|

Chương 13


Như thế dường như giống dáng vẻ hung ác mạnh mẽ của một con thỏ nhỏ muốn cắn người, trong mắt Tần Mặc Nhiên nồng đậm ý cười. Anh cười nhạo một tiếng, thân thể hơi động một cái, hai chân liền mạnh mẽ chế trụ chân Tô Ca, đồng thời tay trái nắm lấy hai tay của Tô Ca cố định trên đầu cô.

Cả người Tô Ca không cách nào nhúc nhích nổi, chỉ có thể nhìn gương mặt lạnh lạnh như sương của anh từ từ tiến sát.

"Tiểu Cách Cách, em thích anh!" Đây là câu khẳng định mà không phải câu nghi vấn.

Khuôn mặt Tô Ca càng ửng đỏ, tim cũng đập nhanh hơn. Cô không gật đầu cũng không có phủ nhận. Một đôi mắt nhìn chằm chằm vào anh, tràn đầy chờ mong anh nói tiếp. Ai ngờ anh thế mà lại chỉ nhìn cô một lúc, vẻ mặt càng thêm sâu không lường được.

Thật lâu sau, ngay khi ánh mắt Tô Ca trừng tới mức đau xót cơ hồ sắp ngủ thiếp đi, lại cảm giác được anh hạ một nụ hôn nhẹ nhàng trên trán mình. Tô Ca nháy mắt hoàn hồn, Tần Mặc Nhiên cũng đã nhắm hai mắt lại. Đầu của anh đặt trên cổ cô, môi chà sát tai của cô, mê hoặc nói:

"Tiểu Cách Cách, nếu muốn sống sót trở về, em phải nghe theo anh" có thể là nụ hôn vừa rồi quá mức nhẹ nhàng, sự ôn tồn quá mức như thế của Tần Mặc Nhiên khiến Tô Ca thất thần. Cô nghe thấy mình như trúng ta nhu thuận nói

"Được"

Khóe môi Tần Mặc Nhiên nở một nụ cười không dễ dàng phát hiện ra, cô ấy, cứ thế mà toàn tâm toàn ý tin tưởng anh sao? Trong mắt hiện lên một loại cảm xúc có tên là bất đắc dĩ.

Tần Mặc Nhiên kéo đầu của cô dựa vào trên người mình, cảm giác được hô hấp nhẹ nhàng của cô thở trên người mình, có chút ngứa, tim càng đập nhanh hơn, cuộc đời này còn có thể gắt gao ôm cô vào trong ngực như thế, cảm giác được cô vô cùng dịu dàng im lặng, thật giống như là đang nằm mơ.

Hai tay của anh không tự giác khép chặt, môi dán ở bên tai cô nói:

"Tiểu Cách Cách, ngày mai anh sẽ đưa em đến chỗ chị dâu, tự mình phải cẩn thận mọi việc, chờ thêm vài ngày nữa rảnh rỗi, anh sẽ tự mình đưa em về Dương Châu."

Tô Ca sững sờ không nói lời nào, cảm giác được anh lại nhấc sợi tóc của cô lên nhẹ nhàng thưởng thức giữa các ngón tay. Thời khắc quyến luyến ôn nhu như thế, thế nhưng điều anh nghĩ tới lại chỉ là muốn đưa cô rời đi, mà cô, lại chỉ có thể gật đầu chấp nhận.

Trong tim lại dâng lên cảm giác chua xót. Rời đi, sau này sẽ thật sự không còn được gặp lại anh nữa?

"Tần Mặc Nhiên!"

Trong một phút không biết như thế nào cô lại có dũng khí như thế, đây chính là người đàn ông mà mình nhìn trúng! Một người duy nhất 26 năm qua mình, tất yếu cực kì muốn chủ động một chút.

Hai con mắt nhìm chằm chằm vào ánh mắt anh, Tô Ca nói:

"Tần Mặc Nhiên, anh là kiểu người gì?"

Tần Mặc Nhiên sửng sốt,nhìn cô gái trước mắt này đột nhiên ngay cả nụ cười cũng có chút ngốc nghếch, trên mặt cô gái hiện lên vẻ chờ mong. Ánh mắt không tự giác ảm đảm dần. Anh nghe thấy âm thanh cực kỳ tùy ý của mình nói:

"Một tên xã hội đen xấu xa."

"A... Vậy thì có ai quy định một xã hội đen xấu xa thì không được kết hôn sao? Tần Mặc Nhiên, em muốn gả cho anh."

Hai người đồng thời ngẩn ra, Tô Ca cụp mi xuống khuôn mặt đỏ bừng không dám nhìn anh, mà sắc mặt Tần Mặc Nhiên lại càng trở nên âm u.

"Bác sĩ Tô!"

Hai tay của anh đột nhiên đặt lên cổ của cô, chỉ cần hơi dùng lực một chút là cái cổ yếu ớt của cô sẽ "rắc rắc" bị vặn gãy. Bên tai truyền tới giọng nói trào phúng của Tần Mặc Nhiên"

"Tiểu Cách Cách, tôi vẫn cho là cô là một người thông minh, không nghĩ tới cô cũng ngu xuẩn như những người phụ nữ khác! Kết hôn? Trong từ điển của Tần Mặc Nhiên tôi từ trước tới nay không hề có hai chữ này. Cô cho cùng cũng chỉ là người một lần từng giúp tôi lấy viên đạn ra mà thôi, dựa vào cái gì mà dám yêu cầu tôi lấy cô?"

