|

Quyển 1 - Chương 19: Dĩ vãng


Randall đứng ở trước cửa sổ sát đất ,cầm điện thoại trên tay ,khóe miệng lộ ra một nụ cười ,như là hiểu ra được thanh âm mềm mại ôn nhu vừa rồi ở trong điện thoại .

"Người kia ,chính là cô gái mà thiếu gia lựa chọn "?

Một người đứng ở phía sau anh đột nhiên mở miệng đánh vỡ sự yên lặng .

Randall quay đầu ,nhìn quản gia người đã nhìn mình từ nhỏ đến lớn lên ,vừa rồi trên mặt biểu hiện nụ cười ôn nhu yếu ớt, nhưng nhanh chóng biến thành nghiêm túc : " Đúng vậy ,nếu ông nhìn thấy cô ấy ,thì cũng sẽ thích ."

"Tôi tin tưởng ánh mắt của thiếu gia . Chính là..."

Tuy tuổi rất lớn nhưng tinh thần vẫn tốt như trước ,lão quản gia nhìn thiếu gia ở trước mắt càng ngày càng có sức quyến rũ quyết đoán ,bản thân do dự một chút nhưng vẫn hỏi ra nghi vấn của mình .

"Thiếu gia ,cậu hẳn là không phải kiểu người nhất kiến chung tình nha ?" Nhưng là lần này vì sao ? Vị tiểu thư kia có chỗ nào không đồng dạng sao ?"

Randall như là đã sớm đoán được ông hỏi về vấn đề gì ,cười nhẹ nhàng : " Cô ấy a , ở trước mắt tôi cô ấy là một người có diện mạo hoản hảo ,hoàn toàn không tìm được một cái khuyết điểm gì .Đương nhiên ,đây cũng không phải là nguyên nhân quan trọng nhất..."

Randall xoay người lại một lần nữa nhìn ra ngoài cửa sổ ,ánh mắt có chút mông lung ,như là nhớ tới chuyện gì đó rất lâu : " Còn nhớ rõ năm đó tôi mười tuổi ,ở trong nhà gặp chuyện không may không ?"

Lão quản gia sửng sốt ,sắc mặt có điểm trắng bạch ,hiển nhiên kia cũng không phải là chuyện tốt đẹp gì để nhớ lại .

"Đúng vậy ,lão nô luôn luôn nhớ được .Nếu không phải những người đó thì lão gia và phu nhân sẽ không thể..."

Randall luôn nghĩ anh có lẽ vĩnh viễn sẽ không quên được những chuyện xảy ra từ năm mười tuổi ,một năm kia ,anh mất đi người thân nhất của mình là cha mẹ ,cũng kém một chút nữa , là mất đi toàn bộ thế giới.

May mắn tại thời điểm kia ,anh gặp được thiên sứ của mình ,hoàn toàn cứu vớt anh .

"Như vậy ,ông hẳn là cũng sẽ nhớ lại được chuyện tôi bị Á Lực Khắc bọn họ đuổi giết đi ? Cái thời điểm ấy ,kỳ thực xém chút nữa tôi sẽ chết ,nếu tôi không phải gặp được thiên sứ ,có lẽ trên đời này sẽ không có tôi Randall này ."

Một mặt biểu tình của Lão quản gia là bừng tỉnh đại ngộ :"Chẳng lẽ ,năm đó là vị tiểu thư kia đã cứu thiếu gia đi ?"

"Ân" năm đó chính là cô ấy cứu tôi ,cho nên tôi mới tránh thoát được trận đuổi giết kia ."

Randall giống như phảng phất nghĩ đến chuyện tốt đẹp gì đó ,khóe miệng tươi cươi trở nên mị hoặc mà thật tình ,làm cho lão quản gia đứng ở một bên thổn thức không thôi .

"Kia lần này đi Trung Quốc là thiếu gia và vị thư kia gặp lại nhau ?"

Randall cười lắc đầu :"Cô ấy không nhớ rõ tôi ."

Lão quản gia kinh ngạc ra tiếng :"Cư nhiên còn có người sẽ quên thiếu gia ?"

"Đúng vậy ,vừa mới bắt đầu tôi cũng tưởng rằng cô ấy trả vờ ,nhưng về sau phát hiện thật ra là cô ấy không nhớ rõ về tôi .Bất quá ,cô ấy không nhớ rõ tôi ,cũng không có nghĩa là tôi không nhớ rõ cô ấy ."

"Thiếu gia ,chừng nào cậu có thể mang vị tiểu thư kia về nhà ? Lão nô cũng phải chuẩn bị hôn lễ sớm một chút . Hôn lễ nhất định phải làm thật long trọng ,muốn toàn thế giới đều biết đến thiếu gia kết hôn ,cũng làm cho vị tiểu thư kia gả cho thiếu gia sẽ trở thành cô dâu hạnh phúc nhất trên thế giới ."

Lão quản gia cũng bắt đầu hưng phấn ở trong phòng đi tới đi lui ,bộ dáng thoạt nhìn đặc biệt buồn cười .

Randall cũng có chút buồn cười ,nhưng ngẫm lại đợi lát nữa sẽ đi gặp bảo bối ,chạy nhanh đi đến hướng phòng : " Tôi đi thay quần áo trước .Đúng rồi tên của cô ấy là Lam Phong Ngữ ,là con gái duy nhất của Lam gia ."

Ngồi ở bên trong xe ,Randall suy nghĩ bay xa ,trở lại nười năm trước thời điểm anh mới tiếp nhận sự nghiệm gia tộc .

