|

Quyển 2 - Chương 27: Ác mộng (1)


"Cô nói cái gì?"

Một lão nhân ngoài mạnh trong yếu nói.

"Ai nha, bị bắt ngay! Không nghĩ tới thanh âm nhỏ như vậy cũng có thể nghe thấy, thính lực tốt như vậy, nhìn theo tuổi tác như vậy xem ra thật đúng là huyền diệu."

Lam Phong Ngữ biểu tình một mặt hỏng bét , hướng Randall le lưỡi nháy mắt mấy cái, chẳng qua lại như trước không đem mấy người kia xem ở đáy mắt, liền cà lơ phất phơ đứng như vậy ở kia. Những ai quen thuộc người Lam gia , đều sẽ có cái ảo giác tưởng là mình gặp được một người ở trên thương trường được phong là hồ ly, Lam tứ thiếu.

Phía trước nói chuyện là một lão nhân khoảng sáu mươi tuổi ,tóc hoa râm , cái mũi rất cao, ánh mắt cũng rất là hung ác. Nhìn cơ bắp cường tráng trên người có thể nói , thật đúng tưởng tượng là người không đến sáu mươi. Chẳng qua liền tính dáng người bảo trì tốt nhất, nhưng vẻ mặt tang thương theo năm tháng ở trên mặt lão nhân không thể nào che dấu tuổi thực tế được .

"Tôi nói các người không biết xấu hổ nha, tuy rằng người Trung Quốc chúng tôi là luôn kính yêu người già . Nhưng là cách làm của các ông thật sự là hơi quá đáng, giống như bọn cướp bóc cường đạo giống nhau. Tuy rằng lời nói của tôi không có khiêm tốn ,nhưng cũng không thể không trách được tôi nha ."

Lam Phong Ngữ cười tủm tỉm nói.

" Cô, đáng chết!"

Cô vừa nói xong, một cái nắm tay theo bên cạnh trực tiếp đánh tới. Tốc độ rất nhanh, nhưng là tốc độ của Randall đang đứng ở bên cạnh cô nhanh hơn, mà tốc độ của Adam cũng không kém.

Hai khớp xương tay rõ ràng bắt được nắm tay kia đang tiến đến , hai tay chủ nhân là Randall cùng Adam, mà cái nắm tay kia, chính là của lão nhân cơ bắp nghe được Lam Phong Ngữ lầm bầm lầu bầu .

Lam Phong Ngữ bị giật nảy mình, tránh ở phía sau Randall nghĩ mà sợ vỗ vỗ ngực: " Ông ,người này thực là không phân rõ phải trái, người ta nói không quá lời liền động thủ , thực là không phong độ, chưa từng nghe qua quân tử động khẩu không động thủ sao?"

Sắc mặt của lão nhân cơ bắp trở nên xanh xanh tím tím dị thường khó coi.

Randall lại muốn cười , liền ngay cả Adam đứng ở bên cạnh anh luôn luôn là một bộ mặt lạnh băng không thay đổi cũng đều xuất hiện ra độ cong ở khóe miệng.

"Randall, tôi lấy thân phận trưởng lão liên hợp, mệnh lệnh cậu, lập tức đem nha đầu Trung Quốc không giáo dưỡng này đuổi ra đi."

Vài người lão nhân kia vẫn là một bộ dáng không ai bì nổi , cư nhiên bắt đầu ra mệnh lệnh bắt Randall đem Lam Phong Ngữ đuổi đi. Thật là, thời gian dài như vậy cư nhiên không có xuất hiện ra một người hiểu biết hơn ở trong đám bọn họ , chẳng lẽ những người này bởi vì nhiều năm sống an nhàn sung sướng cho nên đầu óc đã bị thoái hóa đến loại tình trạng này?

Randall làm làm cái gì cũng coi như chưa nghe thấy, lôi kéo bảo bối mánh khoé , ánh mắt tràn đầy nhu tình.

"Randall, cậu đừng tưởng rằng bản thân mình có thể ngồi yên vị được chiếc ghế tộc trưởng gia tộc Bố lai . Cậu nói muốn đoạn tuyệt toàn bộ hợp tác với gia tộc Bá cát tư chúng tôi, là đã chọc giận nhiều người phụ trách ở bên trong gia tộc . Cậu xem, vài người bọn họ hôm nay liền hướng đến liên hợp gia tộc đưa ra dị nghị nói phản đối cậu đảm nhiệm chức tộc trưởng ."

Ulrich rốt cục tìm được cơ hội mở miệng. Ông ta hướng bên cạnh nhích lại gần, vẻ mặt vài người có chút xấu hổ xuất hiện ở trước mặt mọi người, rõ ràng là vài người không có tiền đồ phụ trách hội nghị gia tộc Bố lai ở phía trước.

Randall như trước một bộ dáng lạnh nhạt như vậy , làm cho người ta cảm giác chính là hết thảy này đều nằm trong khống chế của anh, làm chuyện gì cũng không có thể khiến anh cảm thấy kinh ngạc, hoặc là khiến anh giật mình .

Vài người phụ trách kia vừa xuất hiện liền bị lọt vào vòng vây của những người phụ trách khác , hơn nữa bọn họ vừa thấy Randall liền bắt đầu chột dạ ,toàn thân sợ hãi ,biểu tình trên mặt cũng cứng ngắc .

"Phải không? Nếu không hài lòng với tộc trưởng tôi đây, thì tôi đây liền thỏa mãn nguyện vọng của các ông , về sau không cần tham gia bất luận cái hội nghị gì của gia tộc bố lai , không cần nhúng tay vào bất luận chuyện gì có liên quan đến gia tộc Bố lai ."

