|

Chương 120: Muốn cô chủ động một lần biết bao nhiêu

Cố Khuynh ngăn Sở Kỳ lại, mà cô còn đang líu ríu tỏ vẻ kháng nghị, cặp mắt lạnh lùng của Ngôn Mặc Bạch nhìn qua như có như không, nhẹ nhàng nhíu mày một cái, Cố Khuynh lập tức hiểu ý, cưỡng chế bế cô lên, để cô ngồi lên đùi mình, bàn tay to che miệng cô lại.

Người ta ghét bỏ em nói, em đừng nói nữa có được không? Chờ chúng ta ăn xong, sẽ tuyd em đi quấy bọn họ.

Sở Kỳ hung hăng nhìn chằm chằm Cố Khuynh, hai mắt bốc lửa, ý đồ dùng ánh mắt giết chết anh. Cố Khuynh nhỏ giọng cảnh cáo bên tai cô: "Đừng quấy nữa! Thức ăn ngon còn chưa mang lên đâu."

Nếu làm Tiểu Bạch mất hứng, sẽ không cho bọn họ ăn, đó mới công dã tràng!

Sở Kỳ há mồm cắn tay Cố Khuynh đang che miệng mình, ánh mắt khiêu khích nhìn anh.

Cố Khuynh cố gắng chịu đựng, mắt thấy mỹ thực lên đến, mới buông cô ra.

"Bà cô của tôi ơi, em thích chỗ nào, thích làm gì, tiểu gia cũng mặc kệ em!" Cố Khuynh nôn nóng sốt ruột nhìn những món ăn, thật lâu rồi anh cũng chưa ăn những món này.

Sở Kỳ bị mùi hương này hấp dẫn, bỏ qua ý định đi tìm Tư Mộ, trước ăn đã rồi nói sau.

"Ừ... ngon quá..." Sở Kỳ học theo dáng vẻ ăn của Cố Khuynh, ăn một miếng, tự đáy lòng ca ngợi. Lại nói cô là người như vậy, có cái gì ngon mà chưa từng ăn qua? Nhưng món ngon như thế này thì lần đầu được ăn.

Nhìn Cố Khuynh ở đối diện, cái chân dưới mặt bàn đá anh một cái, trách cứ: "Đồ ăn ngon như vậy, tại sao bây giờ anh mới dẫn tôi đi ăn?"

Biết rõ cô là vua ăn hàng, tại sao không sơm giới thiệu cô đến đây ăn món này, đây là khí chất cao quý của thiếu gia nhà giàu sao.

Nhàn nhã liếc Sở Kỳ một cái, lành lạnh nói: "Em cho rằng đây là món có tiền sẽ ăn được à? Em nhìn xung quanh xem có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn chúng ta, nước miếng chảy đầy đất, không phải là không có nhà giàu gia tài cả tỷ, nhưng chưa chắc đã được ăn, hoặc có thể nói đây là lần đầu tiên được nghe thấy món này."

Tướng ăn của Sở Kỳ cũng không phải hoàn toàn bắt chước anh, từ nhỏ lớn lên trong hắc đạo, mặc dù cũng đặc biệt mời người dạy lễ nghi, nhưng trong nhà là phần tử bạo lực hở chút là la hét đồi đánh đồi giết, lịch sự cho ai nhìn? Ở hoàn cảnh như vậy thì đã quen tùy ý. Nhưng mà nếu trong trường hợp cần quy củ thì cô vẫn có thể làm được, chẳng qua là không được tự nhiên mà thôi.

Trong tiềm thức, cô coi Cố Khuynh là người thân của mình, nên cũng không cần ngụy trang nữa. Vì vậy tùy tiện làm sao thấy thoải mái là được, hoàn toàn không cần bận tâm hình tượng.

Trong miệng nhét đầy thức ăn ngon, Sở Kỳ liếc anh một cái, khinh thường cười: "Lừa gạt ai đó, anh tưởng mình bản lãnh lớn lắm sao? Có tiền cũng không mua được, vậy sao anh lấy được?"

