|

Chương 71: Ngoại Truyện Hạ Nhiên Cùng Giản Tích

Đây là lần đầu tiên Giản Tích và Hạ Nhiên cãi nhau từ khi ở bên nhau đến giờ, chuyện xảy ra vào đầu mùa hè năm nay.

Hạ Nhiên đi nhậu với đồng nghiệp về trễ, lúc đó là 1 giờ sáng.

Lúc anh vào cửa, phát hiện Giản Tích đang ngủ ở sô pha phòng khách. Trong phòng khách chỉ để mộtngọn đèn tinh dầu, rất thơm, ánh đèn ấm áp chiếu lên tường, thật hiền hòa.

Hạ Nhiên ngồi xổm bên cạnh sô pha, nhẹ tay vỗ vỗ Giản Tích “Bà xã.”

Giản Tích mở đôi mắt mơ màng buồn ngủ ra, thấy người cơn buồn ngủ cũng tan đi phân nửa.

Khi Hạ Nhiên lên tiếng hơi thở cũng mang theo mùi rượu “Về phòng ngủ nào.”

Giản Tích không trả lời.

Hạ Nhiên chống cằm, lưu manh hỏi: “Muốn anh bế em hả?”

Giản Tích mới đầu còn có thể bình tĩnh “anh đi đâu thế?”

Hạ Nhiên nói “Có hẹn với lão Triệu, lợi nhuận tháng này của công ty không tồi, thông luôn tuyến đường đến Phúc Châu nữa.”

không chờ anh nói xong, Giản Tích đã cao giọng hơn “anh có nhiều xã giao như thế từ lúc nào vậy? Tháng này đã là lần thứ mấy anh về trễ rồi, tự anh nói xem.”

Hạ Nhiên không ngờ cô sẽ tức giận, nghiêm túc nhớ lại trong đầu, lắp bắp giải thích: “Lần thứ ba.”

Giản Tích xốc chăn lên, ngồi bật dậy “Nếu anh không muốn về nhà thì ngủ luôn ở kho hàng đi, còn có thể tiết kiệm tiền xăng. Đúng rồi, anh thích uống rượu như vậy, sao không đi trồng nho đi!”

(Đoạn này chắc ý GT nói thích uống rượu quá thì tự trồng nho ủ rượu uống khỏi đi làm)

Bị pháo ném bùm bùm liên tiếp thế này, Hạ Nhiên cũng bị ngốc theo.

Hai mắt anh híp lại, kiềm chế giọng của mình “Bà xã, em sao vậy? đang bực mình ai à? nói ông xã nghe nào.”

“nói, nói, nói! Còn gì mà nói nữa, có phải anh mong ngày nào em cũng bực mình như thế này đúng không?”

Dừng một chút, Hạ Nhiên mím chặt đôi môi mỏng như đang mài dao.

Giản Tích tức giận, trong mắt lại không hề giảm chút nào.

Hạ Nhiên nhếch nửa miệng, giọng nói cũng lạnh xuống: “Trồng nho làm gì, anh chỉ uống rượu trắng.”

Giản Tích cầm chăn lên, ném thẳng lên mặt anh.

Hạ Nhiên né không kịp, bị hành động này của cô làm cho nổi giận: “nói chuyện đàng hoàng không được hả?”

Giản Tích: “Tự anh làm sai, thì sao em phải đàng hoàng chứ?”

Hạ Nhiên “Con mẹ nó, hôm nay anh chỉ đi ăn bữa cơm với mấy người bạn trong công ty, gọi em đến thìem không chịu, anh chỉ về trễ chút thôi chứ có phải đi ngoại tình đâu. Em làm ầm lên như thế làm gì?”

Mắt Giản Tích lập tức đỏ ửng, cổ họng nghẹn ngào: “anh hung dữ, anh lại hung dữ.”

Rượu bia đúng là gây sóng gió, làm cho Hạ Nhiên cảm thấy phiền chết đi được, anh tức giận đứng dậy mang theo cơn tức muốn bốc khói đi thẳng vào phòng tắm.

Chỉ còn một mình Giản Tích ngồi trên sô pha,

Đôi mắt đỏ ửng nhìn chằm chằm cửa phòng tắm, nhìn chằm chằm, chằm chằm, đột nhiên cô ôm mặt bật khóc, đem mặt vùi trong chăn, đau lòng nức nở.

Mà cách một cánh cửa, Hạ Nhiên nghiêng mặt, dán sát lỗ tai vào trên cửa, cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

không xong rồi, có nức nở.

