|

Chương 126: Chồng à, em không được

Ngôn Mặc Bạch ôm cô cười nhẹ, trêu chọc bên tai cô: "Bảo bối, đây là em đợi không kịp sao?"

Cô xông lại nhanh như vậy, cho anh một cái ôm từ phía sau nhiệt liệt như vậy, Ngôn Mặc Bạch cảm giác trái tim mình trong nháy mắt đều bị thân thể mềm mại này vây quanh.

Tư Mộ chui đầu vào trong ngực của anh cọ xát vài cái, làm cho anh ngứa, dao động bật cười, ngực run run cùng mùi hơi thở của anh dễ chịu như vậy, mới khiến cho cô cảm giác chân thật được.

Anh thật sự đã trở lại!

Tay Tư Mộ ôm eo anh sờ vài cái, sau đó thở dài một hơi ngửa đầu nhìn về phía anh, nói: "Chồng, em đói rồi!"

Ngôn Mặc Bạch lập tức cúi đầu che kín môi nàng, dùng sức nhiệt liệt hút, trở qua trở lại lưu luyến, đến khi Tư Mộ chóng mặt suýt chút nửa hít thở không thông, Ngôn Mặc Bạch mới buông cô ra, trong mắt toàn là yêu chiều vui vẻ.

Môi Tư Mộ ửng hồng, ngửa đầu nhìn về phía anh, ánh mắt mê hoặc, định thần lại được một chút, xì một tiếng khinh miệt về phía Ngôn Mặc Bạch, giọng điệu nũng nịu chảy nước.

"Em đã đói bụng "

"Chồng lập tức cho em ăn " dứt lời, Ngôn Mặc Bạch xoay người bồng cô lên, trực tiếp đi về phía phòng ngủ.

Tư Mộ bị động tác này của anh làm cho choáng váng, cuối cùng người tỉnh táo một chút, hiểu được ý tứ trong lời nói của anh, ý thức được ý đồ của anh, cô vung nắm tay đánh vài cái vào bộ ngực của anh.

Ngôn Mặc không thèm nhìn đến nắm đánh như gải ngứa của cô, không đau một chút nào, ngược lại là yêu thương tay cô có bị đau hay không.

Nhỏ giọng cười nói: "Vợ à, kiềm chế một chút, đừng đem tay của em đánh cho đau "

Vừa dứt lời, truyền đến lỗ ai anh một một hơi thở mạnh mẽ "Hừ—— "

Tư mộ há mồm cắn lấy chỗ mẫn cảm trước ngực anh, mặc dù đã biết bộ ngực của anh rắn chắc, làm răng cô cắn đến đau lên, nhưng lực sát thương quả thật không nhỏ không phải sao?

Tư Mộ khiêu khích nhìn sắc mặt người nào đó càng thâm trầm, trên mặt anh đắc ý chỉ hiểu rõ

"Xem ra em đã đói rồi, chờ một lát anh cho em ăn no!" Ngôn Mặc Bạch bước đi trở về phòng ngủ, nếu đổi lại trước kia, anh chắc chắn cách vài mét xa sẽ đem quăng cô ngã phịch xuống giường rồi, nhưng mà bây giờ cô đã có thai rồi anh cũng không dám làm loạn.

Mặc dù vội vàng, nhưng mà mỗi một cái động tác đều êm ái cẩn thận, sợ làm bị thương cô.

Tư Mộ thấy điệu bộ này của anh, vội vàng đẩy anh ra: "Không muốn nữa, em thật sự đói bụng rồi "

Ngôn Mặc Bạch hít sâu một hơi, ngăn chặn sự cuồng nhiệt mãnh liệt trong cơ thể hận không thể muốn bùng phá, nhéo mặt của cô, hỏi: "Em muốn ăn cái gì? Anh bảo bên dưới làm đưa lên."

Phòng bếp khách sạn Autumn đều có đầu bếp thay phiên nhau trực, thuận tiện cho khách buổi tối ăn khuya gọi cơm.

"Em muốn ăn hoành thánh." Bữa ăn khuya cung cấp rất nhiều món, hoành thánh là một trong những món Tư Một yêu thích nhất. Tay nghề đầu bếp khách sạn Autumn trước nay rất tốt, lúc Tư Mộ ăn sáng cũng thường ăn món này.

