|

Chương 49: Nguy hiểm dâng lên như thủy triều

Bạch Tố Tình tuyệt nhiên không cảm nhận được hiểm nguy đang tới, chỉ mải bực bội Mộc Như Lam quá may mắn tránh thoát một kiếp. Mà cũng chẳng sao, cô ta còn cả trăm ngàn mưu kế, chủ yếu là vấn đề thời gian thôi.

...

Hôm sau. Ánh nắng rạo rực tỏa bốn phương, báo hiệu một ngày vô cùng đẹp trời.

Sáng sớm, Bạch Tố Tình lấy cớ đi tảo mộ ông ngoại để xin phép nghỉ học. Cô ta mua một bó hoa, cước bộ dần dần chệch khỏi đường đến nghĩa trang, rẽ vào một con hẻm nhỏ. Không biết thả bộ trong bao lâu, Bạch Tố Tình đặt chân tới một khu nhà xưởng bỏ hoang. Nhìn căn phòng trống rỗng bị gió thổi vù vù, cô ta nhếch môi cười bí hiểm, đi thẳng về phía cánh cửa sắt đóng chặt.

Bạch Tố Tình biết nếu đẩy cánh cửa này ra, cô ta sẽ nhận được một con chó cực kỳ hữu dụng. Chỉ cần dùng đúng phương pháp, cô ta hoàn toàn có thể huấn luyện một con sói bất trị trở thành chó giữ nhà ngoan ngoãn.

Cửa sắt mở ra kéo theo một chùm thanh âm trống trải xa xăm, trong phòng tối mù, cho dù ánh mặt trời bên ngoài có sáng đến mấy thì cũng không thể khiến người ta bớt run rẩy.

Nhớ có nắng hắt vào, Bạch Tố Tình mới nhìn rõ được cảnh tượng bên trong. Cô ta thấy Chu Nhã Nhã đang ngồi dựa vào góc tường trong cùng, cả gương mặt chìm trong bóng tối khiến Bạch Tố Tình không thăm dò được gì. Cô ta thất kinh đánh rơi bó hoa, hốt hoảng chạy tới, "Nhã Nhã? Sao cậu lại ở chỗ này? Làm sao vậy? Không có việc gì chứ?"

Chu Nhã Nhã im lặng không nói gì, đôi mắt lạnh lẽo đảo qua khuôn mặt lo lắng của Bạch Tố Tình, ánh nhìn chằm chằm khiến Bạch Tố Tình cứng đờ cả người. Một lúc lâu sau, Chu Nhã Nhã chậm rãi lên tiếng, "Sao cô lại đến đây?"

Bạch Tố Tình bất giác giật thót, cảm thấy dường như có điểm gì đó không bình thường. Cô ta chỉ vào bó hoa rơi ở cửa, "Mình... Mình đi tảo mộ ông ngoại nhưng bị lạc đường, đi loanh quanh một hồi lại tình cờ đến đây..."

"Vậy à?" Chu Nhã Nhã gật gật đầu, "Thì ra là thế, cô nâng tôi dậy có được không? Thuốc kia làm tôi mụ mẫm cả người."

Bạch Tố Tình nhẹ nhàng thở phào, đang nâng dậy thì nghe Chu Nhã Nhã nói tiếp, "Không biết có cai được không..." Thần kinh Bạch Tố Tình hoàn toàn thả lỏng, theo bản năng đáp lại, "Mình sẽ giúp cậu cai thuốc."

Vừa dứt lời, Bạch Tố Tình còn chưa kịp phản ứng thì Chu Nhã Nhã đã phẫn nộ gạt phắt ra, hung hăng vung tay lên. "Chát" một tiếng, Bạch Tố Tình ngã sóng soài ra đất, không đợi cô ta hoàn hồn, Chu Nhã Nhã liền đấm đá tới tấp, Bạch Tố Tình chỉ có thể ôm đầu nhằm giảm thiểu thương tổn. Tinh thần nhanh chóng minh mẫn trở lại, cô ta cắn môi suy nghĩ, tại sao lại như thế này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì...

"Kháo! Tao đánh chết mẹ mày! Đồ ti tiện!! Mày đi chết đi! Chết đi!" Chu Nhã Nhã tựa hồ định giết Bạch Tố Tình, vệ sĩ núp sau cửa im lặng để cô ta thích làm gì thì làm. Chu thị trưởng nói, chỉ cần không gây chết người thì Chu Nhã Nhã muốn xả giận thế nào cũng được, con gái bảo bối gặp họa, người làm cha hẳn là muốn chém thủ phạm thành trăm ngàn mảnh luôn ấy chứ.

Để bắt được kẻ hại mình, Chu Nhã Nhã đã mai phục ở đây hai ngày liền, cô ta tưởng tượng ra vô số khuôn mặt, thế nhưng tuyệt nhiên không ngờ đó lại là Bạch Tố Tình!

