|

Chương 85: V13: Bắt cóc

Mặc Khiêm Nhân khônghề biết những người ở cục cảnh sát đánh giá thế nào về mình, hơn nữacũng không thèm để ý. Trước giờ hắn luôn làm việc tùy theo tâm trạng vàsở thích, ở trong ngành cũng có tiếng là nửa chính nửa tà, bằng khôngthì FBI đã chẳng cần phải kiểm tra tâm lý của hắn mỗi nửa tháng làm gì.

Mặc Khiêm Nhân rời khỏi cục cảnh sát, hắn không lái xe mà chỉ bước dọc theo lối dành cho người đi bộ, bước chân nhàn nhã hướng về phía tòa nhà tộiác.

—— Mặc tiên sinh, anh có thể phát hiện những thứ mà mắt thường nhìn không thấy sao?

Mộc Như Lam đã nói cho hắn gợi ý của cô.

Thứ giết chết Uông Cường chính là một vật gì đó mà mắt thường nhìn không thấy.

Tòa nhà vẫn bị phong tỏa như trước, nhưng nếu đến nửa tháng sau mà phíacảnh sát vẫn chưa có tiến triển gì thì lệnh phong tỏa sẽ bị bãi bỏ,người ta lại tiếp tục xây dựng, toàn bộ dấu vết và manh mối sẽ đi tong.

Xung quanh đó ngoại trừ những vật thể tán loạn bị gió thổi tứ tung thì chẳng còn thứ gì khác, dấu máu nơi bức tường đã khô đen lại, trên mặt đất chỉ còn sót một vệt loang lổ mờ nhạt.

Mặc Khiêm Nhân đi lên tầng ba, nhìn sàn nhà lộn xộn, bước chân hắn hơi chậm lại.

Vật mà mắt thường nhìn không thấy... Tất nhiên Mặc Khiêm Nhân sẽ không chorằng đó là một đồ vật nhiệm màu nào đấy, như thế không khoa học chútnào. Để mắt thường nhìn không thấy, hoặc là lớn đến mức không thể nhìntoàn bộ, hoặc là nhỏ đến mức tìm không ra, đương nhiên vẫn còn một khảnăng, đó là nó không nằm trong phạm vi tầm nhìn, ví dụ như... sau lưng.

Mặc Khiêm Nhân nhìn về phía sau vị trí Uông Cường rơi chết, đập vào mắt hắn là mặt lưng cầu thang xi măng, trên đó có những lỗ to nhỏ không đều như bị kiến đục khoét, toàn bộ mặt tường đều xù xì như vậy.

MặcKhiêm Nhân sờ mặt tường, đầu ngón tay cảm thấy lạnh lẽo, hắn gõ gõ lênmột cái lỗ nhỏ trong số đó, bề mặt chỉ hơi lõm vào một chút, độ sâu rấtnông – là do gió hoặc vật thô ráp cọ thành, không ảnh hưởng đến tổngthể, khi trang trí còn phải trát thêm vữa.

Không phải cái này.

Mặc Khiêm Nhân thu tay về, hắn quét mắt nhìn bốn phía xung quanh sau đó đi lên tầng tám.

Lớp xi măng nơi ban công nhỏ bên ngoài tầng tám đã bị cơn mưa cách đây haingày gột rửa sạch sẽ, lộ ra từng mảng gồ ghề, hiện trường gần như bị phá hủy.

Mặc Khiêm Nhân bắt đầu kiểm tra những góc chết mà cảnh sátcó khả năng đã bỏ sót, nhưng hy vọng không lớn lắm, bởi nước mưa có thểrửa trôi chứng cứ, cũng giống như vân tay trên bình nhựa có thể bị nướcxóa sạch.