Ngôn Mặc Bạch bắt đầu gọi điện thoại, sau đó lại xoay người lại nữa đặt ở trên người cô, môi dán vào tai cô, hơi thở nóng rực làm cho ngứa ngáy, khuôn mặt mặt hồng hào đẩy anh ra, "Anh thật nặng, đừng đè con."

Mặt Ngôn Mặc Bạch lập tức trầm xuống, cách lớp vải mỏng, hung hăng gặm một chút trước ngực của cô.

Cục cưng là cái đứa phiền nhất.

Ngôn Mặc Bạch lại một lần nữa ghét bỏ nhìn chằm chằm vào bụng Tư Mộ.

Thái độ mặc dù khó coi, nhưng mà Ngôn Mặc Bạch nhưng vẫn là theo lời từ trên người cô quay qua một bên.

Lặng yên một chút, lại bực bội quay vài vòng, đột nhiên đập xuống giường một cái, nhìn chằm chằm vào bụng Tư Mộ, giọng điệu buồn rười rượi, ý tứ cảnh cáo rất đậm: "Con chuyên môn đối nghịch với cha? Chờ con ra, xem cha có dọn dẹp con không!"

Tư Mộ thấy bộ dáng của anh, cảm thấy vừa buồn cười vừa tức giận, đưa tay nhéo lỗ tai của hắn, nói: "Anh dám dọn dẹp con em, xem em dọn dẹp anh như thế nào!"

Tư Mộ vừa dứt lời, cả người đã bị Ngôn Mặc Bạch ôm lấy nằm sắp lên người anh , tay còn đang trên người của cô vờ vài cái, cười tà mị nói: "Đến đây đi, hiện tại để cho em dọn dẹp. Buông tay buông chân dọn dẹp, không cần nể mặt của anh, tốt nhất dọn dẹp để anh ba ngày không xuống giường là được."

Tư Mộ ghé vào trên người anh, cảm giác thân dưới bị đụng vào vật cứng như sắt, bên tai bị hơi thở người nào đó làm ửng đỏ lên, mặt liền đỏ lên.

Ngôn Mặc Bạch đè tên Đại Lưu Manh!

Trước kia cảm giác anh lạnh lùng ít nói, nhưng bây giờ thì cái gì cũng dám nói đúng là lưu manh côn đồ.

Tư Mộ chui đầu vào trước ngực anh, hồi lâu mới dám ngẩng đầu nhìn anh, nét mặt thiếu nữ thẹn thùng lại làm ngứa ngáy trái tim Ngôn Mặc Bạch.

Cô nói: "Anh nghĩ như vậy ba ngày không xuống giường được sao?"

Ngôn Mặc Bạch sửng sốt, kế tiếp chính là vui mừng khôn xiết, anh cười tủm tỉm gật đầu nói đúng là như vậy.

Trong lòng ước gì là mười ngày nửa tháng không xuống giường được rồi đó nhưng mà nàng không có bổn sự kia.

Tư Mộ từ từ đem mặt dời đến bên cạnh anh, miệng tiến đến bên tai của anh, khẽ hà hơi thở, "Nếu không em lên mạng mua Lang Nha Bổng về, để phía sau anh đủ sướng?"

Ngôn Mặc Bạch lại sửng sốt, sau đó bỗng cảm thấy Cúc Hoa xiết chặt, chỉ cần nghĩ đến cái cảnh kia, mồ hôi lạnh đều phát ra.

Ngay sau đó đưa tay bưng lấy mặt của cô, hung hăng hôn hồi lâu, hình phạt dường như thẳng đem đầu lưỡi của cô đều nuốt đến chết lặng, mới buông cô ra, sau đó ánh mắt trầm tĩnh nhìn ánh mắt của nàng, tay nắm lấy eo của nàng, đem nàng áp lên trên người anh, khiến nhiệt huyết nơi nào đó với cô chăm chú kề nhau.

