|

Chương 84: V12: Ghen tị

Vì sự xuất hiện củaLam Nhất Dương, bữa tiệc vốn vui vẻ nay ngưng đọng một chút gượng gạo,phải đến lúc Lam Bạch Phong cười xòa bảo Lý Diễm bắt đầu một lần nữa thì cơ thể mọi người mới đồng loạt cử động trở lại.

Đối với chuyệnvừa xảy ra, Mộc Như Lam dường như không có cảm xúc gì đặc biệt, vẫn nhàn nhạt mỉm cười, cô hơi hạ mi mắt nhìn sâm panh trong chiếc ly trên tay.

Đứng cạnh Mộc Như Lam, Lam Bỉnh Lân dõi theo bóng dáng Lam Nhất Dương biếnmất ở góc cầu thang, trong mắt thoáng qua một sự trào phúng khinh miệt.Hắn nhìn Mộc Như Lam, vẻ mặt chuyển biến phức tạp, “Mà này, Như Lam vàNhất Dương đang giận nhau à?” Rõ ràng hai người này trước đây không lâuvẫn còn thân thiết lắm, đầu tiên là đến bệnh viện thăm hỏi, sau đó còncùng nhau dưỡng thương. Nghe nói trong khoảng thời gian nằm viện, LamNhất Dương đặc biệt chú trọng sách vở, cuối cùng không biết vì lẽ gì màlại đột nhiên trở về bộ dạng trước kia, thậm chí còn cực đoan hơn. Đương nhiên hắn cũng chẳng thèm bận tâm Lam Nhất Dương kia tốt lên hay tệ đi; hắn chỉ thực sự tò mò, rốt cuộc giữa Lam Nhất Dương và Mộc Như Lam đãxảy ra chuyện gì?

“Giận nhau?” Biểu cảm ngỡ ngàng của Mộc Như Lam cho thấy cô vừa nghe được một từ ngoài ý muốn, cô hơi nhíu mày rồi ngạc nhiên nhìn về phía Lam Bỉnh Lân, "Sao lại cảm thấy như vậy?"

“Không phải sao?” Lam Bỉnh Lân nhìn Mộc Như Lam, tựa hồ muốn tìm ra một thứ gì đó, chẳng lẽ hắn hiểu lầm sao? Phải chăng Mộc Như Lam không thân cậnvới Lam Nhất Dương như hắn vẫn tưởng?

Lam Bỉnh Lân dĩ nhiên làhết sức vừa lòng về điều này. Mặc dù sự hưng phấn khi cướp được đồ củaLam Nhất Dương có hơi giảm sút, nhưng nếu Lam Bỉnh Lân đã quyết địnhbiến Mộc Như Lam thành người phụ nữ của mình, trợ giúp cho hắn trở thành kẻ ăn trên ngồi trước, thì cô tốt nhất không nên có bất kỳ quan hệ gìvới Lam Nhất Dương. Hắn không muốn sau này phát sinh những điều tiếngkhó nghe như là em dâu từng có quan hệ mờ ám với anh chồng.

Mộc Như Lam chỉ im lặng mỉm cười, cô không nhất thiết phải trả lời loại vấn đề riêng tư này.

Thấy Mộc Như Lam không có ý định giải thích, Lam Bỉnh Lân có hơi cau màynhưng cũng không nói gì. Hiện tại, trong mắt Mộc Như Lam, hắn cùng lắmcũng chỉ là một người hơi quen biết mà thôi, hỏi quá nhiều sẽ không hay.

Đứng cách đó không xa, Kha Uyển Tình bắt gặp Mộc Như Lam và Lam Bỉnh Lânđang trò chuyện vui vẻ, bà ta vừa cao hứng vừa thầm nghĩ sau khi trở vềnhất định dặn dò Mộc Như Lam một tiếng: Lam gia ra tay giúp đỡ Mộc thịxong rồi thì không được tiếp cận Lam Bỉnh Lân nữa, để tránh phát sinhbất cứ chuyện gì ngoài ý muốn. Tuy bà ta không nghĩ Mộc Như Lam sẽ chớpnhoáng phải lòng Lam Bỉnh Lân nhưng mấy cô bé ở tuổi này thường rất dễbị lừa, nếu chẳng may Mộc Như Lam bị tình yêu che mắt thì coi như hỏngbét.

Thời gian của bữa tiệc cứ dần trôi đi, sau lễ cắt bánh, mọingười tụ lại thành từng nhóm để nói chuyện phiếm, cũng có vài người rờiđi trước vì bận việc. Kha Uyển Tình ngầm tỏ ý nhờ vả Lý Diễm và Lam Bạch Phong ra tay trợ giúp Mộc gia vượt qua cửa ải khó khăn, hiện tại KhaUyển Tình vẫn chưa có được đáp án mình muốn nên không lý nào bà ta lạira về, vì thế Mộc Như Lam đành phải tiếp tục nán lại cùng Kha Uyển Tình.

Nhóm người lớn trong đại sảnh kẻ đến người đi, ai trẻ hơn thì có thể đi dạo ở vườn hoa phía sau Lam gia, tạo nên một không gian riêng giữa nhữngngười trẻ tuổi.

Mộc Như Lam cầm ly sâm panh đi đến vườn hoa, tiến về phía chiếc ghế xích đu màu trắng dưới gốc cây. Trời vừa mới mưa xong nên phía trên trảng cỏ được cắt xén cẩn thận vẫn còn đọng lại một tầnghơi nước, mặt ghế tuy không ướt nhưng lại lạnh như băng, Mộc Như Lamngồi xuống, cảm nhận cái lạnh thấu tâm can, cô khép nhanh vạt áo khoácmàu trắng trên người lại, di di mũi chân một chút rồi nhàn nhã lắc lưchiếc xích đu.

Đêm thực yên tĩnh, gió lạnh nhè nhẹ thổi, mây đen dày đặc phủ kín bầu trời thăm thẳm không một vì sao.

Mộc Như Lam ngơ ngẩn nhìn đăm đăm lên không trung một lúc lâu, không biếtlà đang nghĩ điều gì, ánh mắt cô mông lung, một hồi lâu mới chậm rãihoàn hồn, bờ môi vẽ nên một nụ cười nhạt nhòa mà ấm áp. Cô lấy di độngra xem lại tin nhắn trong máy, tiện tay xóa bớt từng tin một. Lúc nhìnthấy tin nhắn do Mặc Khiêm Nhân gửi tới, ngón cái của cô chợt khựng lại, có nên xóa hay không? Mộc Như Lam muốn xóa nhưng không hiểu sao lại dodự, làm sao bây giờ? Vừa nhìn thấy tin nhắn ấy, cô lại mường tượng radáng vẻ manh manh khi người đàn ông mặt lạnh kia tự mình giặt quần lót.Có lẽ vì Mặc Khiêm Nhân luôn làm cho người ta cảm thấy hắn quá mức lạnhlùng không thể tới gần, nên nét đáng yêu của hắn chỉ cần vô tình lộ ramột chút thôi là đã lập tức được phóng đại lên vô số lần, nghĩ đi nghĩlại đều cảm thấy vô cùng thú vị.

Thành ra, Mộc tiểu thư nhàn rỗi không có chuyện gì để làm liền gửi một tin nhắn cho Mặc tiên sinh.