Giản Tích nhất định đang khóc.

Cơn tức giận vừa rồi, bị chuyện này mà tan tành không còn một mảnh trong nháy mắt, dù cho trong lòng còn bất bình, nhưng đau lòng vẫn là nhiều hơn.

Hay đi ra ngoài nhận lỗi?

Hạ Nhiên lập tức không phục “Ông đây không có lỗi nhá.”

Hay vờ đi ra ngoài lấy đồ để quên?

Hạ Nhiên chua xót nghĩ “Nhưng nếu cô ấy lại mắng mình nữa thì phải làm sao.”

Do dự một lúc lâu, anh hừ lạnh nghĩ, “Thề với đấng tối cao, Hạ Nhiên này mới không chịu thua mấy cơn giận vô cớ kiểu này đây!”

Vì thế quyết định, ít nhất cũng phải cho ông đây lên mặt năm mười phút trước, tắm xong rồi mới ra năn nỉ sau.

Hạ Nhiên, nhanh chóng cởi sạch quần áo, quần lót cởi đến mắt cá chân, đưa chân hất một cái, cái quần lót da beo lập tức văng ra xa.

anh đứng dưới vòi sen, vừa mới chuẩn bị tắm gội, đột nhiên nhìn đến đồ trên giá đựng.

Phía sau chai lọ dầu mỹ phẩm, có một gói nhựa, trên là một que.... Thử thai.

Hạ Nhiêm cầm lấy, lập tức hiểu.

trên que thử chỉ hiện một vạch, không mang thai.

Nguyên nhân Giản Tích mất khống chế cảm xúc, đơn giản trực tiếp là như vậy.

Nửa năm trước, hai người đã bắt đầu kế hoạch có thai lần thứ hai, nhưng vẫn chưa được như ý.

Chuyện này, Hạ Nhiên cũng không quá để ý, cảm thấy chuyện này sớm muộn gì cũng đến.

Nhưng Giản Tích lại không như thế, cô điển hình là loại người nếu vừa ý ai, thì sẽ phấn đấu quên mình để yêu, muốn làm chuyện gì, liền chấp nhất muốn thành công nhanh chóng.

“Bà xã à....”

Đúng là đứng cùng em dưới tàng cây trí tuệ, mà Hạ Nhiên anh lại ăn quá nhiều quả thiểu năng.

anh tùy tiện tắm rửa thật nhanh, quấn khăn tắm ngang eo, rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.

Lúc này Giản Tích đã về phòng ngủ, cửa phòng cũng đã đóng lại.

Hạ Nhiên ấp ủ một bụng lời ngon tiếng ngọt, hóp bụng, hít sâu, câu “Bà xã” đã nằm sẵn trên môi.

anh đưa tay lên định gõ cửa.

“Két....” một tiếng, nhưng cánh cửa lại mở ra trước anh.

Giản Tích ủ rũ ỉu xìu xuất hiện sau cánh cửa.

“Bà....”

“Em xin lỗi”

Hai người cùng lên tiếng, Giản Tích nói nhanh hơn, ba chữ không hề ngập ngừng.

“Em không nên nổi giận với anh.” Giản Tích cúi thấp đầu, hai tay se se làn váy.

Hạ Nhiên cụp mắt, không lên tiếng.

Giản Tích nhận sai “Em sai rồi.”

Hà Nhiên bình tĩnh nói “Nếu còn se váy tiếp nữa thì anh sẽ biết em mặc quần lót màu đen bây giờ.”

Giản Tích sửng sốt, thả váy xuống, nhỏ giọng nói :”Ừm, là cái anh mà mua cho em tuần trước.”

Hạ Nhiên nhướng mày “nói bậy, rõ ràng anh mua loại chữ T thắt dây.”

Loại hai mảnh nhỏ xíu có dây thắt ngang eo, kéo nhẹ một cái thì có thể ấy ấy ấy ấy đó!

Giản Tích không vực nổi tinh thần, mặt ủ mày ê thật đáng thương.

Hạ Nhiên đột nhiên đưa tay ra kéo cô vào lòng.

Tiếng thì thầm vang từ trên đầu: “Trứng nhỏ ngu ngốc, nôn nóng cái gì chứ?”

Giọng của Giản Tích mang theo nức nở: “thì ra anh đã biết.”

Hạ Nhiên ừ một tiếng, “Trong phòng tắm, anh đã thấy.”

Giản Tích mấy tháng này đều đầy sầu lo, nghe được một câu nhẹ nhàng như vậy, liền thả lỏng.