Nhét một miếng vào miệng, nói cũng không rõ. Cố Khuynh nhìn sang Ngôn Mặc Bạch, dù sao bây giờ thức ăn cũng vào miệng rồi, anh cũng không còn bị uy hiếp nữa.

"Em qua hỏi chị em tốt của em thì sẽ biết, đây làTiểu Bạch lấy được."

Sở Kỳ nuốt một miếng, nhanh chóng ăn hết cả mâm thức ăn, rồi cầm khăn giấy vừa lau miệng vừa đi đến chỗ Tư Mộ.

Vừa rồi Tư Mộ cũng đắm chìm trong thức ăn ngon nên không chú ý đến động tĩnh của Sở Kỳ. Sở Kỳ bị Cố Khuynh ngăn lại cách cô năm mét, cô không biết cũng đúng.

Mới vừa ăn xong liền thấy Sở Kỳ đi đến, mỉm cười chào hỏi cũng không kinh ngạc. Mới vừa rồi Ngôn Mặc Bạch nói cho cho hai phần, chỉ thấy anh ta gọi điện, cô đoán là gọi cho Sở Kỳ. Chỉ là vừa rồi mình vùi đầu vào ăn, không biết Sở Kỳ đến lúc nào.

"Cậu, cậu đến lúc nào vậy? Đồ ăn ngon không?" Tư Mộ thấy Sở Kỳ vừa đi vừa lau miệng cũng biết cô ấy mới ăn xong.

"Mộ Mộ, cậu thật không phúc hậu, có đồ ăn ngon như thế, cũng không gọi mọi người đến cùng nhau chia sẻ, hừ!" Ngay trước mặt Ngôn Mặc Bạch, Sở Kỳ không dám quá càn rỡ, chỉ dám cúi đầu nói nhỏ vào tai Tư Mộ.

Cùng là người mê thức ăn ngon, tại sao có thể dấu mỹ vị để hưởng thụ một mình chứ? Tài nguyên phải cùng hưởng thụ mới đúng! Sở Kỳ mất hứng bữu môi.

Tư Mộ biết bây giờ dù có giải thích như thế nào Sở Kỳ cũng không tin. Liền đưa tay vào túi Sở Kỳ lấy điện thoại di động ra, mở web tìm thông tin của trùng nước Bạch Tùng cho cô ấy xem.

"Này..." Sở Kỳ không hiểu những hành đọng của Tư Mộ, cho đến khi Tư Mộ đưa điện thoại đến trước mặt cô ấy, cô ấy cầm lấy điện thoại rồi xem thông tin về trùng nước Bạch Tùng, đôi mắt mở thật to không thể tin nổi, "Cậu đừng nói, mới vừa rồi, thứ mình ăn là trùng nước Bạch Tùng nhé?"

Tư Mộ gật đầu, cười nói: "Như vậy cậu sẽ không trách mình là không phúc hậu chứ?"

Sở Kỳ cười hắc hắc, nếu như vậy này quý giá như vậy, cô sao còn lý do để oán trách chứ!

Sở Kỳ liếc nhìn Ngôn Mặc Bạch đang ngồi bên cạnh, gượng cười nói: "Vậy mình đi trước, không quấy rầy thế giới của hai người nữa!"

Nói giỡn! nếu cô còn không nhận ra người ngồi bên cạnh như tượng đá phát ra hàn khí xua đuổi cô, thì cô là kẻ ngu rồi. Không phải là trách cái bóng đèn này quá sáng rồi chứ?

Nếu như cô còn không chủ động rời đi, chắc lát nữa cô sẽ bị đóng băng là cái chắc.

Tư Mộ kéo Sở Kỳ lại, "lát nữa cậu có bận không? Cùng mình đi dạo phố đi!"