Mặc Khiêm Nhân ngồi ở trước cửa sổ sát đất trong thư phòng, chân vắt chéo,trên đùi có một tập hồ sơ đang mở, trên tập hồ sơ là điện thoại của hắn, màn hình di động đang sáng, cũng không có gì đặc biệt, chỉ là đang xemlại đoạn đối thoại đầu tiên hắn gửi cho người khác.

Đối với việcnhắn tin này nọ, Mặc Khiêm Nhân gần như là ghét bỏ: vừa lãng phí thờigian vừa không thể nói rõ ràng. Cho nên mỗi khi nhận được tin nhắn củangười khác, hắn thường trực tiếp gọi lại, tuyệt sẽ không lãng phí thờigiờ ngồi gõ mấy cái tin nhắn vớ vẩn. Theo thời gian, mọi người dần hiểurõ thói quen của Mặc Khiêm Nhân, không còn ai gửi tin nhắn cho hắn nữa.

Thì ra đây chính là cảm giác truyền tin bằng tin nhắn, Mặc Khiêm Nhân độtnhiên có cảm giác bừng tỉnh đại ngộ, chẳng trách mấy kẻ bị hắn coi làlãng phí thời gian lại thích dùng cách thức nhiều phóng xạ này để liênlạc trao đổi tình cảm, thực sự trong vài chuyện, biểu đạt bằng từ ngữ dễ dàng hơn nhiều so với nói lời trực tiếp.

Nhưng trọng điểm là,tại sao hắn lại muốn gửi tin nhắn cho đối tượng nghiên cứu của hắn?Trong tiềm thức, ham muốn nghiên cứu Mộc Như Lam đã lớn đến nỗi khiếncho hắn vô thức phân tích giải mã ngôn ngữ của cô sao?

Trong lúcMặc Khiêm Nhân còn đang tự hỏi trong lòng, di động nằm trên mặt hồ sơbỗng nhiên rung nhẹ, một tin nhắn đeo đôi cánh phi vào trong hộp thưđến.

Đôi mắt âm trầm lành lạnh của hắn hơi sáng lên, ngón tay chạm vào màn hình, mở tin nhắn ra.

—— Tìm ra đáp án cho câu đố cuối cùng của vụ án chưa?

“Câu đố cuối cùng” chính là điểm mờ trong suy luận của Mặc Khiêm Nhân: MộcNhư Lam rốt cuộc đã làm thế nào để có thể khiến cho Uông Cường rơi vàocái bẫy do chính gã sắp đặt. Kèm theo đó là một vài điểm mờ khác, tỉnhư, Mộc Như Lam bắt được nhược điểm gì của Uông Cường mà gã lại phảinghe theo lời cô, Uông Cường đã gây ra chuyện gì mà Mộc Như Lam lại muốn giết chết gã.

Mặc Khiêm Nhân bình thản trả lời lại.

—— Sẽ không mất nhiều thời gian.

Mộc Như Lam đọc tin nhắn, nhớ đến người đàn ông với dáng vẻ lạnh lùng lạitràn đầy tự tin, nụ cười nơi khóe miệng lại không khỏi sâu thêm mộtchút.

—— Vậy… có muốn tôi gợi ý một chút cho anh không? Nếu tìnhtrạng bế tắc này cứ kéo dài, chẳng bao lâu nữa lệnh phong tỏa hiệntrường sẽ bị bãi bỏ. Anh có thể phát hiện những thứ mà mắt thường nhìnkhông thấy sao?

Mặc Khiêm Nhân nhìn chằm chằm tin nhắn, im lặng...

Lam Nhất Dương ngồi trên khung cửa sổ trong phòng, từ nơi này có thể nhìnra vườn hoa phía sau biệt thự Lam gia. Hắn trông xuống, bắt gặp cảnh Lam Bỉnh Lân được một đám cả trai lẫn gái vây quanh, tiếng cười nói khentặng lấy lòng lộ liễu truyền vào tai, miệng Lam Nhất Dương hơi nhếchlên, lạnh như băng như đá. Hắn ném bình nước khoáng vào thùng rác rồi lơ đãng chuyển tầm mắt.

Tầm nhìn của hắn rơi vào một góc vườn hoa,dưới cây đại thụ, trên xích đu màu trắng, một cô gái đang ngồi đó. Nụcười ấy vẫn ấm áp nhạt nhòa, khuôn mặt ấy vẫn dịu dàng xinh đẹp, hệt như trong trí nhớ của hắn. Vậy mà cô lại dùng chính sự ôn nhu đó để thốtnên những lời nói sắc nhọn hơn cả lưỡi dao, từng nhát từng nhát đâm náttrái tim hắn. Hắn từng nghĩ rằng cô là ánh sáng của đời mình, nhưng thật không ngờ ánh sáng ấy quá mức nóng bỏng, thậm chí còn thiêu hắn cháyrụi.

Đây là điều mà Lam Nhất Dương không cách nào chịu dựng nổi,hy vọng càng cao thất vọng càng lớn, chờ mong càng nhiều thương tổn càng sâu. Mộc Như Lam đúng là đáng ghét hơn cả hai mẹ con kia, cô lừa hắn,khiến hắn ngỡ mình đã lên tới thiên đường, cuối cùng lại nhẫn tâm đẩyhắn rớt xuống vũng bùn.

Lam Nhất Dương sầm mặt, nhưng hắn lạikhông hề nhận ra ánh mắt mình dành cho Mộc Như Lam đang sáng đến mứcnào. Toan xoay người đi để khỏi nhìn cô gái làm mình phiền lòng thêm một giây phút nào nữa, Lam Nhất Dương đột nhiên nhìn thấy một gã trai saykhướt đang đến gần Mộc Như Lam, hắn liền lùi về sau, ánh mắt toát ra vẻhung ác.

Mộc Như Lam mải mê nhìn màn hình di động chờ tin nhắnhồi âm, kết quả là tin nhắn đâu không thấy, chỉ thấy một cú tập kích bất ngờ từ một kẻ say xỉn.

Tên đàn ông trẻ tuổi say khướt bất thìnhlình xuất hiện trước mặt cô, gã dùng ánh mắt si mê để nhìn cô, sau đóbắt đầu lộn xộn thổ lộ, “Mộc... Mộc Như Lam... Tôi... hức... Tôi thíchem đã lâu rồi, em... mỗi một tin tức của em, tôi... tôi đều chú ý, em... em gả cho tôi đi, tôi sẽ... sẽ...”

Nói còn chưa nói xong, cảngười gã đã nhào tới, Mộc Như Lam vội vàng né tránh, không ngờ lại bị gã chộp được chân váy, gã trai say khướt mập mờ nhìn chằm chằm vào đôichân trắng nõn thon dài của cô, bàn tay to tham lam định chạm vào...

Ngay lúc Mộc Như Lam chuẩn bị phản kháng bằng đôi giày cao gót, một quả bóng rổ bỗng từ trên cao giáng xuống, hết sức hung ác nện xuống đầu gã đànông. Mắt hoa lên, tay buông lỏng làn váy Mộc Như Lam ra, gã lập tức ngất xỉu.