Từng lời từng câu anh nói, làm cho sắc mặt Tô Ca càng thêm trắng bệch. Chung quy lại, chính là tự mình đa tình rồi.

"Có điều bác sĩ Tô nếu là muốn tôi lấy thân báo đáp thì, chuyện tình vui vẻ trong căn phòng, cái giường này, tôi có thể thỏa mãn cô."

Dứt lời liền dùng phần dưới của mình hung hăng đụng chạm Tô Ca một chút, đồng thời tay to cũng hướng về phía ngực Tô Ca lần mò tìm kiếm, dùng lực nhéo hai tiểu anh đào kia một chút, vừa lòng nhìn nó dưới sự vuốt ve của anh mà run rẩy dựng thẳng lên. Hai tay cô dùng sức đẩu cơ thể Tần Mặc Nhiên xuống, đồng thời hai chân ra sức đạp khẽ một bên thân liền thoát khỏi sự kiềm chế của tay anh.

Tần Mặc Nhiên thấy vậy liền cười lạnh một tiếng, tiến lên một chút cánh tay dài duỗi ra ôm Tô Ca vào lòng:

"Tiểu Cách Cách, phải ngoan nhe, chỉ cần em nghe lời anh, anh liền đưa em về Dương Châu. Đừng vọng tưởng chạy trốn, trốn chạy thì càng nhanh chết... cũng chết càng thảm"

Thanh âm khàn khàn trầm thấp của anh,lộ ra nguy hiểm không cách nào nói rõ được.

Thân thể Tô Ca không tự chủ được mà run lên, nghĩ lại thì cảm giác sợ hãi liền dâng lên. Tần Mặc Nhiên, anh quả là một tên biến thái! Chính mình mắt mù thế nào mà nhìn nhầm lại có cảm giác với anh ta a!

Cắn mạnh đôi môi, ý nghĩ duy nhất của cô chính là nhanh trở lại Dương Châu, tốt nhất là cùng với người đàn ông này nửa điểm quan hệ đều không có nữa! Tần Mặc Nhiên đặt Tô Ca ở dưới thân, cảm giác cơ thể nữ nhân mềm mại cứng đờ, thậm chí hơi phát run, vẫn cảm thấy có chút không đành lòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô. Liền xoay người nằm xuống một bên ngủ.

Thế nhưng Tô Ca lăn qua lộn lại đã lây, cả người sát lại bên giường, tới khi xác định Tần Mặc Nhiên ngủ thiếp đi, cô mời dám nhắm mắt.

Diễღn đàn Lê Qღuý Đôn

Sáng sớm hôm sau,Tô Ca tỉnh lại trước, Tần Mặc Nhiên vẫn đang ngủ.Lúc người đàn ông này ngủ say mày vẫn nhíu lại như trước, mọi hành động đều lộ ra sự đề phòng đã ngấm sâu, phảng phất dáng vẻ như chỉ một giây sau anh có thể bật dậy dùng tay bẻ gãy cổ bạn vậy.

"Sớm a, Tiểu Cách Cách." mắt anh mở to,biết cô vẫn một mực nhìn mình, khóe môi nổi lên nụ cười đùa giỡn, anh nói:

"Thế nào, thay đổi chủ ý rồi hả?Muốn cùng anh thân thiết một lần hả?"

Tô Ca trợn mắt trừng anh, đứng dậy đi rửa mặt. Khi Tô Ca quay lại,Tần Mặc Nhiên đã mặc chỉnh tề, một bộ quần áo tơ tằm màu xám thanh nhàn, khiến anh lộ ra vẻ nganh ngạnh và vô lại.

" Tiểu Cách Cách" anh nhìn cô, trong mắt có vẻ nghiêm trọng.

"Em nhất định phải nghe lời chị dâu, không nên nghe thì đừng nghe, không nên hỏi thì đừng hỏi!"

Trong lòng Tô Ca căng thửng, vẻ mặt anh nghiêm túc như thế, giống như là đưa cô lên chiến trường. Thật sự sẽ nghiêm trọng như thế sao? Chẳng lẽ cô không thể tự mình quay về Dương Châu?

Như là hiểu được suy nghĩ của cô, anh nói:

"Hôm nay em gọi điện về nhà nói với mọi người vẫn bình an, rồi nói là tâm tình không tốt nên ở bên ngoài du lịch giải sầu. Tối đa là ba ngày, anh sẽ đưa em trở về."

Diễღn đàn Lê Qღuý Đôn

Dứt lời, anh xoay người rời đi không hề nhìn cô nữa, chỉ là lấy di động ra gọi điện:

"Chị dâu, chị qua đây đón người đi, ân nhân cứu mạng em, mấy ngày này liền nhờ chị chăm sóc rồi."

Chỉ một lát sau, tiếng đập cửa vang lên, Tô Ca ra mở cửa, ngoài cửa có một người con gái xem ra chỉ khoảng chừng hai mươi tuổi. Trên người là quần yếm kaki, thanh xuân bức người.

"Chị dâu" Tần Mặc Nhiên tiến tới gật đầu chào, khiến người phụ nữ gọi là "Chị dâu" kia cười sảng khoái, tiến lên kéo tay của Tô Ca nói: "Bác sĩ Tô, mấy ngay này liền ở cùng tôi đi." nói xong liền lôi kéo Tô Ca ra cửa.

Phía sau, Tần Mặc Nhiên ánh mắt thâm sâu nhìn cô,hạ xuống đôi tay muốn đoạt lại xuống dưới eo, cũng xoay người bước ra ngoài.

===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top