“Em cũng không phải nôn nóng, nhưng lâu như vậy rồi, sao em vẫn chưa mang thai, có phải thân thể em có vấn đề gì hay không? Ngày mai em đến bệnh viện kiểm tra thêm lần nữa.”

“Tào lao.” Hạ Nhiên quát “Em nghĩ lung tung gì đấy? Manh Manh cũng đã hơn hai tuổi, em có thể có vấn đề gì?”

“Nhưng sao em vẫn chưa....”

“Là anh không ra sức chưa đủ.” Hạ Nhiên cười.

Câu an ủi không hề có chút hàm lượng kỹ thuật nào, Giản Tích nghẹn lời...

anh còn muốn sức thế nào nữa, lúc kịch liệt nhất, eo của Giản Tích đầy dấu tay anh.

Hạ Nhiên quả thật không thể diễn tả bằng lời mà.

Giản Tích nói: “thật ra, em biết như vậy là không tốt, nhưng em muốn có sớm.”

“Đầu tiên, thân là một người đàn ông, anh rất biết ơn vì em muốn sinh con cho anh, thân là đàn ông.” Hạ Nhiên nói, trong lòng sướng không chịu nổi.

“Sau là, ông xã muốn nói với em, chuyện con cái em không cần quan tâm quá, nên đến sẽ đến, con chưa đến, em có gấp cũng vô dụng.”

Hạ Nhiên ngẫm nghĩ rồi nảy ra một ý: “Sau này nếu con ra đời, anh đánh nó hai cái giùm em.”

Hạ Nhiên giả vờ hung dữ, giơ tay lên đấm đấm trong không khí: “Ranh con, mày làm mẹ mày khóc, hôm nay ba đánh cho biết tay nè.”

Giản Tích phì một cái, cuối cùng cũng chịu cười.

Khi ánh mắt Hạ Nhiên nhìn chăm chú như thế này thì anh tuấn không ai sánh bằng.

anh nhìn Giản Triết cong môi cười: “Như thế này xinh đẹp hơn.”

Giản Triết mím môi, cúi đầu, cảm thấy trong lòng vẫn còn áy náy.

“thật ra, có con hay không anh cũng không để ý lắm.” Hạ Nhiên thay đổi tư thế, nằm trên giường, gối đầu lên đùi Giản Tích.

“anh được cái to xác cộc cằn, không tinh tế tỉ mỉ như em. Em đã ép khô chút ôn nhu cuối cùng trong anh rồi. Con mẹ nó, đôi khi anh còn cảm thấy mình như thằng nhóc mới lớn nữa.”

Hạ Nhiên chậc chậc chậc, thuân tay sờ soạng đùi trong của Giản Tích một chút, “ Mềm và mát thặc.”

Giản Tích: “……”

Hạ Nhiên lại nói tiếp: “Cho nên nói đúng hơn là, người làm anh muốn sống trong thế giới đầy rẫy thị phi này là em, và chỉ là em. Những thứ như tiền tài, danh lợi, con cái, tất cả chỉ là thứ không quan trọng gì.”

Hạ Nhiên huýt sáo đầy lưu manh. Có rất nhiều chuyện, anh đã nói rất rõ từ lúc đầu rồi.

“Giản Tích, chỉ cần em sống cùng anh, đó chính là tất cả.”

Em là hòn than nóng bỏng giữa trời tuyết lạnh giá của anh, là tình yêu nồng nhiệt không hề lùi bước của em đã làm cuộc đời cằn cỗi của anh nở hoa thêm lá.

Hạ Nhiên liếm liếm môi, đưa tay lên trên, tiếp tục sờ sâu vào trong

Giản Tích vặn vẹo, không lên tiếng.

Hạ Nhiên nằm nghiêng, vì thế không thể nhìn thấy biểu hiện trên mặt cô.

“Nước gì thế này?” Hạ Nhiên nhíu mày, sờ sờ mặt mình, đã ướt không ít.

Khi chợt hiểu, anh ngửa đầu lên nhìn, thì trên mặt Giản Tích đã đẫm đầy nước mắt.

“Trời ạ, bà xã, đêm nay em đóng vai vòi nước hả?” Hạ Nhiên đưa ngón trỏ còn ướt vì vừa mới quẹt nước mắt cô, lắc lư đầy lưu manh trước mặt cô.

“anh vừa mới liếm thử, người ngọt, nên nước mắt cũng ngọt luôn.”