Mộc Như Lam ngẩng đầu nhìn lên trên, bắt gặp Lam Nhất Dương đang đứng nơi cửa sổ mà nhìn cô, nét mặt tuy rất bình tĩnh nhưng trongđôi mắt vẫn còn đọng lại một sự mạnh mẽ hiếu chiến không kiềm chế nổi.

Mộc Như Lam khẽ giật mình, sau đó cô liền mỉm cười, nhẹ nhàng vẫy tay với hắn như một người bạn cũ.

Không kịp đề phòng, nụ cười của cô vội vã lọt vào tầm mắt Lam Nhất Dương, như thể xuyên thấu qua đôi con ngươi mà chen vào trái tim tràn đầy mây mùcủa hắn. Thiếu chút nữa, hắn đã quên cô từng bật ra những lời lạnh lùngtàn nhẫn như thế nào. Thiếu chút nữa, hắn đã định tha thứ cho cô, địnhcoi như chưa từng xảy ra chuyện gì...

Nhưng mà lúc này, Lam BỉnhLân nghe được động tĩnh thì cũng đi tới. Lam Nhất Dương thấy Mộc Như Lam dời ánh mắt sang chỗ khác, mỉm cười với Lam Bỉnh Lân.

Điều nàynhư đang nói cho Lam Nhất Dương một sự thật tàn nhẫn, hắn cứ ngỡ bảnthân mình có một vị trí đặc biệt trong lòng Mộc Như Lam, hay ít nhấtcũng là bạn bè, nhưng hóa ra đối với cô, hắn cũng chẳng khác gì Lam Bỉnh Lân, chẳng khác gì những người khác... Phải rồi, có lẽ là hắn đã tựmình đa tình? Chẳng phải hắn đã sớm biết cô gái này là loại người gì rồi sao?

Mỗi người ở học viện Lưu Tư Lan đều nói rằng, Mộc Như Lamđối với ai cũng rất dịu dàng, Mộc Như Lam thật là tử tế, cô ấy tốt vớitất cả mọi người. Cho tới bây giờ, với ai cô cũng đối xử bình đẳng. Tớilúc một người nào đó tự cho là mình đặc biệt trong mắt Mộc Như Lam, sắpbị cô làm cho cảm động muốn chết thì lại đột nhiên phát hiện ra rằng, cô cũng đối xử tốt y như thế với những kẻ còn lại. Kết quả so sánh vừaxuất hiện trong đầu, cảm giác mất mác và hụt hẫng cũng lập tức vây quanh con tim.

Khi ấy hắn ngày ngày phải nằm trong bệnh viện nên mới không thể so sánh, mới tự cho là đúng, mới cảm thấy tổn thương...

Tất cả đều tại hắn tự mình đa tình.

Lam Nhất Dương tựa vào mặt tường phía bên kia cửa sổ, bàn tay che khuôn mặt, khóe miệng lộ ra một nụ cười đắng chát.

Đêm càng sâu, bữa tiệc cuối cùng cũng đến lúc kết thúc.

Mộc Như Lam cùng Kha Uyển Tình rời bữa tiệc, sắc mặt Kha Uyển Tình lúc nàykhá sảng khoái, sau khi quay người ra khỏi Lam gia, ánh mắt bà ta càngthêm lộ vẻ khinh thường cao ngạo. Có thể thấy rõ, việc thành công thuyết phục Lam gia bỏ vốn giúp Mộc thị đã khiến Kha Uyển Tình cảm thấy hếtsức thoải mái, nhưng với đối tượng bà ta xin giúp đỡ thì lại cực kỳkhinh thường.

Mộc Như Lam ngồi ở ghế trước, nghiêng đầu nhìn hình bóng gò má Kha Uyển Tình phản chiếu trên cửa kính xe, khóe miệng ôm lấy một nụ cười nhàn nhạt.

Đột nhiên, chiếc điện thoại di động trêntay cô rung rung, Mộc Như Lam cúi đầu mở máy, thấy được tin nhắn chậmchạp của ai đó cuối cùng cũng tới.

—— Thành thật sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị.

Phì.

Mộc Như Lam suýt chút nữa thì bật cười, người đàn ông kia cả buổi khôngchịu hồi âm, hóa ra kết quả lại là thế này? Đây chẳng phải là câu nóikinh điển mà nhân viên chấp pháp thường dùng với những tên tội phạmngoan cố cứng đầu sao? Thật tình, rõ ràng chính hắn mới là người bámriết lấy cô đấy. Hiếm khi cô có hứng kể cho hắn thủ pháp gây án củamình, cuối cùng lại nhận được một câu trả lời như vậy, cô có ngốc mới đi kể ra.

“Con cười cái gì thế?” Kha Uyển Tình bị tiếng cười củaMộc Như Lam thu hút sự chú ý, thấy cô đang nhìn chằm chằm vào di động,bà ta theo bản năng nhô đầu lên để xem, thế nhưng bà ta chỉ biết là MộcNhư Lam đang đọc tin nhắn, còn chưa kịp thấy rõ nội dung thì cô đã lậptức tắt màn hình điện thoại.

“Có một người bạn rất thú vị thôi.” Mộc Như Lam mỉm cười nói.

Kha Uyển Tình cảm thấy hơi tức giận, động tác giấu giếm của Mộc Như Lamkhiến bà ta có cảm giác con gái đã vượt ra tầm kiểm soát của mình, nhưng thật bất đắc dĩ, Mộc Như Lam đã đến tuổi cần có sự riêng tư, nếu bà tamạnh mẽ áp đặt thì chỉ sợ sẽ biến thành một người mẹ đáng ghét.

“Sắp tới thi cuối kỳ, đừng sa đà chơi đùa theo bạn bè.” Kha Uyển Tình nhắcnhở, vẻ mặt có chút không vui. Bà ta vốn định nói là “bạn heo bè chó”nhưng ngẫm lại cụm từ ấy dường như có phần không hợp với con gái mình.

Mộc Như Lam chỉ yên lặng mỉm cười chứ không hề đáp lại, chơi đùa? À, đúnglà cô có chơi đùa, nhưng không phải với “bạn bè” mà là với xác ướp vàcon rối. Những thứ như thế làm sao có thể tùy tiện chia sẻ với ai khácđược? Sẽ dọa chết người ta mất.

Kha Uyển Tình thấy Mộc Như Lamkhông nói gì thì cũng biết chắc là cô không đồng ý với bà ta, từ nhỏ đến lớn Mộc Như Lam vẫn luôn như vậy, tuy ngoan ngoãn nhưng không phải nóigì nghe nấy. Cũng hệt như trước đây, bà ta bảo cô không được đến hắc ốc, cô không lên tiếng trả lời, kết quả thì sao? Cô vẫn thỉnh thoảng quađêm ở đó. Cho nên hiện tại Mộc Như Lam làm gì với cái nhà đấy thì làm,bà ta không quản nữa.

Nhưng lúc này thì khác, Kha Uyển Tình bịMộc thị và Mộc Chấn Dương làm cho bốc hỏa, tâm trạng cực xấu, rất dễ cáu giận, vì thế khi thấy Mộc Như Lam không chịu nghe lời, bà ta nhất thờisầm mặt, “Mộc Như Lam!”

“Dạ?” Mộc Như Lam chớp mắt mấy cái, cảmthấy khá kinh ngạc về việc đối với việc Kha Uyển Tình đột nhiên pháthỏa, bà ta đang bị làm sao vậy?