Randall gợi lên khóe miệng, lời nói ra đối với những người đó mà nói giống như rơi vào địa ngục .

"Cậu, cậu, cậu không có quyền lợi này ! Tôi, chúng tôi, chính là hướng liên hợp gia tộc đưa ra ý kiến của bản thân mình mà thôi. Hiện tại mỗi người đều có quyền tự do ngôn luận , chúng tôi chính là nói ra những lời muốn nói ở trong lòng mình ,mà những lời nói này cũng không có sai phạm bất luận cái gì , cậu không tư cách khai trừ chúng tôi."

Một người trong đó ,cố lấy dùng sức nơm nớp lo sợ nói.

"Gia tộc của tôi, tôi làm chủ."

Randall cười, tuy rằng thanh âm nói chuyện cũng không lớn, nhưng khí thế lại rất cường đại, người phàm không thể so được với khí thế của vương giả .

Lam Phong Ngữ nháy mắt đã bị mê đảo, mở to mắt sùng bái nhìn người đàn ông của chính mình.

Randall thật hưởng thụ loại ánh mắt này, biểu tình lạnh như băng cũng hòa dịu đi rất nhiều.

Chính là cố tình có người không thức thời, lại muốn khiêu chiến với hổ.

"Randall. Bố lai, chúng tôi cho cậu một lần cơ hội cuối cùng , nếu cậu nguyện ý cưới Shirley. Bá cát tư , bao gồm hãy đuổi cô gái Trung Quốc không biết trời cao đất rộng này rời khỏi Italy, như vậy chúng tôi sẽ xem lại đem hủy bỏ đề nghị tước bỏ thân phận tộc trưởng của cậu ."

"Chỉ bằng các ông, giống như không quá đúng quy cách đi!"

Lam Phong Ngữ lạnh lạnh nói.

"Cô kẻ tiện nhân này, cô..."

"Người này cẩu tạp chủng..."

Vài tiếng thanh âm mắng tức giận đồng thời xuất ra.

Mặt Lam Phong Ngữ nháy mắt trầm đi xuống, sắc mặt Randall cũng trở nên dị thường khó coi, ngay tại thời điểm bọn họ chuẩn bị bùng nổ , thì một cái thanh âm lanh lảnh đánh vỡ loại yên lặng này.

"Ai là cẩu tạp chủng? Ai là tiện nhân?"

Nghe được cái thanh âm kia, Lam Phong Ngữ cả kinh, không dám tin nhìn mấy người bên kia chậm rãi xuất hiện . Mà trừ bỏ Randall và vài người khác, khi đang nhìn đến vài người xa lạ xuất hiện thì vẻ mặt vẫn là ngạo mạn , dùng loại giọng điệu thương hại không ai bì nổi nói: "Chính là người này giống cậu đều là người Trung Quốc."

" Oh ,Hình Thiên tiên sinh? Thế nào sao ngài cũng xuất hiện ở đây ?"

Ulrich không để ý một chút đến vài người đang đi vào kia, cầm đầu là hai người đàn ông tuấn mỹ có thân hình cao lớn, một người trầm ổn, một người tà mị, khí chất cao quý, vừa thấy chỉ biết là người có xuất thân bất phàm. Thân phận vài người này chính là khiến ông ta cảm thấy tò mò nhưng không có cảm giác khác, nhưng là khi có một người xuất hiện đi ở phía sau bọn họ , Ulrich mới kinh ngạc trừng mắt to .

Mà lời nói của ông ta cũng hấp dẫn vài người khác chú ý, Mấy lão nhân kia nhìn Ulrich chỉ vào người đàn ông ôn nhã Trung Quốc kia đều là kinh ngạc đến không tưởng tượng được: "Hình Thiên tiên sinh, ngài không phải là ở New York sao? Thế nào có thời gian đến bên này?"

Liền tính bọn họ có tự đại, nhưng khi nhìn đến một thành viên duy nhất ở Lam gia thần bí ,lộ diện ra bên ngoài cũng vẫn là thu liễm cao ngạo lại, dè dặt cẩn trọng hỏi.

"Anh cả , Anh tư !"

Lam Phong Ngữ nhìn các anh trai đột nhiên xuất hiện tại trước mắt , tìm thời gian rất lâu mới cảm nhận được đây không phải là nằm mơ mà là thật, hưng phấn mà hướng đến chỗ các anh trai đi qua, giống như cái đứa nhỏ giống nhau lộ ra tươi cười ngọt ngào xán lạn .

"Bảo bối!"

Lam Hạo Vân một phen tiếp nhận bảo bối tiến tới, Lam Dật Thiên bởi vì ra tay quá chậm không có cướp được quyền ưu tiên bảo bối mà lộ ra biểu tình bất mãn : "Bảo bối, đến, cho anh Tư cũng ôm ôm."

"Ừ, anh Tư, thân ái."

Tâm tình Lam Phong Ngữ tốt không thể nói được như thế nào , rời khỏi nhà thời gian dài như vậy rốt cục cũng lại thấy được người trong nhà, chuyện bất khoái phía trước đã sớm tan thành mây khói . Ghé vào trong lòng anh trai sau đó cười tủm tỉm hôn gò má anh Tư , Lam Phong Ngữ có chút ủy khuất nói: " Anh, em rất nhớ mọi người."

"Mọi người cũng rất nhớ bảo bối, đây là cha phái bọn anh đến đón bảo bối về nhà !“

===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top