Sở Kỳ nhìn thoáng qua Ngôn Mặc Bạch, thấy sắc mặt anh không hề thay đổi, nhưng hàn khí lại tăng lên, làm trái tim cô bị đông cứng không còn đập nữa.

Nhưng chị em tốt của mình đã lên tiếng, ánh mắt vẻ mặt thành khẩn như thế, sao cô có thể từ chối?

Cả người Sở Kỳ đều đổ mồ hôi lạnh, cười khà khà cho có lệ, "Cái đó... mình, ừ, cũng không có chuyện gì chỉ là tiểu tử kia Cố Khuynh kia gọi điện bảo mình đi ăn cơm...."

Sở Kỳ vừa nói vừa hận không thể vò đầu bứt tóc, muốn cô trả lời làm sao Ngôn Mặc Bạch mới không dùng khí lạnh thị uy cô!

"Không phải các cậu mới ăn xong rồi sao?A! Bắt người tay ngắn, ăn người thì miệng mềm, vừa rồi cậu ăn đồ của mình, nên không thể từ chối yêu cầu của mình. Cậu phải đi dạo phố với mình!" Tư Mộ quyết định chơi xấu. Đi dạo phố với Ngôn Mặc Bạch rất lãng mạn, nhưng mà anh không đồng ý, thì mình đành đi với chị em vậy, có gì cũng có thể tham khảo ý kiến. Huống chi không phải là Cố Khuynh cũng ở đây sao, cô cũng không cần lo mình bị vắng vẻ. Hơn nữa đi xem sớm một chút, dù sao tương lai họ cũng sẽ sinh con.

Tư Mộ thầm tự quyết định như vậy, vì thề càn dùng sức kéo tay Sở Kỳ, nũng nịu, nhõng nhẽo tất cả đều dùng.

Trán Sở Kỳ đầy mồ hôi. Đúng là ăn người thì miệng mềm, bọn họ đã ăn, nhưng có thể nói ất cả đồ ăn đều của Ngôn Mặc Bạch! Vậy cô pahir nghe ai nói đây?

Đột nhiên bả vai cảm thấy nặng, Cố Khuynh đã đi đến, tay đặt ở eo cô oom cô vào lòng. Cười nói: "vậy cùng đi dạo phố đi! Nhiều người thì càng vui chứ sao!"

Lời của Cố Khuynh đổi lấy bao nhiêu đao kiếm trong mắt Ngôn Mặc Bạch, nhưng Cố Khuynh vẫn ung dung cười như ánh mặt trời, yêu nghiệt nhưng lại mê người.

Tư Mộ vui vẻ nhướng mày với Ngôn Mặc Bạch, cười nói: "Vậy giờ chúng ta đi đi!"

Thật ra thì cô đã sớm thấy vẻ mặt không vui của Ngôn Mặc Bạch, cô đứng dậy đi đến, ngồi lên đùi anh, vòng tay ôm cổ anh, dùng mặt mình cọ cọ lên mặt anh, giọng nói êm ái làm anh mềm lòng: "Ông xã, chúng ta đi nào! Cười một cái đi..."

Ngôn Mặc Bạch còn khó chịu gì nữa?

Bị cô cọ vài ba cái, còn có giọng nói mềm mại đáng yêu như nước, lòng anh đã sớm mềm rồi.

Đưa tay ôm chặt cô, nảy sinh ác ý cúi đầu hôn cô, đúng là tiểu yêu tinh, càng ngày càng ỷ vào sự yêu thương của anh mà làm nũng!

Mà người nào đó ỷ lại sự yêu thương của anh lại âm thầm cười trộm, cái lưỡi ngọt ngào khẽ lè ra liếm môi anh, sau đó nhanh chóng rụt lại, đẩy anh ra, đôi môi sưng đỏ khẽ cong lên, lộ ra vẻ đáng yêu và mê người.

"Nhanh đi dạo phố thôi! Nhiều người đang nhìn chúng ta kìa!" Tư Mộ nhỏ giọng thẹn thùng nói.