“Con...” Kha Uyển Tình đang muốn giở giọng giáo huấn thì di động của Mộc Như Lam lại rung lên.

Mộc Như Lam nhìn tên người gọi đến, sau đó nụ cười trên môi sâu hơn mộtchút, cô bắt điện thoại, “Vâng? Ông ngoại, trễ thế này mà ông ngoại cònchưa ngủ sao?”

Chất giọng mềm mại như đang đòi chiều chuộng làmlão gia tử bên kia cười híp cả mắt. Dáng vẻ trìu mến, cử chỉ nhẹ nhàngvà thần sắc vui vẻ của Kha lão gia làm cho vị quản gia đã theo lão cảđời cảm thấy như được thưởng ngoạn một kỳ quan, nhưng nghĩ đến sức quyến rũ độc nhất vô nhị của Mộc Như Lam, ông ta cũng thấy không quá khóhiểu; nói đến mới nhận ra, thật nhớ tiểu công chúa quá, cũng may sắp đến sinh nhật của lão gia, chỉ một thời gian ngắn nữa thôi là cô bé sẽ tớiHồng Kông rồi.

Mộc Như Lam trò chuyện việc trong nhà với Kha lãogia qua điện thoại, còn Kha Uyển Tình ngồi bên này thì sắc mặt cực kỳphức tạp khó coi. Vốn đang định giáo huấn Mộc Như Lam nhưng lời muốn nói ra không hiểu sao lại mắc nghẹn trong cổ họng, không cất lên được. Nghe Mộc Như Lam ân cần gọi ông ngoại, bỗng nhiên Kha Uyển Tình có cảm giácrằng, cô gái ngồi ở đối diện kia căn bản không phải là người bà ta cóthể dạy bảo nổi. Người ta là tiểu công chúa của Kha gia, còn mình chỉ là một đứa con gái bị Kha gia trục xuất, người ta được Kha gia thương yêuhết mực, còn mình ở Mộc gia lại chẳng khác gì con trâu kéo cày ngày nàyqua tháng khác. Nếu có thể trở lại như xưa, bà ta vẫn là đại tiểu thưKha gia thì làm gì có chuyện phải chịu đựng biết bao nhiêu khổ cực nhưbây giờ?

Nhìn Mộc Như Lam, một nỗi ghen tị dấy lên trong lòng Kha Uyển Tình.

Giây tiếp theo, Kha Uyển Tình giật mình tỉnh lại rồi ảo não vỗ trán, điênmất rồi, có người mẹ nào lại đi ghen tị với chính con gái của mình chứ?Hiện tại, Mộc Như Lam càng được lão gia tử thương yêu bao nhiêu thì càng có lợi cho Kha Uyển Tình bấy nhiêu. Tuy Kha lão gia đông con nhiềucháu, gái trai gì đủ cả, nhưng dựa vào sự cưng chiều mà lão dành cho Mộc Như Lam, bà ta chắc chắn lão gia tử sẽ để Mộc Như Lam thừa kế cái gì đó rất đáng giá, cứ xem lúc sinh nhật mười lăm tuổi của Mộc Như Lam thìbiết, lúc ấy chẳng phải lão đã tặng hẳn nhà hàng Lâu Lan cho Mộc Như Lam sao?

Đúng rồi! Nhà hàng Lâu Lan! Kha Uyển Tình lại một lần nữaảo não, vẫn còn nhà hàng Lâu Lan sừng sững ở đó mà? Bận quá nên đầu ócmụ mị mất rồi, không dưng lại quên mất chuyện này. Nhà hàng Lâu Lan làmăn vô cùng phát đạt, lợi nhuận hàng tháng tất nhiên là rất rất nhiều. Vì lẽ đó, tuy Mộc Như Lam chỉ là một học sinh cao trung mười sáu tuổinhưng tiền trong tài khoản của cô thì không hề ít ỏi một chút nào – rấtra dáng một “tiểu phú bà”. Hơn nữa, trước nay bà ta vẫn cho cô tiền tiêu vặt hàng tháng nhưng không thấy Mộc Như Lam mua cái gì cả, thế nên...

Chờ Mộc Như Lam lưu luyến nói chúc ngủ ngon với Kha lão gia rồi cúp điệnthoại, Kha Uyển Tình lập tức lên tiếng, “Lam Lam, từ tháng sau mẹ sẽkhông cho con tiền tiêu vặt nữa.”

Mộc Như Lam giật mình một cái,sau đó quay sang nhìn Kha Uyển Tình, “Ơ?” Có phải cô vừa nghe lầm không, nhà bọn họ đã túng quẫn tới mức này rồi sao? Ngay cả phần tiền tiêu vặt hàng tháng của cô cũng không cho nổi nữa sao?

Đương nhiên là vẫn cho mấy đứa con tiền tiêu vặt, chỉ là Kha Uyển Tình không muốn cho MộcNhư Lam thôi. Chính cô đã tự kiếm được tiền và có rất nhiều tiền thì vìcớ gì mà bà ta còn phải cho cô tiền nữa?

“Dù sao con cũng khôngthiếu tiền.” Kha Uyển Tình thờ ơ nói, trên mặt nở nụ cười, “Lam Lam,sáng mai mẹ tới nhà hàng Lâu Lan giúp con tính toán sổ sách. Ngày nàocon cũng phải bận rộn đến trường, hẳn là chưa từng kiểm tra sổ sách nhàhàng đúng không? Như thế không tốt đâu, lỡ như nội bộ có kẻ nào đó biểnthủ tiền công.”

Mộc Như Lam nhìn Kha Uyển Tình, im lặng.

Kha Uyển Tình lại càng tỏ ra mừng rỡ, “Lam Lam, mẹ tính thế này, để mẹ quản lý nhà hàng giúp con đi. Đưa cho mẹ rồi, cam đoan là về sau nhà hàngLâu Lan sẽ thu lợi gấp bội.”

Kha Uyển Tình đã bị tiền tài và danh vọng làm cho điên mất rồi, bà ta không nhận ra nguy hiểm ngay trước mắt mà cứ đắm chìm trong sự sung sướng ảo tưởng rằng mình vẫn còn một conát chủ bài, mình sẽ không bao giờ trở thành hạng dân thường không tiềnkhông bạc.

Nếu rơi vào tay Kha Uyển Tình rồi, nhà hàng Lâu Lancòn có thể lấy lại sao? Hơn nữa, quản lý cao cấp của nhà hàng Lâu Lanđều là tâm phúc do Kha lão gia phái tới, những người đáng tin cậy nhưthế đời nào lại đi lấy trộm tiền công? Kẻ muốn lấy trộm tiền công chẳngphải là ả đàn bà đang mải phấn kích sau khi nói xong mấy lời nghe như tử tế lắm – Kha Uyển Tình đấy sao? Khá khen cho một bà mẹ “hiền”, công tycòn chưa phá sản mà đã vội vã thôn tính tài sản của con gái, nếu nhưcông ty phá sản rồi thì chắc là bán luôn con gái quá?