Theo bản năng, Chu Nhã Nhã tự động cho rằng thủ phạm của hai vụ làm nhục là cùng một người. Nếu đích thân Bạch Tố Tình sắp đặt mọi chuyện, vậy thì động cơ gây án chính là câu nói nóng nảy của Chu Nhã Nhã ngay lần đầu họ gặp mặt sao?! Thật độc ác, đứa con gái này thật quá độc ác!

Chu Nhã Nhã giận đến đỏ mắt, dồn toàn bộ sức lực mà đá kẻ thù đang nằm rên rỉ dưới chân. Thấy Bạch Tố Tình không còn nhúc nhích nữa, các vệ sĩ mới tiến lên ngăn Chu Nhã Nhã lại. Không thể đánh chết người, mà cho dù có muốn làm thế thật, Chu thị trưởng cũng sẽ không để con gái tự xuống tay.

Bạch Tố Tình không ngờ kế hoạch hoàn hảo của mình đột nhiên thất bại trong gang tấc. Cô ta nhanh nhạy suy xét, tuy Chu Nhã Nhã một mực cho rằng cô ta là kẻ chủ mưu nhưng lại không hề có chứng cớ, nói cách khác, chỉ cần cô ta liều chết không thừa nhận thì bọn họ sẽ chẳng làm gì được!

Bạch Tố Tình được đưa vào bệnh viện, Chu Nhã Nhã phát hỏa xong thì kỹ lưỡng suy nghĩ, cô ta không muốn Bạch Tố Tình chết dễ dàng như vậy, nhất định phải tra tấn cho nó sống không bằng chết!

Chu Nhã Nhã sai người gọi đến Mộc gia, thế nhưng hai người lớn hiện không có ở nhà, quản gia Chu Phúc thì đang bận chăm sóc sân vườn nên không ai bắt máy cả. Chu Nhã Nhã thấy thế liền trầm mặt, cô ta bực bôi, đương nhiên phải kéo người khác bực bội theo, vì vậy liền gọi điện cho Mộc Như Lam.

Con gái Mộc gia hại cô ta ra nông nỗi này mà còn muốn sống yên ổn ở thành phố K sao?! Nằm mơ đi!

...

Văn phòng hội trưởng hội học sinh.

Bàn tay trắng nõn nắm lấy chiếc microphone, Mộc Như Lam khẽ cười ra tiếng, giọng nói dịu dàng nhuốm hương vị nắng, làn gió lay động tấm rèm cửa sổ, tia sáng ấm áp tán xạ khắp căn phòng.

Mộc Như Lam lấy từ trong ba lô ra một con rối cao khoảng 20 cm, trên đó có gắn vài sợi dây. Cô nhẹ nhàng điều khiển nó đứng dậy, lạch cạch lạch cạch đi về phía mép bàn... "Bộp" một tiếng, con rối rớt xuống đất, đầu mình tay chân đều đứt lìa, nụ cười màu máu nở rộ trên khuôn mặt tựa gã hề.

Chà...

Rơi tan xương nát thịt mất rồi, nhất định là đau lắm nhỉ? Có đau bằng kiếp trước của cô không? Hẳn là chưa đâu, chưa bằng nổi đâu, vậy nên cứ từ từ, cưng ơi, từ từ rồi sẽ bằng... Tất cả mọi người đều phải tuân theo sợi dây rối, nhất cử nhất động đều phải nằm trong lòng bàn tay cô, nếu không... chi bằng cắt hết tứ chi, móc hết lục phủ ngũ tạng...

Mộc Như Lam nhặt con rối lên, si mê ngắm khuôn mặt gã hề với nụ cười ám ảnh...

...

Bệnh viện.

Tuy nhìn có vẻ nghiêm trọng nhưng thật ra Bạch Tố Tình chỉ bị thương ngoài da. Lúc này cô ta ngồi trên giường bệnh, hai mắt đẫm lệ, khóc nức nở như đứt từng khúc ruột. Chu Nhã Nhã khoanh tay đứng ở một bên, hung dữ nhìn cô ta.

"Hu hu... Mình thật sự không làm gì cả, sao cậu có thể quá đáng như vậy... Hu hu hu... Mình chỉ đi tảo mộ ông ngoại, thật mà hu hu..." Bạch Tố Tình khóc nấc lên, gần như không thở nổi.

Y tá băng bó cho Bạch Tố Tình không thể không liếc qua vẻ mặt hung tợn của Chu Nhã Nhã một cái, sau đó lại nhìn về phía Bạch Tố Tình nhu nhược yếu đuối, cả người đầy vết thương. Ánh mắt khinh thường lập tức phóng tới Chu Nhã Nhã, còn Bạch Tố Tình thì lại được tặng một sự đồng cảm.

Ở trên đời, kẻ yếu luôn luôn khiến người ta mất cảnh giác, khiến người ta bênh vực, khiến người ta mủi lòng, chiếm được rất nhiều ưu thế mà kẻ mạnh không thể nào sở hữu, Bạch Tố Tình rất giỏi trong việc lợi dụng điều này.

===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top