|

Chương 192: Không Thanh Xà cùng Kỷ Ninh



Đầm lạnh trong hang.

Con rắn nhỏ màu xanh vẫn đang liên tục hút lực lượng băng hàn trong đầm lạnh vào để nuôi 'Hàn Sát' trong cơ thể. Bỗng nhiên con mắt của nó nhấp nháy. Vù vùCả người lập tức hóa thành sương mù rồi ngưng tụ thành một cô gái mặc đồ đen, môi hồng răng trắng. Ánh mắt đen nhấp nháy. "Dám tới chỗ ta cơ à?" Thiếu nữ đồ đen nói thầm. "Ta chỉ cần nuôi hàn sát trong cơ thể thôi mà chúng cũng tới quấy rối."

"Hiện tại thực lực của ta chưa đủ mạnh, vẫn chưa tới lúc thích hợp để đánh nhau." Thiếu nữ đồ đen lập tức hóa thành sương mù. Chỉ thấy trên không trung có một con rắn nhỏ màu xanh lóe lên rồi biến mất .

Hai người tu tiên áo bàn trắng và áo bào tro đang cẩn thận tìm kiếm tung tích. Bỗng nhiên ở giữa không trung có một đường sáng xanh lóe lên. Một con rắn xanh trên không trung quát một tiếng đầy phẫn nộ: "Hai người tu tiên các ngươi dám tới đây cơ à. Các ngươi chết chắc rồi!" Âm thanh vang vọng.

Vù vù.

Con rắn xanh trên không trung lóe lên một cái rồi biến mất không thấy đâu.

"Đúng là Không Thanh Xà Yêu!" "Nó phát hiện ra chúng ta." Hai người tu tiên lập tức kinh hãi. Tiếp theo người tu tiên mặc áo bào trắng truyền âm nói. "Con Không Thanh Xà Yêu này dường như tức giận thật rồi. Chỉ sợ nó sẽ ra tay với chúng ta ngay bây giờ đó. Chúng ta cứ tương kế tựu kế, bày ra một trận pháp khóa không gian ở xung quanh này vào! Một khi nó tới gần, chúng ta sẽ lập tức khởi động đại trận làm cho nó không thể xuyên qua không gian để trốn thoaát. Đến lúc đó ta sẽ đánh chết nó."

"Được, ngươi phải cẩn thận lặng lẽ mà bày trận ra. Đừng để nó ở bên ngoài phát hiên." Người tu tiên áo bào tro truyền âm nói.

Ở một nơi ngoài nghìn dặm.

"Ha ha ha, ta nói hai người bọn chúng chết chắc rồi. Hai tên ngu xuẩn này chắc chắn đang nghĩ xem giải quyết ta thế nào đây. Tính mạng Không Thanh Xà taquý giá như thế. Làm sao có thể đi đánh nhau với các ngươi được." Con rắn nhỏ màu xanh lại lóe lên một cái, rồi lại biến mất không thấy đâu. ******

Kỷ Ninh cùng Mộc Tử Sóc đang cưỡi thuyền đầu rồng đưa một đám người tới nơi đóng quân của Ứng Long Vệ tại Ngục Sơn Đại Hoang Trạch.

Cách Kỷ Ninh khoảng vài vạn dặm. Cũng có một cái chiến thuyền đang đưa một nam một nữ bay đi. Nam cao lớn tuấn mỹ, đúng là Đông Hà Phi Vân. Nữ cũng xinh đẹp như hoa, tên là Đông Hà Bạch Tuyết.

"Ca, giết đại yêu Vạn Tượng này cũng không khó mấy nhỉ. Hai chúng ta phối hợp mới một ngày mà đã giết được hai con đại yêu Vạn Tượng rồi." Đông Hà Bạch Tuyết vui vẻ nói. "Việc giết chết hai con đại yêu cũng không là gì. Chúng ta cũng coi như là may mắn, chọn ngọn núi đầu tiên mà đã có hai con đại yêu Vạn Tượng rồi. Vừa mới giết được hai đại yêu đó là những đại yêu Vạn Tượng khác đã chạy tới. Chúng ta cũng phải dùng tới Tiểu Na Di đạo phù mới chạy thoát." Đông Hà Phi Vân lắc đầu. "Hơn nữa trong thử thách của Ứng Long Vệ lần này, còn yêu cầu chúng ta ở Ngục Sơn Đại Hoang Trạch ba tháng nữaBa tháng ở Ngục Sơn Đại Hoang Trạch này sẽ còn gặp phải nhiều nguy hiểm hơn việc chém một vài con đại yêu Vạn Tượng nhiều."