Mộc Như Lam cười cười nhìn Kha Uyển Tình đang nhìn mình tràn trề hy vọng, “Tuy ôngngoại tặng nhà hàng Lâu Lan cho con nhưng ông ngoại cũng đã làm một vănbản luật quy định một điều khoản: Trước khi tròn mười tám tuổi, conkhông thể chuyển nhượng nhà hàng cho bất kỳ ai.”

Không hổ là sống lâu thành tinh, Kha lão gia đã sớm nhìn thấu bộ mặt đứa con gái củamình, ông lo rằng Kha Uyển Tình sẽ lừa lấy mất nhà hàng Lâu Lan của MộcNhư Lam nên mới đưa ra điều khoản này, không ngờ lại phát huy tác dụngnhanh như vậy.

Lời nói của Mộc Như Lam như tát một chậu nước lạnh vào mặt Kha Uyển Tình. Bà ta sững sờ một lúc mới hiểu ra ý nghĩa củađiều khoản này, thần sắc lập tức tối sầm đi, “Lão già chết bầm...”

Kha Uyển Tình thống hận Kha lão gia đến cực độ, hận lão vô tình, hận lãolạnh bạc, nếu lão không đuổi bà ta ra khỏi Kha gia thì bà ta nhất địnhđã sống sung sướng hơn, đã không bị Hoắc Á Lận nhìn bằng nửa con mắt.Càng hận hơn chính là, Kha lão gia chỉ cần cháu gái chứ không cần conruột! Kha Uyển Tình hận chết lão thiên vị bất công, sinh nhật mười lămtuổi của Mộc Như Lam, lão đã tặng cho nó cả một cái nhà hàng, còn bà tasống cạnh lão suốt hai mươi mấy năm, ngoại trừ chu cấp ăn uống sinh hoạt thì lão chẳng chịu ói ra một chút tài sản thực tế nào cả!

Bâygiờ lão còn dám đặt ra một điều khoản như vậy để đề phòng bà ta lấy đồcủa Mộc Như Lam! Quả đúng là muốn chặt đứt đường sống của bà ta mà!

Lúc trẻ đã phụ bạc mẹ bà ta, đến khi già rồi thì lại muốn bức chết con gáiruột, lão già vô tình vô nghĩa này sao không chết phứt đi để mọi ngườichia tài sản!

Tài xế Trần Hải là người do Kha lão gia phái tớibảo vệ Mộc Như Lam. Thấy Kha Uyển Tình bắt đầu dụ dỗ Mộc Như Lam đểchiếm nhà hàng Lâu Lan, Trần Hải liền siết chặt tay lái, sợ Mộc Như Lamlương thiện hiền lành sẽ tin tưởng lời nói của Kha Uyển Tình mà chuyểnnhà hàng Lâu Lan cho bà ta.

Đến khi nghe được câu trả lời của Mộc Như Lam, ông mới thở phào nhẹ nhõm, đã có điều khoản kia thì không việc gì phải lo lắng. Nhưng ngay sau đó, nghe thấy Kha Uyển Tình dùng lời lẽ bất kính để nói về Kha lão gia, Trần Hải nhất thời tức giận phanh xethật gấp. Kha Uyển Tình không cài dây an toàn bị bất ngờ đụng mạnh đầuvào lưng ghế phía trước, còn Mộc Như Lam lúc lên xe đã cài dây an toànchắc chắn nên sau khi Trần Hải phanh xe, tuy cô cũng hơi lao người vềphía trước nhưng vẫn ngồi vững vàng, không đến nỗi chật vật như Kha Uyển Tình.

Trần Hải cũng biết Mộc Như Lam có thói quen lên xe liềnthắt dây an toàn nên mới dám làm như thế. Bất quá, Kha Uyển Tình thìkhông, rất nhiều người chỉ thắt dây an toàn khi ngồi ở ghế phụ lái, cònlúc ngồi ở ghế sau thì thường sẽ không thắt dây, vừa hay Kha Uyển Tìnhchính là một trong số đó.

Kha Uyển Tình bị va suýt vẹo cổ, chờ trấn tĩnh lại, bà ta thẹn quá hóa giận quát lên, “Ông làm cái quái gì thế hả?!”

“Xin lỗi phu nhân, phía trước đột nhiên có con mèo chạy qua.” Trần Hải thành khẩn nói.

“Chỉ là một con mèo thôi, có phải người đâu mà ông phanh? Cho dù là người đi nữa, tự dưng lao ra giữa đường, đâm chết thì có làm sao?!” Trán KhaUyển Tình lập tức sưng lên một cục, bà ta không kiềm nổi lửa giận.

“Mẹ đừng nóng, Hải thúc cũng không cố ý.”

“Câm miệng! Mẹ còn chưa nói con đâu, quản lý người dưới như thế đấy hả? Nóilời nên nói, làm chuyện nên làm, chỉ nhiêu đó mà cũng không hiểu đượcsao?!” Kha Uyển Tình giận dữ nói, ánh mắt nhìn Trần Hải cũng đã lộ ra vẻ chột dạ thấp thỏm, lúc nãy bà ta đã quên mất tài xế là Trần Hải, bâygiờ mới nhớ ra Trần Hải là người của Kha gia, vừa rồi mình còn chửi KhaXương Hoàng một câu, nếu ông ta báo lại cho lão gia tử thì chẳng phảitiêu rồi sao?

Bà ta là đang ám chỉ cô phải quản giáo Trần Hải cho tốt, đừng để ông ta về nói huyên thuyên với ông ngoại sao? Tội nhânhung ác này, đến lúc bị cô chế tác thành con rối rồi, nói không chừng bà ta còn có thể biến thành quỷ khóc trở về trả thù đấy, thật đáng mongđợi...

Trong mắt Mộc Như Lam thoáng qua một nét cười thâm thúy, cô nhẹ giọng trấn an Kha Uyển Tình.

Trên mặt Trần Hải vẫn giữ nguyên vẻ trấn tĩnh nhưng trong lòng ông càng thêm chán ghét Kha Uyển Tình. Vốn ông đã rất không ưa bà ta rồi, bà ta làcon gái ruột của Kha lão gia nhưng còn vô tình bạc nghĩa hơn cả cha củamình. Mặc dù lão gia tử có vẻ không dễ gần nhưng đối với mấy đứa nhỏ vịthành niên trong nhà, ông ấy hết sức chăm lo cưng chiều; còn Kha UyểnTình chẳng qua là muốn dựa vào Mộc Như Lam để kiếm chác cho bản thânmình, đã thế còn ra vẻ cái gì cũng không liên quan tới Mộc Như Lam, bâygiờ thậm chí chỉ mấy ngàn đồng tiền tiêu vặt cũng không muốn cho, con số này so với tài sản của Mộc gia hiện tại cũng chẳng thấm tháp vào đâu.

Trần Hải thầm nhủ ông nhất định phải báo với Kha lão gia một tiếng, học kỳsau nên cho Mộc Như Lam chuyển trường tới Hồng Kông thì hơn, chứ cứ nhìn vào thái độ hiện tại của Kha Uyển Tình, chỉ được cái chăm chăm trục lợi từ Mộc Như Lam là giỏi!

Sau khi về nhà, Kha Uyển Tình lại gọiđiện thoại cho Mộc Chấn Dương, kết quả vẫn giống ngày hôm qua, khôngnhận cuộc gọi, rồi tắt máy, Kha Uyển Tình giận dữ rống vào hộp thưthoại, “Nếu ông muốn bị tống cổ ra đường với không một xu dính túi thìcứ tiếp tục làm như vậy đi!”