Kiểm tra xong một vòng, quả nhiên không phát hiện đượcgì, Mặc Khiêm Nhân đang định rời đi thì bỗng cảm thấy có một vệt sángchói mắt chợt lóe lên. Tầm mắt bị bắt giữ, hắn đi tới bên cạnh lỗ thoátnước ở góc ban công, lỗ thoát nước có hình tròn, mưa đã đem xi măng tụlại thành một lớp cặn bẩn dày dặc trên miệng lỗ thoát nước, ở giữa vòngcặn bẩn, có một thứ gì đó dính chung với xi măng.

Mặc Khiêm Nhân cẩn thận lấy vật nọ ra, vật đó rất nhỏ, chiều dài chưa đến mười cm, màu bạc, là một cây kim tiêm cỡ nhỏ nhất.

Kim tiêm?

Mặc Khiêm Nhân như hiểu ra, hắn đứng dậy lấy điện thoại gọi đến cục cảnh sát, bảo bọn họ chuyển máy cho Lưu Miên.

Lưu Miên vừa nghe là Mặc Khiêm Nhân tìm gặp thì lập tức thả việc sang mộtbên để chạy qua nhận điện, giọng nói quyến rũ dụ hoặc vang lên, “Mặctiên sinh tìm tôi?”

“Kết quả khám nghiệm tử thi có đề cập tới vấn đề độc tố ảnh hưởng lên hệ thần kinh của nạn nhân không?” Bỏ qua ámhiệu ẩn chứa trong lời nói của Lưu Miên, Mặc Khiêm Nhân lên tiếng hỏithẳng.

Lưu Miên nghe xong liền ngẩn người rồi đáp lại theo phảnxạ, “Trong hồ sơ có nhắc đến chuyện Uông Cường hít ma túy, nhưng khikhám nghiệm thì không phát hiện dư lượng độc.” Tức là vào khoảng thờigian ngay trước khi chết, Uông Cường không hít ma túy.

Mặc KhiêmNhân nhìn kim tiêm nhỏ màu bạc trên tay, thông thường kim tiêm ma túyđều dài và thô hơn loại này một chút, phải vậy mới có thể cắm vào mạchmáu; mà loại này, nếu nó được dùng để tiêm vào cơ thể thì vị trí hẳn sẽkhông phải mạch máu, mà là da, hoặc một bộ vị có thể bị kích thích sinhra hưng phấn và khoái cảm, tỉ như... não bộ.

Trong mắt Mặc KhiêmNhân xẹt qua một tia sáng thấu triệt, hắn nghĩ hắn đã tìm ra điểm mấuchốt rồi. Trong gợi ý của Mộc Như Lam, vật mà mắt thường nhìn không thấy chính là lỗ kim do loại kim tiêm này tạo nên.

Suốt quá trìnhkhám nghiệm tử thi, tóc tử thi sẽ bị cạo sạch, sau đó hộp sọ và ổ bụngđược mở ra để tiện cho việc xem xét não và các bộ phận khác. Có thểkhiến pháp y không phát hiện ra lỗ kim tiêm đặc biệt thì chỉ có một lýdo duy nhất, ấy chính là vết tiêm nằm ở trên đầu. Tìm một lỗ kim tiêmgiữa ngàn vạn chân tóc quả thật chẳng khác gì mò kim đáy bể, người bìnhthường cũng hiếm ai tưởng tượng được.

Thì ra là thế...

Nói cách khác, Mộc Như Lam đã tiêm một loại ma túy đặc biệt vào vùng ngoàiđại não để khống chế Uông Cường? Sau khi hắn bố trí xong xuôi, chuẩn bịrời đi thì độc tố làm cho thần kinh của hắn sinh ra ảo giác nào đó, cuối cùng là sa chân vào cạm bẫy.

Ngay từ đầu Mặc Khiêm Nhân đã biếtrằng, Mộc Như Lam có một năng lực tính toán chuẩn xác đến kinh người,hơn nữa cô còn rất hứng thú với hóa học, bên trong tầng hầm của cô đặtrất nhiều lọ hóa chất không nhãn có thể do chính tay cô điều chế. NếuMộc Như Lam là thiên tài ở lĩnh vực này, lại thêm thân phận một tên tộiphạm với chỉ số thông minh cực cao, hắn hoàn toàn tin rằng, đến một ngày Mộc Như Lam từ trường học bước vào xã hội, cô cũng sẽ nổi tiếng toàncầu như hắn trước đây.

