốn lấy về phía cây đèn.

Cây đèn vẫn ở đó, nhưng vòng lửa xung quanh lại mạnh lên, thật sự cản được những sợi tơ phất trần.

"Cái gì?" Tuyết Hồng Y lộ ra vẻ kinh ngạc. "Ta thi triển ra pháp bảo mà còn không lấy về được sao?"

"Một tên Vạn Tượng nhãi nhép mà cũng muốn làm chủ nhân ta sao?" Từ ngọn lửa trên cây đèn kia bỗng hé ra một khuôn mặt trẻ con nhỏ nhắn nhưng mang vẻ căm tức Tuyết Hồng Y. "Tốt nhất là ngươi nên tự biết lượng sức mình mà mau cút khỏi đây đi."

Âm thanh quanh quẩn trong gian phòng.

Tuyết Hồng Y lại càng thêm vui mừng...Những pháp bảo tiên giai trong truyền thuyết có thể tự sinh ra 'linh hồn pháp bảo', có thể nói tiếng người.

"Quả nhiên là vậy. Thật đúng là có thể nói tiếng người, pháp bảo tiên giai đó." Đôi mắt của Tuyết Hồng Y đổ lên. Cả Tuyết Long Sơn còn không có một món pháp bảo tiên giai nào. Mà hiện tại hắn lại đang có cơ hội kiếm được một món pháp bảo tiên giai...Trời cho cơ hội trước mặt, không lấy là có tội đó.

"Tốt nhất là pháp bảo ngươi nên ngoan ngoãn theo ta đi." Trước người Tuyết Hồng Y xuất hiện một cái dây đai trắng tuyết, uy lực rõ ràng mạnh hơn. Đó chính là một trong những pháp bảo mà Tuyết Hồng Y thường dùng. Nó bay thẳng lên quấn lấy cây đèn kia.

Nhưng cây đèn vẫn ở đó.

Dù sao nó cũng chỉ là một pháp bảo tiên giai, không thể nào tự di chuyển, bay lượn. Nhưng nó vẫn có thể tự điều khiển một ít uy lực...Mà một ít uy lực của pháp bảo tiên giai cũng ngoài tầm với của Vạn Tượng chân nhân bình thường. Chỉ thấy vòng lửa quanh cây đèn lại tỏa ra dao động kinh người hơn. Thật sự ngăn được dây đai kia.

"Ngươi không thu được ta đâu. Thực lực của ngươi còn kém xa." Ngọn lửa của cây đèn hóa thành đứa nhỏ cười nhạo, nói. "Tốt nhất là mau mau rời đi. Thực lực đã không đủ mà cố cầm pháp bảo tiên giai theo sẽ chỉ thêm họa cho ngươi chứ không phải phúc đâu."

"Hừ, ta lấy ngươi đi đổi pháp bảo thiên giai cực phẩm cùng một lô lốc bảo vật khác nữa. Sau đó ta sẽ lập tức tới chi nhánh Ứng Long Vệ bế quan, tu luyện tới Nguyên Thần đạo nhân mới đi ra...Tới lúc đó thực lực của ta sẽ tăng lớn. Tuyết Long Sơn sẽ phải kính trong ta." Tròng mắt của Tuyết Hồng Y tràn đầy điên cuồng. "Ta cũng không tin không cầm được một cái vật không có sinh mạng như ngươi."

Tuyết Hồng Y lần lượt lôi ra từng pháp bảo để túm lấy.

Nhưng vẫn không giật về được.

Mà hắn lại không dám dùng tay trực tiếp đi túm lấy. Dù sao hắn cũng không phải Thần Ma luyện thể nên một khi làm như thế, e là sẽ bị thiêu thành đống tro tàn.

"Vèo." Bên ngoài bỗng nhiên xuất hiện giao động. Cửa đã cũng đột nhiên bị đẩy mạnh.

"Có người sắp vào." Tuyết Hồng Y bất chấp tất cả.

"Không được vào đây." Tuyết Hồng Y gào lên, thi triển câó thuật ra. Sắc mặt của hắn đỏ sựng lên. Chỉ thấy từng đường phi châm với uy lực tăng vọt hóa thành một bàn tay lớn bắt lấy cây đèn. Từng vòng lửa mặt ngoài của cây đèn cũng bị phá vỡ.

"Thu vào."

Hắn lập tức thu pháp bảo tiên giai vào.

Lúc này Tuyết Hồng Y mới quay người lại nhìn. Chỉ thấy đằng sau hắn đã có hai người tới. Theo thứ tự là Kỷ Ninh và Dư Vi.

"Đủ quyết đoán và kiên quyết." Kỷ Ninh nói khẽ.

Tuyết Hồng Y cũng mỉm cười có chút tự đắc. Ở thời khắc quan trọng, hắn đã thi triển ra cấm thuật để có thể thu pháp bảo tiên giai vào. Hắn cũng cảm giác được mình thật sự đã rất quyết đoán.

"Thật đáng tiếc. Ngươi tới chậm một chút." Tuyết Hồng Y liếc mắt về phía Kỷ Ninh một cái.