"Vật nhỏ, anh xem em mãnh liệt ra sao!" Ngôn Mặc Bạch ấn cô nàng, cách lớp vải nấc cô vài cái, khiến cho Tư Mộ liên tục cầu xin tha thứ.

"Em nói đùa, không dám không dám " Tư Mộ bị bàn tay to lớn của Ngôn Mặc Bạch khống chế ở trên người anh, mới đầu thử giãy dụa hai cái, lại phát hiện anh húc lên càng dữ tợn. Sau đó mới nghĩ đến mình là thật sự ngốc, sao có thể ở trên người anh động đây như vậy? Đây không phải cố ý tự rước lấy họa sao?

Ngôn Mặc Bạch bị Tư Mộ cọ như vậy, càng khó chịu.

Hai ba lần đem cô lột sạch, ấn lấy cô ngồi xuống, hai người nhắm mắt lại cảm thụ cảm giác sung sướng này đến hít thở không thông, trong chốc lát, Ngôn Mặc Bạch nhẹ nhàng chích một chút, nằm sấp trên thân thể người nào đó nói: "Bảo bối, em ở phía trên, em nghĩ sao mà động "

Tư Mộ mắc cở chết được, anh cứng rắn như sắt quấy ở chổ non mềm của cô quấn một trận, từ thân đến trái tim của cô đều phát run cả rồi. Loi ngoi ở trên người anh, mặt chôn sâu ở trên vai không dám nâng lên nhìn anh. Nghe thấy lời của anh, càng đỏ mặt.

Anh chỉ là nhè nhẹ nhích một chút như vậy, cô theo run lên, loại cảm giác rã rời mất hồn lan tràn toàn thân.

Tay của cô chống ở trên eo cố, giúp cô vặn vẹo, mà cô vì sự cổ vũ của anh, uốn éo đến hăng say, hai người đều dục tiên dục tử.

Ngoài cửa vang lên tiếng chuông, là nhân viên phục vụ đưa đồ ăn vừa mới nấu xong lên

Nhấn chuông ba tiếng, cũng chưa có người ra mở cửa.

Nhân viên phục vụ đưa đồ ăn lên cũng biết phòng này là của Thái Tử Gia, không dám rời khỏi, cũng xác định bên trong nghe thấy tiếng chuông cửa này, nhưng mà chưa ra mở cửa, như vậy chỉ có một khả năng, chính là —— Thái Tử Gia đang bận rộn công việc!

Được rồi! Thái Tử Gia đang bận, anh không thể thúc giục! Đàn ông là không thể thúc giục!

Nhân viên phục vụ bưng bưng nồi hoành thánh vừa mới nấu xong đứng ở ngoài cửa đợi 10p, còn không có động tĩnh, ngoài cửa do dự một hồi lâu, mới lấy được dũng khí nhấn chuông cửa lần nữa.

Anh nhắm mắt làm động tác đè xuống, giống như Đổng Tồn Thụy phá đá, có loại khí thế hy sinh thấy chết không sợ.

Ngôn Mặc Bạch đương nhiên nghe thấy được tiếng chuông cửa, nhưng mà thấy người trên thân nhiệt tình thưởng thức như vậy, xuất thần như vậy, anh làm sao có thể thúc giục cô làm nhanh lên một chút chứ?

Anh hỉ hy vọng cô lâu thêm một chút, lại lâu một chút

Tư Mộ đưa vào, ra sức di chuyển, đầu óc trống rỗng, chỉ cảm giác mình đnag phiêu bạc trên biển, theo sóng nhấp nhô, thể xác và tinh thần đều chạy theo cảm giác, ở đâu còn có sức nghe động tĩnh bên ngoài?

"Ừ ••••• chồng à, em không được em mệt rồi " Tư Mộ mệt mỏi giống như biến thành vũng nước, ngã sấp ở trên người anh, thở hổn hển.

Ngôn Mặc Bạch cười nhẹ vỗ cái mông của cô, sau đó đem thân thể của cô nằm ở trên giường, để cô nằm nghiêng, tay anh từ phía sau kéo dôi chân thon dài của cô ra, để bản thân thuận lợi đút bào, một tay để ở nơi mềm mại của cô.

Cô mang bầu, tư thế nghiêng là thích hợp nhất.