Nhiều năm trôi qua, phần lớn gia sản Mộc gia đều đứng tên Kha Uyển Tình.

Lúc này Mộc Chấn Dương vẫn chưa biết Kha Uyển Tình đã phẫn nộ đến mức nào,chỉ biết ra sức giới thiệu Tố Tình với bạn làm ăn nhằm giúp cô ta tạodựng quan hệ, thậm chí còn tìm người đầu tư cho bộ phim mà cô ta đangđóng, rất ra dáng một ông bố tốt tận tâm tận lực vì con gái.

NhờMộc Chấn Dương, trong di động Bạch Tố Tình có thêm rất nhiều số điệnthoại của những người có tiền có thế, quan hệ xã giao rộng mở sẽ giúp cô ta đạt được nhiều thứ mà mình mong ước. Mỗi lần tham dự một buổi tiệcxa hoa long trọng, Bạch Tố Tình lại càng có cảm giác mình sẽ nhanh chóng gia nhập vào xã hội thượng lưu, cái cảm giác này như chất gây nghiện,dính vào rồi là không dứt ra được, bởi vậy, cô ta càng ra sức phô bàymọi ưu thế để lấy được tất thảy những thứ cô ta hằng khao khát.

Mộc Như Lam nằm ở trên giường, lăn qua lộn lại vài cái vẫn cảm thấy hoàntoàn tỉnh táo, không hề có cảm giác buồn ngủ, cô vô thức đưa tay sờ lênđầu giường, đụng vào điện thoại của mình. Màn hình sáng lên hiển thị cửa sổ tin nhắn bởi vì cô chưa rời khỏi hộp thư, hàng chữ “Thành thật sẽđược khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị” kia lại nhảy vào mắt, làmcho khóe môi Mộc Như Lam một lần nữa gợi lên nụ cười.

Mộc Như Lam càng ngày càng tò mò về người đàn ông này, thân là nhà tâm lý học tộiphạm, Mặc Khiêm Nhân làm việc ở đâu và làm cho ai? Hẳn không phải là làm việc cho quốc gia, bằng không thì làm sao có thể dịu dàng và khoan dung với một tên tội phạm như cô được? Ở bệnh viện tâm thần chăng? Ừm, không thuyết phục chút nào, nhà tâm lý học tội phạm khác với bác sĩ tâm lý,người trước hình như cao cấp hơn một chút nhưng phạm vi và đối tượngnghiên cứu lại bị thu hẹp đi rất nhiều, bởi vì nghiên cứu về tội phạmnên sẽ thường công tác trong các cơ quan ban ngành có liên quan tớiChính phủ. Nếu vậy, có khi nào hắn cũng được xem là một nhân viên chấppháp không?

Nghĩ đến đây, bàn tay cô liền cử động.

MặcKhiêm Nhân tiên sinh có thói quen làm việc và nghỉ ngơi hết sức lànhmạnh, không chơi gái không hút thuốc không uống rượu cũng không cà phê,muốn giữ cho đầu óc tỉnh táo thì chỉ uống trà, một ngày ba bữa ăn, côngviệc nếu không phải là nghiên cứu biến thái thì chính là nghiên cứu biến thái, thỉnh thoảng lại truy bắt tội phạm biến thái. Ngày nào cũng vậy,buổi tối đúng mười giờ lên giường đi ngủ, buổi sáng đúng sáu giờ rờigiường tập thể dục, sau đó ăn sáng, rồi tiếp tục nghiên cứu biến thái,so với một người trẻ tuổi, cuộc sống như vậy quả thật quá đơn điệu nhàmchán.

Lúc này đã hơn mười một giờ, Mặc Khiêm Nhân đã sớm ngủthiếp đi trên giường, tư thế ngủ của hắn giống như lần hắn sắp đặt choMộc Như Lam, nằm thẳng tắp, từ trên nhìn xuống tạo cảm giác nhu thuận và hết sức thành thật, tư thế này là thói quen có được do tập luyện từnhỏ, chứ thông thường chẳng ai giữ nổi tư thế ngủ ngay ngắn như vậy tớitận sáng.

Di động để đầu giường bỗng sáng lên, rung rung trên mạt bàn, âm thanh không lớn nhưng cũng đủ làm cho người nằm trên giường mởmắt, đôi mắt lạnh nhạt tỉnh táo như chưa hề ngủ, cảnh giác nhìn bốnphía, không phát hiện thấy điều gì bất thường, hắn mới thở hắt ra rồinằm xuống, một lúc sau mới đưa tay lấy di động trên đầu giường.

—— Mặc tiên sinh đã ngủ chưa?

Mặc Khiêm Nhân mở đèn ngủ, trong lòng ngầm tính toán xem mình và Mộc NhưLam nhắn tin qua lại thì sẽ tốn bao nhiêu thời gian ngủ, ngày mai hắn sẽ mất bao nhiêu sức lực. Có điều, trước Mộc Như Lam, hành động của hắndường như luôn luôn nhanh hơn lý trí một bước.

Chờ hắn phản ứng lại tin nhắn đã được gõ xong rồi, cũng đã gửi đi rồi.

—— Chưa.

Đèn trong phòng Mộc Như Lam đã tắt, lúc này cô gái quấn chăn bông mềm mạinằm trên giường, trên tay còn cầm di động, cảm giác được di động runglên, đôi mắt cô lập tức sáng ngời.

Đây là lần đầu tiên Mộc NhưLam thử cảm giác gửi tin nhắn nói chuyện linh tinh với người khác khikhông ngủ được, cô thấy thú vị đến ngoài dự đoán, cũng không biết cóphải là vì đối tượng nhắn tin của cô rất thú vị hay không.

—— Mặc tiên sinh là nhân viên chấp pháp à?

—— Không phải.

Mặc Khiêm Nhân trả lời không chút do dự, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mình là nhân viên chấp pháp. Tuy hắn làm việc tại nhà giam, đôi khi cũng giúpFBI bắt tội phạm nhưng điều kiện tiên quyết phải là —— Mặc Khiêm Nhânhắn có hứng thú với vụ án này, với phạm nhân này.

Nhân viên chấppháp không cho phép cảm xúc hay ý muốn cá nhân ảnh hưởng tới công việc,vì thế hắn không phải là nhân viên chấp pháp.

Mộc Như Lam nhìnhai chữ rõ ràng dứt khoát, đôi lông mày nhíu nhíu, cô gõ xuống câu hỏitò mò tiếp theo nhưng sau đó quyết định xóa đi, bởi hỏi nhiều quá sẽ gây cho người ta cảm giác mình đang điều tra hộ khẩu.

—— Là như vậy a... Thế thì, ngủ ngon nhé Mặc tiên sinh, nói chuyện với anh thật vui. (kèm theo một khuôn mặt tươi cười đáng yêu)

Mộc Như Lam nghĩ Mặc tiên sinh hẳn sẽ không nhắn lại chúc cô ngủ ngon nênđịnh đặt điện thoại lại lên đầu giường, thế nhưng tin nhắn hồi đáp đãtới rất nhanh. Mang theo tâm trạng vừa hứng khởi vừa tò mò, Mộc Như Lammở tin nhắn, đọc xong, ngẩn người, bừng tỉnh đại ngộ, cuối cùng là bậtcười.