Nhưng điều kiện tiên quyết là cô không bị bắt vào tù.

Còn chưa kịp kết thúc cuộc gọi với Lưu Miên thì điện thoại lại báo có cuộcgọi mới, vì thế Mặc Khiêm Nhân dứt khoát cúp máy cuộc trò chuyện này.Đang trông chờ Mặc Khiêm Nhân đáp lại, Lưu Miên bỗng bị âm thanh ngắtmáy tút tút tút làm cho giật mình, a lô hai tiếng, xác nhận đối phươngđã thật sự ngắt cuộc gọi, cô ta tức giận dập điện thoại cái cạch, mặtbình tĩnh trở về bàn làm việc.

Màn hình hiển thị tên Mặc Vô Ngân.

“Anh, tài liệu đã tới tay, toàn bộ đã được gửi đến hộp thư của anh, khi nàovề thì nhớ xem.” Rốt cục cũng hoàn thành nhiệm vụ, trong câu nói của Mặc Vô Ngân mang theo vài phần mong chờ “Mau khen em đi”.

“Năng lựclàm việc nên được tăng cường.” Mặc Khiêm Nhân không thèm để ý tới nguyện vọng của cô em gái, thản nhiên đáp trả một câu rồi cúp điện thoại.

Mặc Vô Ngân trừng mắt nhìn chiếc điện thoại đã không còn kết nối trên tay,tức giận đến mức muốn đập máy, tên hỗn đản, cô thực không thể tin đượccái con người không dịu dàng không săn sóc suốt ngày chỉ biết nghiên cứu biến thái rồi nghiên cứu biến thái này lại có thể cua được Mộc Như Lam! Nhất định là tên đại ngốc Lục Tử Mạnh đã lừa cô, bằng không thì Mộc Như Lam chính là kẻ biến thái! Chỉ có biến thái mới chịu được tên biến thái khống* Mặc Khiêm Nhân này thôi! Hừ!

*Biến thái khống: Cụm từ chỉ loại người có hứng thú, ham muốn, ám ảnh đặc biệt về những kẻ biến thái.

...

Mộc Như Lam không biết rằng có người đã vô thức nghĩ ra chân tướng mà cảvạn người không phát hiện, lúc này cô đang ngoan ngoãn ngồi nghe giảngtrong lớp học, hơn một tháng không tới trường, đối với cô cũng chẳng cóvấn đề gì, hai tháng trước cô đã bắt đầu tự học kiến thức liên quan đến y học năm nhất rồi.

Giữa trưa, chuông tan học vang lên, sau khichào hỏi những người ân cần đến thăm, Mộc Như Lam chuẩn bị cùng hai anhem Mộc Như Sâm và Mộc Như Lâm đi ăn cơm trưa, không ngờ vừa mới ra cửaphòng học thì đã bị Âu Khải Thần gọi lại.

“Như Lam.” Âm thanh của thiếu niên đang ở kỳ vỡ giọng có hơi khàn khàn nhưng vẫn rất dễ nghe,không hề khó chịu giống như tiếng vịt đực.

Mộc Như Lam dừng bước, quay đầu nhìn về phía Âu Khải Thần đang tiến lại gần, cặp anh em giốngnhau như đúc cũng ló đầu ra xem từ hai bên vai cô, trông qua vô cùng thú vị đáng yêu.

Nhìn thấy Mộc Như Sâm và Mộc Như Lâm, Âu Khải Thầnthoáng cau mày, ánh mắt hiện lên vẻ bực mình, thực hiển nhiên, hai mỹthiếu niên này hoàn toàn không được học trưởng chào đón.

“Chuyện gì vậy, Khải Thần?” Mộc Như Lam mỉm cười nói với Âu Khải Thần.

