|

Chương 32


Ít nhất Tô Ca cảm thấy mình không có đủ định lực như vậy. Bỏ đôi đũa xuống, Tô Ca quay đầu nhìn Đường Lăng nói: "Anh có muốn lại đây ăn chút không?"

Đương nhiên là muốn ăn! Đường Lăng liếm liếm môi, trong mắt lộ ra ý xấu. Nhưng bảo bối, cái tôi muốn ăn chính là cậu.

Ánh mắt tràn đầy thú tính, không chút che đậy nhìn Tô Ca khiến cô lo sợ. Nghĩ đến bây giờ hắn không thể làm gì được mình, cô mới thư giãn được một chút. Tô Ca vùi đầu đấu tranh với dĩa thịt sườn. Dù thế nào đi nữa cũng không nên bạt đãi dạ dày của mình phải không? Chỉ có ăn no cho có hơi sức rồi cô mới có thể chạy trốn thành công.

Vốn là chỉ là lời mời khách sáo, nhưng Đường Lăng lại trực tiếp đi tới gần, ngồi xuống, rồi sau đó cầm đôi đũa lên. Ngay cả lúc gặm sườn mà cũng không phát ra một tiếng động nào. Rõ ràng là lớn lên trong một gia tộc như thế này, ngay cả chuyện ăn uống cũng được huấn luyện từ nhỏ.

Ăn cơm xong, Đường Lăng buông đũa xuống liền đi vào phòng tắm. Lúc đi ra, cả người hiển nhiên là không mặc một cái gì, chỉ buộc một cái khăn tắm bên hông. Tô Ca có thể khẳng định một trăm phần trăm là bên dưới khăn tắm không có bất cứ cái gì. Hơn nữa, vóc dáng của hắn hoàn toàn không tệ, vai rộng mông hẹp, thoạt nhìn cảm giác tràn đầy sức lực.

Đường Lăng ra khỏi phòng tắm, lập tức ngồi xuống giường, sau đó nghiêng đầu nhìn Tô Ca trầm giọng nói:

"Tới đây."

Tô Ca sững sờ, không phải hắn bảo cô đi qua để tiếp tục bôi thuốc cho hắn chứ? Nghĩ tới đây, cô vội vàng cúi đầu, trong miệng ngậm đầy thịt, giọng nói có chút không rõ ràng: “Tôi còn chưa ăn xong.”

Chỉ là, tâm tư như thế làm sao có thể gạt được Đường Lăng? Hắn cười nhẹ một tiếng, trong lòng thầm nghĩ:

"Bảo bối đúng là khẩn trương. Nhưng đừng nói là hiện tại mình không thể nào đụng đến cậu ấy, cho dù có thể, mình cũng không ăn cậu ấy ngây lập tức. Đối với sủng vật, trước tiên là phải đùa giỡn một lúc, đợi chơi đã rồi sẽ ăn cậu ấy sạch sành sanh.”

Nghĩ đến đây, Đường Lăng nhìn Tô Ca cười cười. Tính ra, nụ cười kia cũng ấm áp như gió xuân, nhưng lại khiến đáy lòng Tô Ca run lên, cái loại cảm giác mơ hồ giống như bị dã thú để mắt tới.

Kéo dài, phải kéo dài! Tô Ca ngồi ở trên bàn ăn, trơ mặt ra, cứ cách một lúc thì cô cầm muỗng lên, đút vào miệng mình, giả đò như đang ăn cái gì. Cho đến một lúc sau, xác định là Đường Lăng đã ngủ thiếp đi, Tô Ca mới buông đũa xuống, rón rén đi về phía cửa phòng. Tay vừa sắp đụng tới cửa.

"Muốn đi đâu?" Giọng nói của Đường Lăng lập tức vang lên, lại không có chút mệt mõi nào. Tô Ca tự chụp đầu của mình một cách lén lút, không phải hắn đã ngủ rồi sao? Giống như mọi cử động của cô đều nằm trong tầm mắt của hắn. Hơn nữa Tô Ca phát hiện mắt của hắn vẫn còn đang nhắm… Thật là, mức độ nhạy cảm này thật đáng sợ nha!

Tô Ca bị giọng nói của hắn đóng đinh ngay tại chổ. Chợt nghe hắn tiếp tục:

"Đi tắm đi! Tắm xong rồi lên giường.”

Tắm? Muốn chết cô mới đi tắm, không phải cởi quần áo ra thì cái gì cũng biết hết sao? Căn bản bây giờ là cô còn không dám rửa cả mặt. Tô Ca hít sâu vào một hơi, ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ mặt có mấy phần bướng bỉnh nói: "Tôi không thích tắm."

Không biết vì sao, cô mơ hồ cảm thấy hình như Đường Lăng thích cái dáng vẻ quật cường của cô hơn. Trái lại, nếu như một mực lúng túng nhu nhược thì sẽ không lừa gạt được hắn một cách trót lọt như thế. Quả nhiên Đường Lăng không có miễn cưỡng cô, chỉ là có chút chán ghét rồi nói:

"Bạch Luyện, tôi không thích ôm những thứ đồ dơ bẩn để ngủ. Nếu cậu thật không thích thì ôm chăn xuống đất mà ngủ đi.”