Ngôn Mặc Bạch nhíu mày, nâng tay lên bóp mông cô mấy cái, nghĩ thầm, chỗ này nhiều người như vậy không thể thỏa mãn gia, có phải tối về nhà khi chỉ có hai chúng ta, em sẽ khiến gia thoải mái đủ đúng không?

Cô rất ít khi chủ động mê hoăc anh, cho dù vì đạt được mục đích mới mê hoăc anh, nhưng mà mỗi lần ý nghĩ chủ động nổi lên cũng đánh tan. Anh rất muốn cô chủ động, cô nhiệt tình dù chỉ một lần!

Tư Mộ đâu biết suy nghĩ trong đầu Ngôn Mặc Bạch, thấy vẻ mặt anh hòa hoãn một chút, liền vui vẻ lôi kéo anh chuẩn bị đi.

Nhưng vừa mới đứng dậy, bên cạnh liền xuất hiện thêm một người tóc vàng mắt xanh, sống mũi cao vừa nhìn là biết người ngoại quốc, anh ta dùng tiếng phổ thông lưu loát hỏi: "Xin hỏi mấy vị tiên sinh và tiểu thư, vừa rồi mọi người nói gì? Nhiều người thì vui vẻ! vậy xin hỏi tôi đi chung được không?"

Ngôn Mặc Bạch và Cố Khuynh cùng nhìn về phía người đàn ông ngoại quốc kia, tuy chỉ nhìn sơ nhưng họ đều cảm giác được người này không đơn giản.

Không tiếng động âm thầm bảo vệ người trong ngực thêm vài phần, Ngôn Mặc Bạch thân là Thái Tử Gia của Autumn, thản nhiên nói: "Xin lỗi! Không thể!"

Tư Mộ cảm nhận được hơi thở lạnh lùng phát ra từ người anh, vốn nhìn thấy người này lớn lên đẹp trai cô đang định nói đỡ cho anh ta mấy câu, dù sao Autumn cũng của nhà họ Ngôn, nhưng cũng không thể quá vô lễ với khách. Nhưng thấy Ngôn Mặc Bạch lạnh lùng nói mấy chữ này cô liền ngoan ngoãn ngậm miệng. Ánh mắt đánh giá người này mấy lần liền quay đầu đi.

Thân phận của Ngôn Mặc Bạch cô biết, dưới trường hợp như vậy, cho dù cô không phải là người càn quấy. Không thể nhìn người qua vẻ bề ngoài, nếu người dễ nhìn này không lương thiện, hậu quả như thế nào cô cũng không dám nghĩ. Cho nên, cô cũng không nói gì, toàn bộ giao chho anh xử lý.

Người đó cũng không tức giận vì thái độ lạnh lùng của Ngôn Mặc Bạch, anh ta chỉ mỉm cười giải thích: "Cái này có mùi thơm giống như trùng nước Bạch Tùng, trước kia tôi có nghe người ta nói qua, nhưng chưa từng thử qua nên không xác định. Nên chỉ đến hỏi mà thôi."

Vừa nói chuyện, ánh mắt vừa nhìn bốn người nhưng lại nhìn Tư Mộ và Sở Kỳ thêm mấy lần, đột nhiên hô to một tiếng: "Hắc! Girls! Đã lâu không gặp! Em nhớ tôi không? Tôi là Alan!"

Tư Mộ vừa chuẩn bị kéo Ngôn Mặc Bạch đi, lại bị câu nói của anh ta làm sợ hết hồn, đồng thời thâm nghĩ, mình chưa từng gặp người này, một chút ấn tượng cũng không có, nhất định anh ta nhận nhầm người! Nhướng mày nhấc chân chuẩn bị đi.

Sở Kỳ đứng rất gần với người mắt xanh, tay cô bị anh ta nắm lấy, còn vội vàng nói: "Sở Sở, em cũng không nhớ anh sao?"

Còn tiếp

===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top