Cô gái ấy vẫn luôn khiến trái tim người ta đập loạn nhịp như vậy, khuônmặt lãnh khốc của Âu Khải Thần không khỏi nhu hòa đi, ngữ điệu cũng ấmlên nhiều, “Ba ngày sau là sinh nhật Miên di, em tới nhé.”

Mộc Như Lam gật đầu, “Được, nhưng lần này anh phải nhớ đưa thiệp mời cho em đấy.”

Nhìn khuôn mặt ôn hòa của Mộc Như Lam, trong lòng Âu Khải Thần lập tức mềm mại như nước, “Được, anh sẽ không quên.”

“Vậy... Chúng ta đi ăn cơm trưa cùng nhau chứ?” Mộc Như Lam cười hỏi.

“Chị!” Mộc Như Sâm ngay tức khắc ôm lấy cánh tay Mộc Như Lam, hô một tiếng rachiều mình không đồng ý, ánh mắt dành cho Âu Khải Thần lại càng thêm đềphòng.

Bên dưới cặp kính, đôi mắt Mộc Như Lâm cũng tỏ rõ sự bàixích, học sinh năm ba tại Lưu Tư Lan không ai không hiểu tâm tư của ÂuKhải Thần đối với Mộc Như Lam, hai anh em bọn họ luôn chú ý thông tinnăm ba nên đương nhiên cũng sẽ biết.

Âu Khải Thần nhận được sựbài xích đi kèm mùi thuốc súng từ hai thiếu niên trước mặt, đôi mắt hắnhíp lại, ngoài miệng nói, “Được.”

“Anh...” Mộc Như Sâm tức giận,từ ngữ chưa được lý trí kiểm duyệt đã vội phun ra ngoài, cũng may là Mộc Như Lâm nhanh tay kéo cậu lại.

Mộc Như Sâm nhíu mày mất hứngquay sang, chỉ thấy đứa em trai song sinh đang lắc đầu nhìn mình, cậukhông rõ nó có ý gì nhưng cũng mím môi không nói lời nào.

Mộc Như Lam tựa hồ không chú ý đến điều này, cô vừa đi vừa nói chuyện cùng ÂuKhải Thần, nói qua nói lại, chủ đề liền kéo về Lưu Miên.

“Anh bảo là Miên di muốn chuyển nhà?”

“Ừ, nghe nói đã mua một căn biệt thự ở khu nghỉ dưỡng Thanh Hòa, sau sinh nhật sẽ chuyển qua, coi như là một khởi đầu mới.”

Mộc Như Lam gật gật đầu, hàng mi cô cụp xuống, nụ cười trên môi vẫn như cũ, “Vậy sao, có phải là căn số ba không? Em nhớ Miên di từng kể rằng đâylà con số may mắn của dì ấy.”

Âu Khải Thần gật đầu.

“Chị,Miên di là ai?” Mộc Như Sâm nãy giờ không nói chen vào nhưng cũng rấtkhông thích Mộc Như Lam trò chuyện với Âu Khải Thần, vì vậy cậu lêntiếng.

Du lịch cuối năm học từng khối đi riêng, huống chi vàothời điểm Mộc Như Lam mới quen Lưu Miên, hai đứa em vẫn còn học sơ trung nên tất nhiên sẽ không biết Lưu Miên là ai.

“Miên di ấy à, dì ấy là em gái của mẹ Khải Thần, ừm, là em gái kết nghĩa.”

Lông mày Mộc Như Lâm liền nhíu lại, vì sao chị có vẻ rất thân với dì của ÂuKhải Thần? Nhìn thái độ của Âu Khải Thần, rõ ràng là hắn đang muốn mượnchuyện này để tiếp cận Mộc Như Lam.