Người đàn ông kia bảo rằng ——

—— Đừng nằm nghiêng bên trái, sẽ chết sớm.

Cô vẫn thắc mắc vì sao Mặc Khiêm Nhân lại lấy tạ tay đè nặng hai bên taycô, hóa ra là để ngăn chặn tư thế nằm nghiêng bên trái của cô sao? Ngănchặn cô chết sớm? Phụt... Anh ta quá đáng yêu rồi đấy. Mộc Như Lam muốncười cho thật đã rồi mới đi ngủ sau, để câu nói “Sẽ chết sớm” của Mặctiên sinh không trở thành vô ích, cô nhất định sẽ chú ý hết sức để không nằm nghiêng sang trái.

Mặc Khiêm Nhân nhìn tin nhắn một hồi lâu, sau đó yên lặng thả di động trở lại đầu giường, tắt điện, nhắm mắt,trong bóng đêm, một nụ cười lặng lẽ xuất hiện trên khóe môi, có lẽ chính hắn cũng không hề nhận ra.

...

Ngày hôm sau, thời tiết trong lành .

Ánh ban mai rực rỡ chiếu xuống mặt đất ẩm ướt, giọt nước long lanh sắc nắng đọng lại trên phiến lá xanh rì.

Thay vào bộ đồng phục đã lâu không mặc, treo lên một nụ cười ấm áp nhu hòa,cô gái với mái tóc dài đến thắt lưng từ từ tiến về phía học viện.

Mộc Như Lam tới trường rất sớm, thói quen này hình thành từ khi cô bắt đầugiữ chức hội trưởng hội học sinh. Mở cánh cửa văn phòng hội trưởng, nhìn thấy Thư Mẫn ngồi ở sau bàn làm việc, Mộc Như Lam mới sực nhớ, chà, côvẫn chưa nhận lại công việc từ chỗ Thư Mẫn.

Thư Mẫn bị động tác mở cửa đột ngột quấy rầy, hình bóng người kia bất ngờ xâm nhập vào tầm mắt khiến cô nhất thời ngẩn ngơ.

Trong những tình huống thế này, người ta rất dễ nảy sinh một loại cảm giácnhư vợ cả xa nhà trở về thì đột nhiên phát hiện vợ bé đã leo lên vị trívốn thuộc về mình, cực kỳ xấu hổ và gượng gạo, nhưng Mộc Như Lam thìkhông hề như vậy, trái lại, cô chỉ tự nhiên mỉm cười, “Buổi sáng tốtlành.”

Thư Mẫn lúc này mới chợt lấy lại tinh thần, cô liền đứng dậy, “Sao cậu lại tới đây?”

Mộc Như Lam thẳng thắn đáp, “Mình quên là phải nhận lại những công việcchưa làm, bây giờ mới chạy tới để làm việc đây.” Với ngữ điệu và vẻ mặtnhư vậy, cho dù lời nói có thể khiến người nghe cảm thấy tức giận hayxấu hổ thì thái độ ôn hòa của cô cũng sẽ làm cảm xúc của bọn họ hòa hoãn đi ít nhiều.

Thư Mẫn nhíu mày rồi liếc nhanh qua đôi chân MộcNhư Lam, trong mắt ánh lên một tia sáng phức tạp, “Cơ thể mới bình phục, cậu cứ nghỉ dưỡng thêm đi. Chuyện của hội học sinh cứ giao cho tôi làđược, cậu không cần phải gấp gáp trở về nhận lại việc.”

Mộc NhưLam nghe thế thì bước chân hơi dừng lại, cô quay đầu nhìn Thư Mẫn nhưngThư Mẫn lại hơi nghiêng đầu né tránh, chột dạ không dám nhìn thẳng vàomắt cô.

“Nhắc mới nhớ, học kỳ sau là giai đoạn học sinh năm bachạy nước rút, hội trưởng hội học sinh kế nhiệm có lẽ nên được bầu chọntrong học kỳ này, như vậy tiền bối sẽ tiện chỉ đạo và giúp đỡ hậu bốihơn.” Mộc Như Lam đi đến dựa người vào bậu cửa sổ.

“Ý của cậu là muốn giao quyền?” Thư Mẫn hơi nhướng mày.

“Sao có thể gọi là giao quyền chứ? Chỉ là ‘thêm máu mới’ cho hội học sinh thôi mà.”

Thư Mẫn lại không đồng ý, theo cô thấy, Mộc Như Lam làm như vậy cũng chẳngkhác nào giao quyền, học viện Lưu Tư Lan trước nay vốn đi theo chế độhọc sinh tự trị, hội học sinh một tay che trời, hội trưởng hội học sinhchỉ cần một câu thôi là đã có thể quyết định hướng đi trong tương laicủa học viện. Mộc Như Lam muốn buông tay đem quyền lợi của mình giao cho một người khác? Để người đó lên cai trị? Đừng đùa chứ, bọn họ vẫn chưatốt nghiệp đâu! Cô tuyệt đối sẽ không đồng ý, ít nhất phải chờ tới đêmtrước ngày tốt nghiệp.

“Nhưng nếu không làm vậy thì sẽ không có ai giúp đỡ hội trưởng mới vào lúc cần thiết.” Mộc Như Lam hơi lo lắng.

“Hội trưởng là người được các học sinh bỏ phiếu bầu cử, làm sao có thể không làm được việc? Cho dù hắn ngu ngốc đến mấy thì cũng phải biết tham khảo cách giải quyết vấn đề của các tiền bối đi trước chứ. Đừng quên lúcchúng ta mới lên nắm quyền, các tiền bối trước đã để lại cho chúng tamột mớ hỗn độn như thế nào.” Thư Mẫn đã quyết định rồi, hội học sinhđương nhiệm đã đứng trên cao lâu như vậy, bây giờ đột nhiên lại bị bọnđàn em quản lý, nếu đám người mới kia đưa ra một quyết định sai be bétnào đó thì chẳng phải tức chết bọn họ rồi sao? Đây cũng là nguyên nhântại sao hội trưởng hội học sinh luôn đợi đến đêm trước ngày tốt nghiệpmới cho bắt đầu một đợt tranh cử hội trưởng mới. Nếu các tiền bối trướcđây đều làm như vậy thì vì cớ gì bọn họ lại không tiếp tục noi theo?

“Như vậy không ổn lắm đâu? Mình từng đề cập đến vấn đề này khi chúng ta còn ở học viện Tử Viên, vả lại rất nhiều học đệ học muội cũng đã sẵn sàng tay đấm chân đá...” Mộc Như Lam thực khó xử.

“Tóm lại, với tư cáchlà phó hội trưởng, tôi tuyệt đối không đồng ý!” Thư Mẫn không vui nói,“Bây giờ Lưu Tư Lan vẫn còn có chúng ta làm chủ, bọn họ có thể phản haysao? Chuyện này tôi sẽ xử lý, cậu không cần phải để tâm!”

Dứt lời, Thư Mẫn đặt mông ngồi xuống tiếp tục chăm chú xem văn kiện.