"Đó là Thanh Ti Thần Hỏa Trản!" Dư Vi nói khẽ. "Có khả năng nuôi dưỡng Thiên Hỏa tới cấp ba! Hơn nữa còn có thể điều khiển Thiên Hỏa đi đánh kẻ địch. Có uy hiếp rất lớn với Tán tiên, Địa tiên, nhưng với Thiên Tiên thì không nhiều tác dụng...Coi như là bảo vật tiên giai không tệ. Nếu bán cho Thiên Bảo Sơn thì có thể kiếm được ba trăm vạn cân nguyên dịch!"

Kỷ Ninh thật sự chấn động.

Ba trăm vạn cân nguyên dịch?

Nghe Dư Vi sư tỷ nói như vậy thì Thanh Ti Thần Hỏa Tràn này có tác dụng như 'Địa Hỏa Tâm Đăng'. Có thể đưa Thiên Hỏa tăng tới cấp ba! Mà lại còn có thể dùng để chiến đấu...

"Vèo." "Vèo." "Vèo." Liên tiếp từng bóng người bay vào. Đó là Cửu Liên sư tỷ, Thương Giang chân nhân, Mộc Tử Sóc, Bạch Thủy Trạch và tiểu Thanh.

"Pháp bảo tiên giai ở đâu? Ở chỗ nào?" Mộc Tử Sóc nhìn bốn phía. Hắn trừng mắt nhìn Tuyết Hồng Y. "Chắc không phải bị tên Tuyết Hồng Y này lấy đi rồi chứ?"

"Đúng là hắn." Dư Vi nói.

Trong điện sảnh lớn nhất thuộc Tàng Bảo Điện.

Thiếu Viêm Nông đang khoanh chân ngồi trên giường ngọc, không ngừng luyện hóa. Hắn cũng cảm ứng được dao động của pháp bảo tiên giai truyền tới.

"Thậm chí có cả pháp bảo tiên giai sao?" Thiếu Viêm Nông giật mình. "Không ngờ Vu Giang tiên nhân giàu có tới vậy. Tới cả pháp bảo tiên giai mà cũng không thèm mang bên mình sao?"

Những cường giả thường mang theo những pháp bảo quan trọng bên mình. Bình thường một Thiên Tiên cũng chỉ có vài kiện pháp bảo tiên giai. Lúc trước Thiếu Viêm Nông còn nghĩ rằng trong Tiên phủ của Vu Giang không có pháp bảo tiên giai nên không thèm để ý.

"Công tử, có muốn lấy tới tay không?" Tương Liễu Phương hỏi.

"Không cần." Thiếu Viêm Nông lắc đầu. "Dù sao ta cũng lấy tên bộ tộc ra để hứa. Hơn nữa bọn chúng vẫn còn có ích trong Tiên phủ này."

Tương Liễu Phương gật đầu.

"Đợi tới lúc bọn chúng vô dụng..." Trong mắt Thiếu Viêm Nông bỗng nhiên nổi lên một chút cháy bỏng. "Không thể không nói. Hỏa Hồng tiên tử Dư Vi kia thật sự không tệ đấy."

Tương Liễu Phương cũng cười. Hắn biết chủ nhân nhà mình nghĩ gì.

"Công tử tới lúc đó chỉ cần ám chỉ một cái là Dư Vi kia sẽ hiểu ra ngay. Nàng cũng chỉ là một tiên nhân chuyển thế mà thôi. Đối với người tu tiên thì việc tu tiên mới là thứ phải coi trọng...còn việc hoan hỉ xác thịt chỉ là chuyện nhỏ. Nàng sẽ vì con đường lớn mà khuất phục trước mặt công tử thôi." Tương Liễu Phương hạ thấp giọng nói. Công tử nhà hắn ở vương đô Đại Hạ cũng là kẻ có tiếng là cực kỳ xa hoa.

Với địa vị là người sau này sẽ trở thành Vũ Thần Công lớn tới vậy, hắn cũng sẽ hưởng thụ không phải ít. Tiên nhân chuyển thế khuất phục làm hầu gái...cũng là chuyện thường thấy.

"Không hề giống nhau. Dư Vi này khác hẳn. Nàng còn tốt hơn cả những đứa ở vương đô." Thiếu Viêm Nông liếm láp môi dưới. "Còn Cửu Liên, chà chà, khí chất đó quả nhiên là bất phàm. Nhưng với một bộ tộc hàng đầu như thế, thì lại rất xem trọng tình thế. Chắc là nếu vui vẻ vài lần với nàng cũng là chuyện dễ dàng thôi. Dư Vi thì sẽ phải chậm hơn chút."

"Nếu không..." Giọng nói của Tương Liễu Phương bắt đầu trầm thấp xuống.

"Không cần, bây giờ ta còn phải dùng tới bọn chúng." Thiếu Viêm Nông lắc đầu. "Việc phải chia ra cái nào nặng cái nào nhẹ."

"Rõ." Tương Liễu Phương gật đầu.


===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top