Mới vừa rồi cô làm ở trên, tiết tấu sâu cạn đều để cô khống chế, không cần lo lắng để quá sâu sẽ ảnh hưởng đến đứa nhỏ.

Lúc đầu cô nói đói rồi, Ngôn Mặc Bạch nghĩ di chuyển nhanh hơn, chấm dứt trận chiến này, để cô lắp đầy bụng bồi dưởng sức lựa, lại đến cho anh ăn no.

TRong tiếng rên rỉ của cô, Ngôn Mặc Bạch hung hăng mấy chục cái, cuối cùng tiếng rên rĩ đó cũng dừng lại.

Trong phòng tối đen yên tĩnh, cả phòng kiều diễm cùng mùi hương xa hoa lãng phí, hơi thở của anh và cô giao hòa lại với nhau, tạo nên một khúc nhạc đoàn tụ mập mờ.

Sáng ngày thứ hai, sau khi Tư Mộ tỉnh lại, trên người sạch sẽ rồi, chắc là tối hôm qua sau khi Ngôn Mặc Bạch chấm dứt đã ôm cô vào phòng tắm tắm rửa giúp cô.

Ngôn Mặc Bạch đối với những chuyện này như con sói ăn không đủ no, sâu trong lòng Tư Mộ cảm thấy không nói nên lời.

Từ sau ba tháng mang thai, mỗi lúc trời tối Ngôn Mặc Bạch đều quấn quít lấy cô muốn, buổi sáng có đôi khi cũng muốn quấn quít lấy cô, nói ra cho oai "Tập thể dục buổi sáng" .

Nhưng không phải là trước đó đã tập thể dục sao?

Mỗi buổi sáng Tư Mộ đều vịn eo kéo anh cùng đi tản bộ, lại không ra khỏi cửa được một chút, cô đều hoài nghi xương cốt toàn thân của mình có phải đã bị anh giày vò đến tan xương rồi không.

Buổi sáng sớm nay, lúc Tư Mộ thức dậy, người bên cạnh cũng đã thức giấc, đang một tay chống cằm lên nhìn cô không chớp mắt.

Tư Mộ đưa tay sờ đến lỗ tai của anh, nắm lại bắt đầu nghịch.

Thật sự không công bằng!

Cô bị giày vò một buổi tối, toàn thân đều đau nhức, ngủ đến bây giờ còn mềm nhũn như cháo, mà một người cày cáy cả buổi tối, sao lại có tinh thần sáng lạng như vậy?

Ngôn Mặc Bạch thấy vợ của mình nhéo càng lúc càng hăng, hận không thể muốn bóp nát lỗ tai của anh. Đưa tay bắt được tay của cô, kéo đến bên miệng hôn một cái, nói: "Vợ à, rời giường —— "

Chuyện hạnh phúc nhất trên thế giới , chính là buổi sáng bị người đàn ông đẹp trai như vậy, dùng giọng nói yêu thương như vậy kêu rời giường.

Tư Mộ ở trong lòng anh ngọt ngào lăn qua lăn lại hai vòng, nũng nịu nói: "Không muốn rời giường, em mệt quá, còn muốn ngủ."

"Không dậy nổi để đi tản bộ sau?" Ngôn Mặc Bạch vừa nghe cô nói mệt mỏi, thật ra trong lòng cũng đau lòng. Lực chiến đấu của anh anh rõ nhất, nếu có thể chiến đấu thoải mái đến như lời cô nói thì nguyên khí tổn thương nặng nề. Ngôn Mặc Bạch yên lặng thở dài, vẫn kéo cô đứng dậy đi rèn luyện thân thể, thân thể của cô có thể tốt, anh càng có thể chơi thoải mái.

"Không muốn đi ——" Tư Mộ ở trong lòng hắn thốt lên, hơi thở nong nóng thả vào khiến anh lại bắt đầu nhiệt huyết sôi trào.

Bao nhiêu cũng muốn tiếp tục, dù là già một lần cũng được! Nhưng mà lo lắng đến thân thể cửa cô ăn không tiêu, liền cố nén lại, dịu dàng xoa tóc của cô nói, nói: "Anh bảo đầu bếp nấu cháo cho em rồi, chúng ta ăn điểm tâm, dẫn em đi dạo phố, không phải em nói muốn đi đến cửa hang trẻ sơ sinh sao?"