Hả? Tốt như vậy sao? Quả thật những lời này là ý nguyện của Tô Ca. Tô Ca lập tức đi tới bên giường, lấy một cái chăn mỏng rồi nằm xuống dưới đất. Nhìn vẻ mặt sung sướng kia, Đường Lăng ngẩn người ra, làm gì có người vui vẻ như thế, một lòng muốn ngủ dưới đất? Xem ra cậu ấy thật đúng là biến mình thành hồng thủy mãnh thú*, đề phòng cẩn thận rồi.

*hồng thủy mãnh thú: thành ngữ chỉ người hoặc sự việc nguy hiểm, tai nạn lớn

Tô Ca nằm trên mặt đất, lăn qua lăn lại ngủ không được. Trên giường bên cạnh có con dã thú không biết lúc nào sẽ nhào lên mình, làm sao cô có thể ngủ được. Nghĩ tới thì cô trăn trở không yên. Chợt nghe giọng điệu của Đường Lăng bỗng nhiên thay đổi một cách khác thường, hết sức quỷ mỵ, như có như không nói:

"Trước đây lâu lắm rồi, cũng có một người thiếu niên bình thường giống như cậu nằm trên chiếc giường này. Cậu ấy cũng là người đầu tiên tôi yêu thích nhất. Chỉ là cậu ấy không an phận giống như cậu, tùy hứng lại bướng bỉnh. Có một đêm, tôi dẫn cậu ta về nhà lớn, dặn dò cậu ấy thật nhiều lần, buổi tối không có chuyện đừng có ra ngoài, không được rời khỏi tầm mắt của tôi. Nhưng cậu ấy không nghe lời, nửa đêm xuống lầu tìm nước uống. Kết quả. . . cậu ấy bị đại ca và đám thủ hạ của hắn uống say trở về hành hạ cho tới chết. Cho nên…

Đột nhiên giọng nói của hắn thay đổi, vô cùng nhẹ nhàn, giống như một giấc mộng mong manh như thủy tinh, không cẩn thận sẽ bị vỡ tan:

"Bảo bối à. . . Buổi tối, tuyệt đối không được đi ra ngoài, bên ngoài có người sẽ ăn thịt cậu."

Chẳng biết tại sao, rõ ràng là giọng điệu nhạt nhẽo như nước, lại khiến cho Tô Ca nghe được sự mệt mõi cùng bi thương ở bên trong. Không khí u oán hòa quyện trong không gian thật lâu chẳng tiêu tan.

Tô Ca không dám cử động, nhưng chỉ một lát sau cô lại mắc tiểu. Cô nghĩ lúc nào cũng không thể đi ra ngoài nhưng có thể đi toilet chứ? Cho nên cô nhanh nhẹn đứng dậy đi vào trong. Chuyện trước nhất là khóa trái cửa lại, sau đó mở to mắt, bắt đầu tìm kiếm xem có máy thu hình hay không. Nhìn hồi lâu, sau đó xác định không bỏ sót một chổ nào, cô mới yên tâm ngồi xuống bồn cầu.

Hừm, nếu không thể tắm, thì cũng có thể rửa ráy lau người một chút phải không?

Nghĩ là làm! Sau khi lau chùi tắm rửa đại khái xong, Tô Ca cảm giác cả người nhẹ nhàng thoải mái hơn nhiều. Sửa sang quần áo lại quần ào đàng hoàng, cô mới quay về phòng ngủ. Hình như Đường Lăng đã ngủ thiếp đi, hơi thở có chút nặng nề. Tô Ca rón rén đi tới chổ cô nằm, ngả người xuống, nhưng một chút cảm giác buồn ngủ cũng không có.

Cô lại ngồi dậy, đi lẫn quẫn một vòng ở trong phòng. Vừa đến gian phòng đầu tiên nhìn thấy, cô cảm thấy có gì đó quái lạ, nhưng rốt cuộc không rõ là kỳ quái ở chổ nào. Ừ, hình như, sàn nhà của phòng ngủ được sắp đặt theo cách thức rất giống trận Bát Quái của thời Trung Quốc cổ đại.

Nhìn được một lúc, Tô Ca cảm thấy mắt hơi cay, nổi thống khổ tràn lên. Cô lảo đảo đứng dậy chui vào trong chăn. Đến khi cô mở mắt ra, vật đầu tiên cô nhìn thấy là đôi mắt tràn đầy dịu dàng của Tần Mặc Nhiên.

Ngay lúc này Tô Ca mới phát hiện ra mình đang nằm ở trong lòng của Tần Mặc Nhiên, mà anh thì đang ngồi ở trên ghế sa lon, ôm cô giống như ôm con nít vậy. Không lẽ là cô nằm mơ sao? Vậy mà lại mơ thấy anh, xem ra là mình trúng độc của anh ấy không nhẹ nha.