“anh mới là vòi nước đó.” Giản Tích nín khóc, hờn dỗi đánh yêu anh.

Hạ Nhiên nắm chặt tay cô, cười nói “Em rất giống mà, vòi nước không phải vừa chặt vừa nhiều nước sao?”

Giản Tích: “....”

không muốn nói với anh nữa.

Hạ Nhiên tự cảm thán sức tưởng tượng cấm trẻ em mười tám tuổi có một không hai của mình.

Haiiiz, không nên nghĩ tiếp nữa, còn nghĩ đến nữa chắc nó lại cứng như sắt mất.

Hạ Nhiên gối đầu trên đùi Giản Tích, bắt chéo hai chân, bỗng nhiên nói : “Giản Tích”

“Hử?”

“trên mặt em có gì kìa.”

“A?” Giản Tích muốn đẩy anh ra để đi soi gương.

Hạ Nhiên ngăn lại “Đừng nhúc nhích, cúi đầu xuống, để anh coi là gì.”

Giản Tích nghe lời làm theo.

“Thấp thêm chút nữa, anh lấy ra giúp em.”

“A.”

Giản Tích không nghĩ nhiều, lại cúi đầu thấp xuống một chút.

Tư thế cúi gập người đè xuống thế này, Hạ Nhiên giấu nụ cười ma mãnh của mình, hơi nhỏm dậy, vươn lưỡi liếm một cái lên ngực Giản Tích.

Sau khi vô sỉ xong, còn ra vẻ nghiêm nghị bình luận “Thơm thật, mùi sữa thơm quá.”

Giản Tích mặc là váy ngủ dây chất liệu lụa, vải đã dính nước bọt ướt một mảng.

Ngay đầu vú bị đầu lưỡi liếm ướt, nhìn cực kì mờ ám.

Hạ Nhiên nhìn mặt cô, lại nhìn ngực cô : “Bà xã, em lộ ngực kìa!”

Giản Tích: “....”

Hạ Nhiên đột nhiên ngồi dậy, sau đó xoay người nằm đè lên.”

“Chời đựu, quán bar hôm nay Lục Hãn Kiêu mua chắc bán toàn rượu giả, sao uống vào cứ như uống xuân dược ấy.”

Giản Tích né tránh môi anh đang ập tới: ” Công ty anh mời tiệc, anh ấy đến làm gì.”

“Có lẽ là yêu thầm anh.” Hạ Nhiên đưa tay vào váy mò dần lên trên “Hôm nay anh Nhiên của em đangvui, nên để em mở mang thêm kiến thức, cái gì gọi là mưa rền gió dữ.”

Tay Giãn Tích cố gắng vươn lên tủ đầu giường tìm kiếm.

Hạ Nhiên thở hổn hển, vừa hôn vừa hỏi: “Lấy gì đó?”

“Ấn, Ấn Độ…… Thần dược Ấn Độ.”

“Chơi chết em...” Hạ Nhiên thiếu chút nữa bắn tinh.

Giọng nói mềm mại của Giản Tích nỉ non bên tai anh: “anh vẫn chưa chơi chết em sao?”

Trái tim Hạ Nhiên mềm nhũn thành vũng bùn: “Hãy đợi đấy, đêm nay anh sẽ dạy em chơi trò đặc biệt hơn.”

anh nhanh chóng đứng dậy, trần trụi nhảy khỏi giường, kéo tủ quần áo ra.

Nửa phút sau, Hạ Nhiên chọn một cái cravat màu xanh nước biển trong đó ra, nhẹ nhàng bịt mắt của Giản Tích lại.

“Ông xã....” Đột nhiên tối đen, làm Giản Tích hơi khẩn trương.

Hạ Nhiên lấy ra một túi giấy đẹp đẽ, lấy từng thứ bên trong ra.

anh kết nghĩa anh em với ông chủ kinh doanh cửa hàng đồ chơi tình thú kia, được tính giá hữu nghị là giảm 8% tất cả các loại mặt hàng

“Ông đây muốn chơi kiểu này với em lâu rồi...”

Giản Tích tai thính, nghe tiếng rung rung của cái gì đó, hỏi: “Cái gì thế?”

Hạ Nhiên cúi người xuống thì thầm: “Bà xã, là cu giả chạy bằng pin.”

Tác giả: Tắt đèn, tự tưởng tượng hen.

===================
Mọi người click vào quảng cáo để ủng hộ nhóm phát triển nha! Thanks all.
Loading...

Bình luận

Back to Top