"Hôm nay anh rãnh đi với em sao?" Tư Mộ nghe lời của anh, mừng rỡ ngẩng đầu lên, hỏi.

"Nhanh rời giường đi! Nếu lại ngủ nướng một phút đồng hồ, vậy không đi thì——" Ngôn Mặc nói xong bỏ đi, chậm rãi xoay người xuống giường, thân thể trống không đi vào phòng tắm.

Tư Mộ đâu có thể nướng tiếp được?

Trông thấy Ngôn Mặc Bạch xuống giường, cô lập tức ngồi dậy, xốc chăn mền chuẩn bị xuống giường, đột nhiên lại co lại về trên giường.

Ăng ẳng! Rõ ràng quên mất bây giờ bản thân không một mảnh vải che thân.

Ngôn Mặc Bạch dám ở trước mặt cô không mảnh vải che thân nghênh ngang phóng đãng, cô cũng không dám.

Trông thấy tối hôm qua Ngôn Mặc Bạch để khăn tắm ở một bên, tiện tay lấy lên, đem bọc lấy mình, sau đó nhanh chóng trở mình xuống giường, chạy tới phòng tắm.

Trong phòng ngủ trải thảm, Tư Mộ quá sốt ruột, không có mang dép, dẫm lên thảm mềm mại không thấy cảm giác gì, nhưng mà vừa vào phòng tắm, cảm giác lạnh buốt rét thấu xương từ gan bàn chân truyền đến, mới biết mình quên mang dép rồi.

Người liền chạy vội tới bên cạnh Ngôn Mặc Bạch, Tư Mộ hít lấy khí lạnh chân không dẫm trên chân Ngôn Mặc Bạch.

Thật sự là không chịu được cơn lạnh thấu xương kia, cô cũng là nhất thời nóng vội quên đi dép rồi, phụ nữ có bầu không thể để chân lạnh được. Nghĩ đến đây, Tư Mộ càng bị dọa cho hoảng sợ, hai chân đều dẫm trên chân Ngôn Mặc Bạch.

"Chồng à, chân em lạnh quá, em không mang dép " Tư Mộ dẫm trên chân Ngôn Mặc Bạch, tay ôm eo của anh đề phòng té từ trên xuóng.

Ngôn Mặc Bạch bị hành động đột nhiên xuất hiện của cô dọa cho hết hồn, chờ đến khi thấy rõ cô chân không chạy vào trong phòng tắm, anh phụng phịu hung hăng bóp lấy mông cô.

Sàn nhà phòng tắm lót đá cẩm thạch, bây giờ là trời đông giá rét, không lạnh như băng mới là lạ chứ.

Tư Mộ bị anh bóp đến nổi phải gào khóc, nhưng là mình sai trước, đuối lý cũng không dám phàn nàn.

Lúc cô chạy vào, Ngôn Mặc Bạch đang đánh răng, kết quả bị cô vây lấy như vậy, miệng Ngôn Mặc Bạch đầy bọt mép, cắn bàn chải, trừng mắt nhìn cô, sau đó ôm cô đến cửa phòng tắm, ném cô xuống mặt thảm trong phòng ngủ.

"Ngay lập tức đi mang dép!"

Tư Mộ oán niệm nhìn anh một cái, uất ức a!

Nhưng miệng Ngôn Mặc Bạch cắn bàn chải đầy bọt mép, khi anh nói lời này giọng nói cũng không rõ. Vốn là lời nói cảnh cáo ngoan ngoãn, nghe vào trong lỗ tai Tư Mộ lại cảm thấy mười phần ý tứ chọc cười.

Nhưng thái độ của anh vẫn lạnh lung như vậy, cô không dám cười lên tiếng, vì vậy đứng dậy xoay người, bả vai co lại ngoan ngoãn đi mang dép.

Đến khi Tư Mộ rửa mặt xong đi ra, mặc quần áo tử tế rồi, Ngôn Mặc Bạch vẫn trừng cô, trừng cô đến phát bực rồi.