Đông Hà Bạch Tuyết nói: "Ca không cần phải nói. Càng tới gần nơi đóng quân của Ứng Long Vệ thì lại càng an toàn. Nhóm yêu quái cũng không dại gìnên sẽ ở xa nơi đóTuy chúng ta không thể vào nơi đóng quân đó. Nhưng vẫn có thể tìm một chỗ cách khoảng ngàn dặm mà yên ổn ở ba tháng."

"Ừ, nhưng vẫn phải cẩn thận một chút." Đông Hà Phi Vân nói. "Nơi này không giống với ở bộ tộc đâu"

"Biết rồi." Đông Hà Bạch Tuyết đáp.

Đúng lúc này ở xa xa có một chiến thuyền bay tới.

"Ha ha, hóa ra Đông Hà tộc, Phi Vân đạo huynh." Ở xa xa trên chiến thuyền có một nam tử phong độ nhanh nhẹn đang đứng cười nói. Huynh muội Đông Hà liền liếc mắt một cái nhận ra người kiaNgười này đúng là một trong trăm người muốn gia nhập Ứng Long Vệ lần này, là Bắc Hà Trú, Liệt Thiên kiếm phái.

"Bắc Hà đạo huynh." Đông Hà Phi Vân cũng hô lên.

"Thật trùng hợp mới có thể gặp được hai huynh muội Phi Vân đạo huynh. Mời lên chiến thuyền khôi lỗi của ta uống chút rượu nhạt." Bắc Hà Trú cười.

"Được." Đông Hà Bạch Tuyết tươi cười.

"Không được." Đông Hà Phi Vân cũng lắc đầu. "Không cần."

Điều này làm Đông Hà Bạch Tuyết nghi hoặc nhìn về phía huynh trưởng của mình. Đông Hà Phi Vân nhìn nàng một cái làm Đông Hà Bạch Tuyết cũng không dám nói gì thêm.Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

"Một khi đã như vậy thì ta cũng không ép." Bắc Hà Trú cũng hiểu ra, cười nói. "Vậy ta đi trước đây."

Vừa dứt lời. Vèo! Vèo! Vèo! Vèo! Vèo!

Năm đường sáng lập tức bay về một hướng, nhanh như tia chớp. Năm đường sáng nàychính là năm tên Vạn Tượng chân nhân trong một trăm người muốn gia nhập Ứng Long Vệ lần này. Chỉ thấy bên ngoài thân từng tên Vạn Tượng chân nhân toát ra ánh sáng màu tro. Bắc Hà Trú đứng trên thuyền cũng tỏa ra tầng sáng tro.

Tổng cộng có sáu người!

Luồng sáng tro phối hợp với nhau bao phủ khắp trời đất.

"Tỏa Không đại trận!" Đông Hà Phi Vân, Đông Hà Bạch Tuyết đều giật mình. "Các ngươi. Các ngươi" Đông Hà Phi Vân tái mét mặt nhìn sáu tên tu tiên xung quanh. "Tuyết Long Sơn Đông Nhất, Thiên Xuyên Tông Từ Mãn Tuyền, Liệt Thiên kiếm phái Bắc Hà TrúCác ngươi đã chuẩn bị Tỏa Không đại trận từ trước."

Bình thường chỉ có Tử Phủ tu sĩ mới dùng Tiểu Na Di đạo phù, còn Vạn Tượng chân nhân sẽ chẳng dùng.

Bởi vì đa phần Vạn Tượng chân nhân đều sẽ chuẩn bị Tỏa Không đại trận. Chỉ cần bày ra là không ai có thể di chuyển khỏi phạm vi của Tỏa Không đại trận.

"Bốn Vạn Tượng viên mãn, hai Vạn Tượng hậu kỳ." Đông Hà Phi Vân và Đông Hà Bạch Tuyết nhìn nhau. Trong mắt hiện lên vẻ quyết đoán.

"Giết chết bọn chúng." Trong mắt Bắc Hà Trú hiện lên sự lạnh lùng.

"Giết!"

