|

Chương 151-2: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

“Vương phi, nô tỳ vừa lên lầu liền nhìn thấy hai đứa bé kia, thật sự rất thích hợp đó.” Đinh Đương cẩn thận xuống bậc cầu thang, khuôn mặt mượt mà toát lên vui sướng.

“Đúng vậy, vô luận người nào chúng ta đều có, bang ta nhân tài đông đúc.” Hừ, cổ nhân chính là coi thường Cái Bang của nàng, khinh bang nàng toàn lũ người thấp kém.

“Vương phi nói đúng, hôm qua Thích hộ vệ trở về liền đưa về một đám người tới gặp ngài. Tuy ăn mặc rách rưới nhưng đều có quy củ, không hề thấp kém hơn so với người trong phủ chúng ta.” Đinh Đương vừa bế Phong Niên Phi đưa cho Nhạc Sở Nhân vừa nói.

“Ừ, Thích Phong dụng tâm.” Điểm ấy Nhạc Sở Nhân nàng thừa nhận. Cái chức Bang chủ này đúng là hắn làm rất tận trách, nàng cảm thấy quyết định lúc ấy của mình rất chính xác. (MTLTH.dđlqđ)

“Chuyện kia….Vương phi ngài cảm thấy họ có thể thành công sao?” Đinh Đương cảm thấy khá lo lắng, dù sao nàng không có nhiều hiểu biết với Hoàng Thất Đông Cương cho lắm. Mọi người đều nói Đông Vương quỷ kế đa đoan, cụ thể như thế nào thì không ai biết.

“ Ta không biết. Ta biết nhiều tin tức hơn so với người, nhưng theo ta thấy Đông Vương này không phải là một người đơn giản.” Nhìn Phong Niên Phi tinh thần sáng láng trong lòng mình, Nhạc Sở Nhân cười nói. Tóc của bé sau khi sinh đã cắt một lần, hiện tại đã dài khoảng năm sáu tấc. Đến mùa hè hẳn là có thể mọc đen rồi, lúc đó nhìn con hẳn là sẽ rất xinh đẹp.

“Thật khó khăn. Nô tỳ tuy không hiểu biết nhiều nhưng Vương phi, ngài phải hết sức cẩn trọng. Bắc Vương Điện hạ dù ngài đùa giỡn thế nào, ngài ấy cũng không hề nổi lên sát tâm. Thế nhưng người khác lại không phải ngài ấy.” Đinh Đương nhỏ giọng nói, nàng là lo lắng Phong Duyên Thương đang nghị sự cùng quân sư Tề Bạch trên lầu nghe được lời nàng nói.

Nhạc Sở Nhân nghe vậy, con ngươi lóe lóe. Kỳ thật ngẫm lại lời Đinh Đương nói không phải không có lý. Nếu như Bùi Tập Dạ có lòng muốn giết nàng, lấy võ công cùng tâm kế của hắn, không cần chính diện ra mặt, chỉ cần một cây ám khí nàng tránh cũng không thoát!

Nghĩ như vậy, trong lòng nàng không khỏi có chút vô lực. Đời này vọng tưởng biến hắn trở thành người xa lạ hoàn toàn không có khả năng.

Trên lầu có người đi xuống, Nhạc Sở Nhân ngẩng đầu, người đi xuống là người quen, quân sư của Diêm Tự quân – Tề Bạch.

“Tề quân sư, nhanh như vậy đã thượng nghị xong rồi sao?” Mấy ngày này Tề quân sư suy nghĩ quá nhiều, tóc ở hai bên vành mài đã xuất hiện sợi trắng.

“Vương phi, thời gian cấp bách, việc này phải cần Vương gia tự mình quyết định. Chiến lược đã được Vương gia thông qua, ta cũng nên mau chóng quay về, Tướng quân vẫn còn đang trong doanh trai chờ ta.” Tề Bạch chắp tay khom người, sau đó cũng chào tương tự với Phong Niên Phi đang nằm trong lòng Nhạc Sở Nhân.

“Vậy thì ngươi mau chóng đi thôi. Dù sao nơi trú quân cách đây không xa, sau này chúng ta còn có thể liên lạc. Đúng rồi, Tề quân sư, nhiều ngày như vậy Đông Vương đã bao giờ lộ mặt ra chưa?” Nhạc Sở Nhân mặt mày cười tươi, nói chuyện với Tề Bạch rất nhẹ nhàng.

“Đông Vương? Chưa từng có. Giám quân Đông Cương chính là bào huynh của Đông Vương – Lễ Thân Vương, đã gần năm mươi tuổi rồi, cả ngày không thể rời khỏi ấm thuốc.” Nói đến đây vẻ mặt của Tề Bạch nhìn rất sung sướng. Chính bơi lý do như vậy quân Đông Cương mới không xong.

Nhạc Sở Nhân nhíu mày: “Thì ra là như vậy. Đông Cương không còn người nào khác sao? Sao lại phái ra một Thân Vương đã bước một chân vào quan tài đi giám quân?”

“Ta không biết, Đông Vương hai năm bắt đầu thay đổi thất thường, đoán không ra hắn đang định làm cái gì. Còn khó đoán hơn cả Bắc Vương.” Tề Bạch nói đến đây liền nở nụ cười, mấy tháng qua đều thấy Bùi Tập Dạ lượn lờ, hắn có chút hiểu biết tính cách của Bùi Tập Dạ.

“Quả thật ta cũng rất tò mò. Ngươi nhanh đi về đi, lần sau phải mời ngươi ở lại uống



===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top