Mộc Như Lam ngồi trên bậu cửa sổ nhìn bộ dáng Thư Mẫn cúi đầu nghiêm túclàm việc, đôi môi cô chậm rãi nở nụ cười, trong vẻ ôn nhu xinh đẹp làmột chút quỷ dị mờ ám, nhỏ tới mức không thể nhìn thấy.

Làn gió lạnh khẽ ùa vào phòng qua ô cửa sổ, mái tóc Mộc Như Lam bị gió thổi nhè nhẹ, xinh đẹp như một đóa hoa đen.

...

Sáng sớm, Mặc Khiêm Nhân nhận được báo cáo mới nhất từ cục cảnh sát, trảiqua muôn vàn gian khổ, bọn họ cuối cùng cũng tìm ra nhà máy sản xuất sợi tơ đặc biệt được dùng làm hung khí trong vụ án mạng. Đó là một nhà máyrất đặc biệt, đặc biệt tới mức khiến cho người ta cảm thấy có chút khótin.

Sau khi lái xe đến đây, Mặc Khiêm Nhân mới hiểu được vì sao nhóm cảnh sát phụ trách vụ án lại cảm thấy khó tin như vậy.

Nhà máy có ba tầng, tầng một trải đầy nệm và chăn mền, trật tự sắp xếp vôcùng chỉnh tề, sàn nhà được lau rửa sạch sẽ, cho dù có trải cả trăm tấmnệm thì cũng không gây cảm giác người ở đây thật đáng thương, bởi vìchăn bông của bọn họ rất dày, tầng nệm trải phía dưới cũng rất dày,thoạt nhìn giống như loại chăn chuyên dụng trong huấn luyện quân đội.

Ở tầng một đa số đều là người già không nơi nương tựa, thậm chí còn có có vài ba người tàn tật; mà tầng hai lại là công xưởng làm việc, bên trong có máy móc, mấy ông già mỗi người một ghế ngồi đối mặt nhau, cặm cụiphân loại chất liệu trên mặt bàn, họ rút sợi tơ do máy móc nhả ra, sauđó cuốn thành từng cuộn một. Tại đây cũng có một số công nhân nữ khá trẻ tuổi, có vẻ như là nhân viên chăm sóc những người già này, ngoài ra còn hỗ trợ làm việc.

Nhà máy này nhìn thì không có gì đặc biệt nhưng phải điều tra rồi mới biết, sản phẩm của bọn họ được xuất khẩu ra nướcngoài. So với dây đàn piano, giá thành của nó rẻ hơn một chút mà chấtlượng lại tốt hơn đáng kể. Rất nhiều nhạc cụ quý giá đều chọn dùng loạisợi này làm dây đàn, âm thanh phát ra cũng càng thêm dễ nghe.

Người xây dựng nhà máy là một người đàn ông trung niên, trông qua giống mộthán tử đông bắc, thân hình cao lớn, diện mạo bình thường, ánh mắt hơihung dữ, nhưng thái độ đối với nhân viên làm việc lại kiên nhẫn và cảmtình đến ngoài ý muốn.

Bọn họ mời ông ta vào cục cảnh sát để lấythông tin cần thiết có liên quan vụ án, Mặc Khiêm Nhân không tham dựthẩm vấn, chỉ ngồi ở một bên nhìn biểu cảm khuôn mặt người này.

Hắn để ý thấy, thời điểm cảnh sát hỏi có người nào tới mua nhiều sợi tơnhưng không phải để về bán sỉ hay không, mí mắt ông ta cụp xuống dưới,miệng phủ nhận nhanh như cắt, “Sản phẩm sợi tơ của chúng tôi chỉ xuấtkhẩu ra nước ngoài, không bán trong nước.”

Người đàn ông này đang nói dối, hoặc có thể, đang cố giấu giếm điều gì.

“Vì sao không bán trong nước?”

“Bọn họ không biết nhìn hàng!... Tôi sợ nhỡ có người chạy đến nhà máy củatôi rồi phát hiện bên trong đều là người già...” Lời còn chưa dứt nhưnghàm ý bên trong đã quá rõ ràng.

Những người già trong nhà máyphần lớn đều là đã qua tuổi về hưu theo quy định của luật pháp, tuy nhànước không cấm chuyện thuê người đã qua tuổi về hưu làm việc, nhưng dùng nhiều người già như thế này thì quả thật rất dễ khiến cho người ta hoài nghi.

“Vì sao ông muốn thuê người già làm công?”

“Tôi cần người làm, bọn họ cần miếng ăn, hỗ trợ cùng có lợi thì có gì sai?”

“Nhưng bọn họ đều là người cao tuổi...”

“Cao tuổi thì sao nào? Người ta làm vì muốn ăn cơm, bằng không ra đường ănxin chắc? Hay mấy người nuôi bọn họ? Có biết hàng năm số người già đóichết ở ngoài đường là bao nhiêu không? Có tí xíu tiền hưu trí thì làmnên tích sự gì? Mấy người sống ở tầng lớp trung lưu thì làm sao hiểuthấu được nỗi gian khổ của nhân dân tầng dưới cùng? Lúc mấy người ănthịt ăn cá, chúng tôi phải nhặt rác chỉ để kiếm một ngụm cháo cầm hơi!Bây giờ lại còn giảng giải cái chết tiệt gì với tôi vậy hả?!” Ông tacàng nói càng hùng hổ, khí thế hung dữ dồn ép người khác, chất vấn tớimức cảnh sát xấu hổ không nói nổi một câu.

Cuối cùng cảnh sát đikiểm tra lại nhà máy một lần, không phát hiện ra hàng cấm hay vật nguyhiểm gì thì mới coi như là xong việc, người đàn ông liền nghênh ngangrời khỏi cục cảnh sát.

Mặc Khiêm Nhân vẫn ngồi trầm tư ở phòng thẩm vấn, đôi mắt lạnh nhạt nhìn chằm chằm vào ly nước trên bàn...

Cảnh sát ngồi ở phòng điều khiển nhìn cảnh tượng bên trong phòng thẩm vấn,có người nhỏ giọng lên tiếng, “Thật tình, tôi cứ tưởng là lợi hại lắmcơ, vậy mà qua nhiều ngày rồi vẫn chưa điều tra ra cái gì.”

“Thếmới nói, cái gì mà tâm lý học qua biểu cảm khuôn mặt, căn bản cũng vôdụng thôi. Thay vì trông cậy vào loại biện pháp vô dụng này, chúng tatrực tiếp chạy đi tìm chứng cớ thì hơn.” Có người khinh thường bảo. Cáigì mà nhà tâm lý học được toàn cầu công nhận, hắn có nghe qua bao giờđâu. Ngoại trừ chút suy luận khi mới phát hiện thi thể ra thì chẳng còngì đáng nói, cứ ngồi lì ở đó ra vẻ ta đây thật lợi hại. Chỉ có mấy nữlang háo sắc trong cục mới coi hắn ta như ngôi sao mà cung phụng, chậc.

“Nói bậy bạ gì đấy?” Đội trưởng đập lên đầu người đang nói chuyện một cái,“Người ta dù lợi hại đến mấy thì cũng là con người biết chưa? Chúng tatra xét lâu như vậy mà vẫn không thu hoạch được gì, cậu còn hy vọng anhta có thể như thế nào!”

“Nhưng...”

===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top