Mộc Như Sâm thì không nghĩsâu xa như Mộc Như Lâm, cậu vừa nghe nói Lưu Miên là một bà già thì liền cảm thấy yên tâm. Chị gái là của cậu, cho dù là nữ cũng phải đề phòng,đừng quên Mộc Như Lam đã từng nhận được thư tình từ bao nhiêu bạn họcnữ. Còn về chuyện tại sao lại không cần đề phòng những bà già, đại kháilà vì cậu cho rằng bà già bình thường luôn có vẻ lạnh nhạt tịch mịch,chỉ biết tìm nam nhân chứ không tìm nữ nhân.

Bốn người cùng tới nhà ăn buffet, học sinh trong nhà ăn tuy không nhiều nhưng cũng chưa đến mức quá ít.

Ngồi xuống vị trí quen thuộc, ba thiếu niên đi lấy thức ăn, Mộc Như Lam vừađặt mông xuống thì liền nghe được phía sau có người gọi mình, cô quayđầu, kết quả là nhìn thấy Chu Nhã Nhã đang ngồi tại chiếc bàn ngay saulưng cô, cô ta ngồi một mình ở đó, trước mặt đặt một phần bánh ngọt,thoạt nhìn có vẻ cô đơn.

Xem ra từ sau vụ việc kia, Chu Nhã Nhãđã bị học sinh Lưu Tư Lan tẩy chay thậm tệ, hơn nữa cô ta lại không thểmặt dày chạy đi mượn sức học sinh năm nhất như Thư Mẫn và Bạch Tố Tìnhđã làm. Mà dù cho Mộc Như Lam có thật sự nói tha thứ Chu Nhã Nhã đichăng nữa thì học sinh Lưu Tư Lan cũng sẽ không chịu tới gần cô ta, bịcô lập là chuyện dễ hiểu.

Mộc Như Lam gật đầu nhìn cô ta rồi quay đi, không chào hỏi cũng không mời cô ta lại ngồi chung. Thái độ ấykhiến cho Chu Nhã Nhã không khỏi sửng sốt, chuyện này không hề giống như cô ta đã tưởng tượng! Tuy cô ta không hiểu nhiều về Mộc Như Lam nhưnghình tượng Mộc Như Lam xây dựng trong mắt người ngoài chẳng phải là tốttính, dịu dàng và lương thiện sao? Bây giờ nhìn thấy học muội ngày xưarơi vào tình cảnh bị cô lập, đáng lẽ phải giả mù sa mưa chạy đến quantâm hỏi han mới đúng chứ?!

Chu Nhã Nhã vò góc áo, cái trán bị một bóng ma che kín, cô ta nhìn chằm chằm vào gáy Mộc Như Lam như hận không thể đục cho một lỗ, sao không tiếp tục làm người tốt nữa hả?!

Chu Nhã Nhã rất tức tối, cô ta vốn cứ nghĩ, Mộc Như Lam thích làm thánh mẫu dối trá giả vờ lương thiện chứ gì? Đã thế cô ta sẽ lợi dụng điểm này.Nào ngờ, sự tình lại không phát triển như cô ta đã trù tính, thế nhưngcô ta không được nổi đóa, không được để cảm xúc lấn át lý trí, bởi vìtrong nhà ăn có rất nhiều cặp mắt đang nhìn chòng chọc về phía này, bọnhọ đều lo ngại cô ta sẽ tiếp tục gây chuyện với Mộc Như Lam. Không thểnghi ngờ, chỉ cần Chu Nhã Nhã có dấu hiệu tái phạm thì nhất định cô tasẽ bị đá văng ra khỏi học viện Lưu Tư Lan!

“Học tỷ.” Chu Nhã Nhãđứng dậy đi đến chỗ Mộc Như Lam, những người vốn đang vừa ăn vừa chú ýthấy vậy thì buông dao nĩa xuống, cảnh giác ngồi thẳng lưng, chằm chặpquan sát Chu Nhã Nhã, ánh mắt đề phòng như lâm đại địch.