Đông Hà Phi Vân, Đông Hà Bạch Tuyết cũng điên cuồng không kém .

"Đông Hà Phi Vân ta nhất định sẽ báo thù! Nhất định sẽ báo thù! ! !" Một tiếng kêu thê lương đầy oán hận vang vọng. Ở xa xa, người vừa thoát khỏi Tỏa Không đại trận mang đầy máu me, gãy một cánh tay là Đông Hà Phi Vân sử dụng Tiểu Na Di đạo phù biến mất. Còn muội muội của hắn thì dĩ nhiên đã chết. Dù sao huynh muội bọn họ đối mặt không phải là đại yêu Vạn Tượng không có truyền thừa đầy đủ mà là một đám tinh anh Vạn Tượng chân nhân xuất thân từ môn phái, bộ tộc giống bọn họ!

Bốn Vạn Tượng viên mãn, hai Vạn Tượng hậu kỳ. Một khi phối hợp thì sẽ chắc chắn nghiền nát huynh muội bọn họ. "Lại để tên Đông Hà Phi Vân kia chạy thoát." Bắc Hà Trú lắc đầu.

"Coi như hắn còn may."

Năm người khác cũng bay lại chiến thuyền. Bắc Hà Trú cầm túi trữ vật của Đông Hà Bạch Tuyết đã chết lên điều tra. "Thế nào?" Những người khác hỏi.

"Tạm được, một cái thi thể đại yêu Vạn Tượng." Bắc Hà Trú đưa túi trữ vật cho người bên cạnh để từng người cùng điều tra. Tuy sáu người bọn chúng đã lập ra lời thề thiên đạo để phối hợp giết người cướp của. Nhưng chiến lợi phẩm thì vẫn phải để từng người cùng xem. Bắc Hà Trú cười: "Ba tháng. Chắc chắn sẽ dễ dàng gom đủ sáu thi thể đại yêu Vạn Tượng thôi."

"Đúng." Đông Nhất mặc áo dài màu vàng kim cũng mỉm cười gật đầu. "Trong đám người tu tiên đi giết đại yêu Vạn Tượng này e là có không ít người ở gần nơi đóng quân của Ứng Long Vệ. Chúng ta cứ tuần tra quanh chỗ nàychắc chắn sẽ gặp không ít người. Gặp một cái là giết luôn."

"Cứ tiếp tục làm thế đi."

Mỗi người trong nhóm này đều tràn đầy mong chờ.

Giết người tu tiên chẳng những có được thi thể đại yêu Vạn Tượng mà còn có được cả đủ loại pháp bảotrên người đó nữa. Chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều việc đi giết đại yêu Vạn Tượng.

*****

"Đông Hà Phi Vân ta thề. Nhất định phải giết bọn chúng." Đông Hà Phi Vân đầy máu me xuất hiện giữa không trung. Trong mắt của hắn đầy hận thù. "Bắc Hà Trú, Từ Mãn Tuyền, Đông Nhất" Những cái tên đó! Đông Hà Phi Vân nghiến răng nghiến lợi nhắc từng cái, giống như muốn khắc sâu vào trong linh hồn của chính mình.

"Tiểu muội."

"Tiểu muội." Đông Hà Phi Vân lã chã nước mắt. Đã sớm biết con đường tu tiên cực kỳ nguy hiểm, nhưng nào ngờ mới lần đầu tiên ra ngoài lưu lạc đã làm muội muội chết. Điều này biến sự hăng hái mong chờ khi trước của Đông Hà Phi Vân thành nỗi đau khổ hận thù vô tận.

Hắn cũng biết. Thông thường các vị bề trên ở môn phái cũng sẽ không nhúng tay vào việc giết chóc của đám Vạn Tượng chân nhân. Trừ khi xuất hiện chuyện Nguyên Thần đạo nhân 'ỷ lớn hiếp nhỏ' giải quyết Vạn Tượng chân nhân thì sư phụ, bậc trưởng bối mới ra tay.

Chỉ cần là chiến đấu cùng cấp độ

Nếu chết thì chỉ có thể trách tài không bằng người mà thôi! Đương nhiên nếu người chết là thế hệ sau của một nhân vật lợi hại. Ví dụ như đồ đệ duy nhất của họ thì nhân vật lợi hại đó sẽ điên cuồng không làm theo bất kỳ quy tắc nào mà báo thù!