Năm đó anh mười tuổi ,tuổi này vốn là ở bên cha mẹ tận tình làm nũng ,nhưng anh ,lại bởi vì gia tộc họ hàng gần phản bội mà mất đi người thân ,lại bị người đuổi giết ,thẳng đến bản thân bị trọng thương ngã vào hẻm nhỏ ở bên trong được Lam Phong Ngữ sáu tuổi cứu lên ,cho nên mới tránh thoát được một kiếp .

Lam Phong Ngữ sáu tuổi ,so với hiện tại ,càng là phấn điêu mày ngài thật đáng yêu ,nhất là hai mắt to thanh thuần trong suốt giống như hắc mã não ,làn da trắng non mềm ,khuôn mặt nhỏ nhắn phấn chấn , cực kỳ đáng yêu.

Là lần đầu tiên anh nhìn thấy tiểu cô nương có bộ dáng đáng yêu như vậy ,cho nên thời điểm cô bắt tay hướng tới bản thân mình mới bị mê hoặc đi theo trở về nhà .

Ở Lam gia ,anh nhận thức được đến cái gì là công chúa chân chính ,cái gì là thiên chi kiều nữ chân chính .

Nhìn cảnh tượng đứa bé phấn đô đô bị người một nhà cướp ôm ,hâm mộ rất nhiều ,và anh cũng phát hiện ra bản thân mình cũng rất muốn tham dự đi vào đem đứa bé gắt gao ôm vào trong ngực không buông ra.

Thời gian anh ở Lam gia cũng không dài lắm ,chỉ một tuần mà thôi.

Nhưng một tuần này đã khắc sâu ấn tượng ở trong đầu anh .

Lần này về nước ,gặp được tiểu oa nhi năm đó là ngoài ý muốn ,tuy rằng rất đáng tiếc

vì cô không nhớ đến mình .Nhưng là khi Lam Dật Thiên nhìn đến bộ dáng của anh thì rất nhanh nhận thức được ra ngay ,trong lòng vẫn có một dòng nước ấm chạy qua .

Randall biết ,nếu không phải bởi nhận thức ra bản thân có quan hệ , thì người kia luôn luôn bảo vệ em gái như mạng Lam Dật Thiên là không có khả năng dễ dàng đồng ý cho anh theo đuổi bảo bối .

Nhưng năm gần đây ,mỗi lần mệt mỏi hay là thời điểm cô tịch ,anh đều nhớ một tuần lễ đã trải qua ở Lam gia ,cùng với nụ cười ngọt ngào của thiên sứ bảo bối . Đúng là dựa vào nhớ lại những ngày đó ,đã giúp anh vượt qua được những ngày tháng khó khăn vất vả ,từ một đứa bé cô nhi trưởng thành người đứng đầu gia tộc ,không chỉ có thân thể trưởng thành ,tính cách tư tưởng cũng trở nên càng thêm thành thục .

Bảo bối của anh ,rốt cục cũng đã trở lại bên em !

Một tay sấn cằm ,nét mặt tuấn mỹ của Randall lộ ra một nụ cười tà mị , thật tình mà xán lạn .

"Bảo bối ,bảo bối ,sao em vẫn còn ở trong phòng nha ,khách đã đến ."

Lam Dật Thiên đẩy cửa phòng bảo bối ra ,nhìn bảo bối ngồi ở trên giường rầu rĩ không vui ,chạy nhanh đi qua .

Lam Phong Ngữ nâng đôi mắt lên nhìn anh Tư liếc mắt một cái ,cái miệng nhỏ nhắn quyệt cao cao :"Anh Tư ,Randall thật là muốn tới sao ?"

Cô không rõ ,trước kia có rất nhiều người đến nhà tìm mình ,nhưng là mỗi lần đều bị cha và các anh đánh cho đi ra ngoài ,thế sao lần này có người đến mọi người lại cao hứng như vậy ?

Hơn nữa ,bọn họ sẽ không quên bản thân mình bây giờ vẫn là phụ nữ có chồng đi .

Lam Phong Ngữ cũng cảm thấy kỳ quái ,vì sao thời điểm nhìn đến Randall lại không bài xích khi anh ta tiếp cận mình ,ẩn ẩn có loại cảm giác quen thuộc .

Nhưng là , cô suy nghĩ một thời gian rất lâu ,vẫn là nghĩ không thông suốt khi nào thì đã gặp qua Randall .Chẳng lẽ ,đây hết thảy đều là ảo giác sao ?

Cái loại kỳ quái quen thuộc này ,còn có thái độ dị thường khẩn thiết của người nhà ,đều làm cho Lam Phong Ngữ cảm thấy nghi hoặc .

Lam Dật Thiên thò tay đem bảo bối kéo vào trong lòng ,nhìn trên mặt bảo bối là hoang mang và bất an ,cũng có chút đau lòng :"Bảo bối ,không có việc gì ,nếu như em thật sự không thích Randall, mọi người cũng sẽ không thể cưỡng cầu .Chỉ cần bảo bối có thể lấy lại tâm tình là tốt rồi ."

Lam Phong Ngữ vươn tay ôm lấy thắt lưng anh Tư ,đầu ở trong lòng anh cọ cọ :''Tổng cảm thấy có điểm lạ lạ ."

"Kia bảo bối chán ghét cậu ta sao ?"

Lam Phong Ngữ lắc đầu .

===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top