“Này! Cô muốn làm gì?!” Mộc Như Sâm lập tức ném kẹp chọn đồ ăn rồi bưng đĩa đựng đồ ăn vọt tới đây, cậu vừa che ở trước mặt Mộc Như Lam vừa cảnh giácnhìn lướt qua tay Chu Nhã Nhã, phòng khi cô ta lại lấy thứ gì đó để đánh lên người chị gái mình. Từ lần trước sau khi bị Đoạn Nghiêu chê bai,Mộc Như Sâm đã quyết định, từ giờ trở đi, cho dù có dao đâm đến thì cậucũng phải che chở cho Mộc Như Lam, hơn nữa tốc độ phải thật nhanh nhẹn!

Thấy Mộc Như Sâm như tên lửa phóng tới trước mặt mình chỉ vì muốn bảo vệ Mộc Như Lam, trái tim Chu Nhã Nhã bỗng nhói lên từng đợt dồn dập. Nỗi thống hận vừa đè nén xuống nay lại dâng trào lên đỉnh điểm, cô ta phải cắnmạnh đầu lưỡi mới có thể khống chế cảm xúc, lòng bàn tay đã bị nhữngchiếc móng tay sắc nhọn đâm chảy máu, mùi máu tươi như có như không nhẹnhàng tỏa ra.

A...

Hương vị thật tuyệt...

Mộc NhưLam lẳng lặng hít một hơi thật sâu, trong lòng nhảy ra một tiểu ác mavới vẻ mặt sảng khoái sung sướng như hít thuốc phiện, đôi cánh quỷ saulưng một lúc một sẫm màu.

Làm sao bây giờ? Dường như cô càngngày càng biến thái, càng ngày càng khát máu. Cô nhìn Chu Nhã Nhã, lòngbàn tay ngưa ngứa, ôi, thật là muốn... thật muốn lừa cô ta vào hắc ốc,đưa cô ta xem những con rối đáng yêu tinh xảo, cô ta sẽ có biểu cảm nhưthế nào đây? Liệu có bị dọa đến mức khiếp đảm vơ lấy dao gọt trái câyrồi hoảng hồn chạy trốn giống như Kim Mạt Lỵ không? Thật đáng trông chờquá đi mất... Thật muốn làm chuyện xấu, thật muốn lấy ra dao phẫu thuật, thật muốn giải phẫu thân thể của cô ta, thật muốn nhìn xem trái timtràn đầy thù hận kia vẫn còn mang màu đỏ hay là đã hóa đen, nó sẽ đậpnhư thế nào đây? Lúc nhìn thấy cô liệu nó có sợ tới nỗi đột ngột ngừngđập không?

Nhưng...

Vẫn chưa đến lúc đâu, kế hoạch khôngnên bị xáo trộn, cứ từ từ, từ từ từng cái một, trăm ngàn lần đừng gấp,đừng nóng vội, đừng nóng vội...

Mộc Như Lam mỉm cười âm trầmtrong lòng, cô vỗ vỗ bả vai Mộc Như Sâm, dịu dàng nói, “Phản ứng mạnhnhư vậy làm gì? Nghe xem Nhã Nhã đồng học có vấn đề gì rồi hẵng tính.”

Lúc này Mộc Như Lâm cùng Âu Khải Thần cũng đã đi tới, cả ba đều theo bảnnăng che chở Mộc Như Lam ở sau lưng, thực giống như công chúa được vương tử và kỵ sĩ bảo vệ. Chu Nhã Nhã nhìn mà ghen tị, nhưng lại không thểbiểu hiện ra ngoài. Cô ta bỗng nhận ra, chẳng trách mình thua trên tayBạch Tố Tình, Bạch Tố Tình căn bản không vô dụng như cô ta vẫn nghĩ,nhìn nó có vẻ chỉ biết dựa hơi người khác nhưng nếu tìm từ ngữ thích hợp để miêu tả thì chính là “ẩn nhẫn”, “cứng cỏi”, và “thông minh”, đâycũng là nguyên nhân vì sao bây giờ Bạch Tố Tình vẫn rất yên ổn, mà ChuNhã Nhã thì đã không còn đất dung thân ở học viện Lưu Tư Lan.