*****

Kỷ Ninh cùng Mộc Tử Sóc cưới chiến thuyền bay thẳng tới nơi đóng quân của Ứng Long Vệ. "Kỷ Ninh sư huynh." Mộc Tử Sóc nhìn những người vẫn đang thấp thỏm lo âu kia, khẽ nói: "Bọn họ vẫn còn đang sợ hãi bất an. Cho dù lúc nàybọn họ không sợ chúng ta như trước nữa. Nhưng cũng chỉ có những đứa nhỏ kia là còn bạo dạn một chút.

"Bọn họ bị làm nô dịch quá lâu." Kỷ ninh lắc đầu. "Nô tính đã thấm sâu trong người. Rất khó để thay đổi. Nhưng những đứa bé kia thì lại còn chút hi vọng."

Mộc Tử Sóc nhìn về phía đứa bé được cứu đầu tiên, mỉm cười. Mẹ của nó là một nữ nhân cực kỳ bẩn thỉu đang kéo tay nó. Nhưng đứa bé thì lại chẳng sợ hãi tí nào, nhìn về phía Mộc Tử Sóc. "Em bé. Ta còn chưa biết tên của ngươi đó." Mộc Tử Sóc nói.

"Tên của ta là Thiết Oa" Đứa nhỏ ngẩng đầu nói: "Hai vị tiên nhân. Tên của các người là gì vậy?"

Mộc Tử Sóc nở nụ cười: "Tên ta là Mộc Tử Sóc, còn vị này là sư huynh của ta. Tên là Kỷ Ninh." "Mộc Tử Sóc, Kỷ Ninh" Đứa nhỏ lẩm bẩm như muốn nhớ kỹ hai cái tên này.

Kỷ Ninh cũng mỉm cười đi tới. "Thiết Oa thật thông minh."

Ngay khi hai người Kỷ Ninh đang nói chuyện phiếm với đứa nhỏ thì ở xa xa đang có một con thuyền chiến tới gần.

"Nhìn kia, chiến thuyền đầu rồng kia." Bắc Hà Trú chỉ về phía xa xa nói. "Nếu ta nhớ không sai thì chiến thuyền đầu rồng kia là của một gã tên là 'Mộc Tử Sóc' đệ tử Hắc Bạch Học cung thi triển ra. Rất có thể trên thuyền có hai người là Mộc Tử Sóc và sư huynh của hắn." "Hắc Bạch Học cung?"

"Mỗi người ở Hắc Bạch Học cung đều là thiên tài tuyệt thế đó. Không dễ động vào đâu."

"Muốn ra tay không?"

Những người này bắt đầu do dự. Đông Nhát mặc áo vàng kim lại nói: "Không cần phải lo lắng quá. Ta cũng nắm rõ tên Kỷ Ninh kia. Hắn năm nay mới hai mươi tuổi! Tuy rằng thiên phú đúng là rất kinh người nhưng mới tu luyện chưa được bao lâu. Khi trước các ngươi cũng biếtHắn tu luyện tới tầng chín 'Xích Minh Cửu Thiên Đồ', có chút uy hiếp về cận chiến. Chúng ta chỉ cần giữ khoảng cách là sẽ không phải sợ gì. Mà tên Mộc Tử Sóc kia còn đi theo Kỷ Ninh nên có lẽ thực lực cũng không mạnh lắm đâu."

"Hai người bọn chúng quay lại. Có lẽ là mang theo thi thể hai đại yêu Vạn Tượng."

"Đệ tử Hắc Bạch Học cung sao. Giết bọn chúng có thể có được nhiều thứ hơn giết Vạn Tượng chân nhân khác đó. Hơn nữa, hai người bọn chúng một tên là Vạn Tượng trung kỳ, một tên miễn cưỡng tính là Thần Ma luyện thể Vạn Tượng tiền kỳ. Mà chúng ta có bốn người là Vạn Tượng viên mãn, hai người là Vạn Tượng hậu kỳ. Lại thêm cả trận pháp phối hợp sáu người."

"Cố tính đánh vô ý. Chúng ta nắm chắc rồi.

Rất nhanh sáu người đã thống nhất xong. "Đi, giết hai tên thiên tài tuyệt thế Hắc Bạch Học cung thôi!" Trong mắt Bắc Hà Trú tràn đầy hung ác.


===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top