"Được rồi, chồng à, em sai rồi, em từ nay về sau cũng không dám nữa như vậy ••••• anh không cần phải trừng em, bị anh trừng muốn xuyên người rồi " Thật sự là Tư Mộ không có biện pháp, cuối cùng đầu hàng, đi qua ngồi xuống sô pha bên cạnh anh ôm lấy đùi anh, khuôn mặt một đống nước mắt nước mũi nhận sai.

Ngôn Mặc Bạch liếc nhìn cô từ trên xuống dưới, sau khi thấy cô ngoan ngoãn nhận lỗi, mới đưa tay xoa đầu cô, nói: "Từ nay về sau nếu em còn dám như vậy, tự em nói, anh trừng phạt em như thế nào? Dù gấp gáp vội vàng cũng không thể như vậy, em không thương tiếc thân thể của mình, từ nay về sau bị bệnh, anh xem em xử lý như thế nào?"

Tư Mộ thấy anh đã tha lỗi, lập tức ngoan ngoãn giơ tay đặt lên tim thề: "Nếu như từ nay về sau em còn dám như vậy không thương tiếc thân thể của mình, để tùy anh xử lý không phản kháng."

Ngôn Mặc Bạch thoả mãn gật đầu: "Để anh xử trí đúng không? Ừ, em nhớ rõ là được."

"Nhanh xuống dưới ăn điểm tâm, em đói bụng rồi " Tư Mộ thấy nguy cơ đả giải, mà bắt đầu thúc hắn, kéo anh theo chớp nhoáng.

Ngôn Mặc Bạch Khởi xoa đầu cô, khuôn mặt yêu chiều cùng bất lực, nói: "Thật sự là trư rồi! Ăn no ngủ kĩ, thức dậy lại ăn."

Tư Mộ liếc nhìn anh, bĩu môi tỏ vẻ bất mãn. Tư thế này giống như anh dám nói thêm một câu nữa, cô lập tức nhào tới đem miệng anh xé nát.

Tư Mộ vốn chính một người tham ăn, bây giờ mang thai rồi, càng có thể ăn, cho nên ăn được nhiều đó cũng là bình thường.

Nhưng mà, người tham ăn ghét nhất người khác nói cô là trư!

Cho dù cô thật sự rất có thể ăn, vậy cũng không thể nói cô là trư!

"Được rồi, anh đã bảo đầu bếp chuẩn bị món bánh trứng em thích." Ngôn Mặc Bạch thấy cô có vẻ tức giận, cười xoa mặt của nàng, kéo cô ra cửa.

Hai người ăn điểm tâm sáng ở nhà hàng, Tư Mộ lại ăn thỏa thuê, vừa đang ôm bụng vừa nói với Ngôn Mặc Bạch: "Chúng ta tới cửa hàng gần đây trước đi, thì mấy trăm mét, đi qua, không cần lái xe."

Nàng ăn được no bụng như vậy, vừa vặn đi một chút cho tiêu hóa thức ăn.

Thành phố A trung tâm thương mại rất nhiều, mà gần khách sạn Autumn cũng có một cái, hơn nữa là lớn nhất có dủ thức của Thành Phố A. Bởi vì ở đây là phố buôn bán, gần đây đều là nơi tiêu tiền cao câos, vì vậy một trung tâm mua sắm cũng là nơi bán sản phẩm đắt tiền nhất.

Tư Mộ kéo tay Ngôn Mặc Bạch nhàn nhã đi hết 10 phút mới tới, cửa ra vào có hai cô gái mặc đồng phục bán hang đứng, sau khí trông thấy Tư Mộ nắm tay Ngôn Mặc Bạch vào cửa, khuôn mặt đều mỉm cười hoàn nghênh ghé thăm.

Tư Mộ gật đầu, mà Ngôn Mặc Bạch lại không có cảm xúc gì.

Tư Mộ mới vừa đi vào, trông thấy cách đó không xa một bóng dáng, sửng sốt.

Là cô ta?

Tay nắm Ngôn Mặc Bạch xiết chặt, trực giác muốn xoay người bỏ đi.

===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top