Không khí dần dần căng cứng, vào khoảnh khắc mọi người chưa kịp phản ứng lại, Chu Nhã Nhã bất chợt khom lưng, cúi đầu chín mươi độ, cứ như vậy mànói, “Học tỷ, em xin lỗi, xin chị tha thứ, lần trước em thật sự khôngphải cố ý, em vô cùng hối hận, xin chị tha thứ cho em.”

Tất cảmọi người đều không ngờ được một kẻ cao ngạo kiêu căng như Chu Nhã Nhãmà cũng có lúc cúi đầu xin tha thứ, bọn họ không khỏi rối rít quay sangnhìn Mộc Như Lam. Sở dĩ bọn họ tẩy chay Chu Nhã Nhã là vì cô ta không hề tỏ ra ăn năn hay hối lỗi; hơn nữa bọn họ cũng biết Mộc Như Lam rất hiền lành, sau khi hay tin fan của mình bắt nạt Chu Nhã Nhã, Mộc Như Lam ramặt nói tha thứ cho cô ta cũng là chuyện đương nhiên, nhưng đối phươngcó thật sự hối lỗi hay không thì chưa biết đâu. Lúc này thấy vậy, bọn họ tự nhiên sẽ đặt toàn bộ sự chú ý lên Mộc Như Lam, xem Mộc Như Lam cóđồng ý tha thứ hay không.

Vì điều này nên Chu Nhã Nhã mới hạ mình xin lỗi phải không? Mộc Như Lam đã nói tha thứ trên mạng một lần, bâygiờ cô ta trực tiếp xin lỗi mà Mộc Như Lam còn không chịu tha thứ thìkhông hay lắm. Và một khi Mộc Như Lam đã nói lời tha thứ, những ngàytháng gian khổ của Chu Nhã Nhã ở Lưu Tư Lan cũng coi như kết thúc.

Mộc Như Sâm ngoái đầu dò xét Mộc Như Lam, tuy rất căm ghét Chu Nhã Nhãnhưng chung quy cậu vẫn là con trai, con trai và con gái đứng ở góc độkhác nhau, có cái nhìn khác nhau. Hiện tại cậu cho rằng, tha thứ cho Chu Nhã Nhã hay không là hoàn toàn do Mộc Như Lam quyết định, cậu sẽ khôngnhúng tay vào, nhưng sau khi sự việc kết thúc, cậu có thái độ thế nàovới Chu Nhã Nhã thì lại là chuyện khác.

Mộc Như Lam nhìn Chu NhãNhã cúi lưng, im lặng không nói. Chu Nhã Nhã vẫn cong người, tỏ ý MộcNhư Lam không nói tha thứ thì sẽ không ngẩng dậy, không một ai nóichuyện, mọi người trong nhà ăn đều nhìn chăm chăm vào cảnh tượng này.

Lúc lâu sau, Mộc Như Lam mới chậm rãi đáp, “Biết sai để sửa là tốt. Nếu Nhã Nhã đồng học hối lỗi thật thì có khi tôi đã tha thứ rồi.”

Những lời này có nghĩa là... Không tha thứ?

Vẻ mặt những người xung quanh có chút quái dị, xem ra ai ai cũng nghĩ rằng Mộc Như Lam sẽ tha thứ cho Chu Nhã Nhã.

“Học tỷ...” Chu Nhã Nhã không thể tin nổi, Mộc Như Lam thế mà lại dám không chịu tha thứ!

“Có người bảo với tôi rằng, khi người ta nói dối, mí mắt bọn họ sẽ cụpxuống dưới, tay sẽ nắm chặt, giấu giếm lòng bàn tay, nếu cảm xúc quá mức kịch liệt thì đồng tử mắt sẽ nở to.” Mộc Như Lam thản nhiên nói.

Mọi người theo bản năng quét tầm mắt về phía tay Chu Nhã Nhã, quả nhiên côta đang siết chặt nắm đấm, chặt tới mức từng đốt xương như lộ rõ bêndưới lớp da trắng nhợt. Sắc thái phẫn nộ và khinh bỉ lần lượt xuất hiệntrên từng gương mặt bọn họ, cái con này, cứ ngỡ nó thật sự hối cải rồichứ, hóa ra chỉ là làm bộ!