Tự chế giễu mình, Tô Ca nở nụ cười rồi sau đó nhắm mắt lại, lại rồi cảm thấy môi hơi đau đau. Trong mộng, Tần Mặc Nhiên cắn nhẹ bờ môi của mình. Sau đó Tô Ca nghe được giọng nói khàn khàn, rõ ràng là đang đè nén dục vọng, vang lên:

"Đồ ngốc, còn chưa tỉnh sao?" .

Tô Ca ngẩn ra, đây không phải là mộng sao? Đột nhiên mở to mắt, chỉ thấy Tần Mặc Nhiên khẽ cúi đầu, khóe miệng có vẻ hơi buồn cười nhìn cô. Vẻ mặt giống như là nhìn thấy bảo vật trong tay khiến Tô Ca bị mê hoặc. Tô Ca vội vàng cúi đầu xuống, bắt đầu giả bộ làm đà điểu. Cô không dám nhìn anh, sợ nhìn rồi thì sẽ tủi thân muốn khóc. Nhưng mà thật ra thì hình như anh không có làm gì tổn thương đến cô cả.

“Nhiên, kiểm tra đo lường kết quả đi ra, quả nhiên hắn giấu vật kia ở bên người, lại là được đặt ở dưới sàn nhà"

Giọng nói dịu dàng ấm áp như ngọc vang lên, là Hiên Mộc! Tô Ca mở to mắt, lúc này mới phát hiện ra trong phòng không chỉ có hai người, cô và Tần Mặc Nhiên, mà còn có Hiên Mộc, thậm chí ngay cả Tưởng Quang cũng ở đây. Còn có hai người khác mà căn bản là Tô Ca chưa từng thấy qua. Lúc này, một nam và một nữ đang ở cái bàn bên kia, trong tay cầm một loại dụng cụ mà Tô Ca không nhận ra, nghiên cứu cái gì đó.

Ngay lúc này, trong tay Hiên Mộc đang cầm một món đồ có hình dạng giống như là con chip để trước mặt Tần Mặc Nhiên. Thấy Tô Ca nhìn mình, anh cũng nở một nụ cười ấm ấp nhìn lại, sau đó nói:

"Lần này làm phiền tới cô rồi! Nếu như không phải cô mang theo huyết ngọc vào trong, sợ rằng có tìm mấy năm nữa, chúng tôi cũng tìm không thấy vật kia.

Hả? Làm phiền cô? Nhưng cô có làm gì đâu? Tô Ca nhíu mày lại, cô tự mình nghĩ không ra bất quá mình chỉ nhắm mắt hưởng thụ một chút thôi mà, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra. Trên cổ truyền tới cảm giác nhột nhạt, Tô Ca ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện nguyên nhân là do bàn tay của Tần Mặc Nhiên đang đặt trên cổ của cô, hình như là đang đeo cái gì đó cho cô vậy.

Có chút không tự nhiên, Tô Ca bắt đầu cử động. Cô còn nhớ cách đây không lâu, khi mình bị Đường Lăng mang đi, vẻ mặt của Tần Mặc Nhiên còn đầy vẻ lạnh lùng khinh rẻ .

"Đừng nhúc nhích!" Tần Mặc Nhiên nhỏ giọng nhìn cô, khuôn mặt luôn nghiêm nghị nay dịu đi một chút, đôi mắt đen như Hắc Diệu Thạch* hiện lên nhiều tia sáng nhu hòa.

*Hắc Diệu Thạch: một loại đá quý màu đen (Osidian) được hình thành trong quá trình chuyển thể của lava.

Tô Ca bị nhìn ngây ngẩn cả người. Khi phục hồi lại tinh thần thì cô mới thấy miếng bạch ngọc mà Tần Mặc Nhiên đã đeo lên cổ mình trước đây không lâu đã bị cởi xuống.

"Huyết ngọc!" Nghĩ đến những lời Hiên Mộc vừa mới nói, trong chớp mắt, cô hình như đã hiểu ra cái gì. Lẽ nào con chip vừa rồi được gài vào trong miếng ngọc mà cô đã mang vào phòng của Đường Lăng? Chẳng lẽ trên con chip có cơ quan gì sao? Còn nói là mình đã giúp bọn họ chuyện gì vậy?

Có quá nhiều điểm nghĩ không ra, nhưng cô còn chưa nghĩ thông suốt thì Tần Mặc Nhiên đã cúi đầu, chạm trán mình vào trán của cô, tròng mắt nhìn thật sâu nói:?

"Tiểu Cách Cách, em có tin anh không?"

Cặp mắt sâu thâm thẩm như hồ nước lạnh khiến cho người ta không thấy rõ con ngươi, lúc này lại phản chiếu rõ ràng hình dáng của Tô Ca.

Một ngày xa cách, anh trơ mắt nhìn mình bị tên biến thái kia mang đi. Ngày hôm sau, anh lại xuất hiện trước mặt mình một lần nữa, câu đầu tiên hỏi mình là: “Em có tin anh không?”

“Em có tin anh không?”, nhưng Tần Mặc Nhiên, anh bảo em tin anh cái gì đây?

===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top