Chu Nhã Nhã không phản ứng kịp, thấyrất nhiều người nhìn chằm chằm vào bàn tay mình, cô ta cúi đầu xuống thì mới phát hiện mình đang siết chặt nắm tay, vội vàng buông ra nhưng đãlà quá muộn.

“Chết tiệt, mau cút đi cho khuất mắt!” Mộc Như Sâm cấm cảu quát vào mặt Chu Nhã Nhã, cậu ghét nhất là mấy đứa con gái dối trá!

Âu Khải Thần hơi nhíu mày nhìn sang Mộc Như Lam, “Như Lam...” Khó khăn lắm vụ việc Chu Nhã Nhã mới tạm lắng xuống, nhưng bây giờ...

“Sao?”Mộc Như Lam mỉm cười nhìn Âu Khải Thần, đôi mắt trong veo làm Âu KhảiThần nhất thời nói không nổi lời giúp đỡ Chu Nhã Nhã, phải rồi, rõ ràngmọi thứ đều do Chu Nhã Nhã tự chuốc lấy, hắn đã nể mặt Chu thị trưởng mà giúp cô ta một lần rồi, bây giờ cô ta lại điên khùng chạy tới vờ xinlỗi, tự làm bậy không thể sống, đáng đời.

“Không có việc gì, ăn cơm đi.” Âu Khải Thần nói.

Chu Nhã Nhã bất động tại chỗ, đứng không được mà đi cũng chẳng xong, xấu hổ không biết để đâu cho hết. Nhìn đãi ngộ khác biệt một trời một vực giữa cô ta và Mộc Như Lam, Chu Nhã Nhã nghiến răng thống hận, nắm tay mộtlần nữa bất giác siết chặt, phải đến khi Thư Mẫn xuất hiện ở cửa nhà ăngọi cô ta qua thì cô ta mới tìm được bậc thang đi xuống.

Buổi chiều tan học.

Mộc Như Lam tới văn phòng của hội trưởng hội học sinh để bàn giao công việc với Thư Mẫn. Mộc Như Sâm đã bị bọn Trịnh Dương lôi kéo tới đường quốclộ quanh núi. Mộc Như Lâm đứng ở cổng trường chờ Mộc Như Lam cùng vềnhà, cậu lo rằng ả Chu Nhã Nhã tràn đầy tính chiếm đoạt và tính kiểmsoát kia sẽ thẹn quá thành giận mà làm ra chuyện phi pháp hòng đối phóMộc Như Lam, cho nên cậu tính đi chung với Mộc Như Lam để đề phòng bấttrắc.

Lúc này, một chiếc xe van từ khu đỗ xe ngoài trường họcchậm rãi khởi động, chậm rãi chạy ngang bên người Mộc Như Lâm, Mộc NhưLâm liếc qua một cái nhưng cũng không để ý nhiều, cậu cúi đầu nhìn đồnghồ trên cổ tay, nghĩ rằng đã đến giờ Mộc Như Lam đi ra rồi.

MộcNhư Lam đi đến cổng trường, nhìn thấy Mộc Như Lâm nhàm chán đi qua đilại dọc theo làn đường dành cho người đi bộ bên ngoài học viện Lưu TưLan, khóe miệng cô gợn lên một nụ cười. Đang muốn mở miệng gọi, cô chợtphát hiện ra một chiếc xe van trông rất quen mắt, sắc mặt khẽ biến, MộcNhư Lam gọi to, “Như Lâm!”

Nghe thấy tiếng gọi, tâm trạng Mộc Như Lâm lập tức lên cao, cậu đang định xoay người, nào ngờ chiếc xe van vừa đi ngang bên cạnh lại đột nhiên mở cửa, một bàn tay bất thình lình vươn ra, lôi cậu vào trong.

===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top